Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324642

Bình chọn: 10.00/10/464 lượt.

ai khẽ nhíu lại, chẳng nhận ra là vui hay giận, chỉ cụp mắt nhìn cô.

Kỳ lạ, cũng chẳng rõ có phải vì đã quen với trước đây, hiện giờ mắt

anh đột ngột sáng lại khiến Thư Quân cảm thấy có chút khó chịu. Cảm giác ánh mắt lấp lánh ấy lướt qua gò má cô, rõ ràng chỉ là mơ hồ thoáng qua, thế nhưng từng tâm tư suy nghĩ của bản thân dường như đều bị anh dễ

dàng nhìn thấu.

"Lạnh lùng chỗ nào?" Cô mặt không biến sắc phủ nhận. "Em thấy anh nhạy cảm quá rồi." Cô đưa tay đẩy anh ra, "Em phải đi đây".

"Tối nay ngủ lại đây đi." Châu Tử Hoành nói.

Bước chân cô vẫn không dừng lại: "Thôi khỏi".

"Lý do?"

"Chẳng có lý do."

Lời vừa nói ra, Châu Tử Hoành liền kéo cô lại, cặp mắt hẹp dài khẽ

nheo lại, lộ ra cảm giác không vui. "Cảm xúc của em rất có vấn đề. Nói

đi, có chuyện gì vậy?"

Cô hết cách, quay đầu lại nhìn anh, điềm đạm nói: "Từ trước tớin ay em vẫn vậy".

"Thật?" Châu Tử Hoành tạm dừng, dường như đang dò xét cô, nói giọng điệu bán tín bán nghi, "Nhưng anh thích em trước đây hơn".

"Là như thế nào? Dịu dàng ân cần chăm sóc người khác ư?" Cô chớp mắt, khẽ

phì cười, "Lúc đó là thời kỳ đặc biệt, đương nhiên cần phải có sự đối xử khác biệt rồi. Giờ thì tất cả đã trở lại bình thường, chẳng phải ư?".

"Thế nên, em lại bắt đầu toàn thân xù lông nhím lên, hơi chút là sẵn sàng "giương cung rút gươm" ra chứ gì?"

"Quen rồi." Cô mặt vẫn mỉm cười, giọng điệu vô tội: "Em ngỡ anh cũng quen rồi chứ!".

Châu Tử Hoành không đáp trả, chỉ như không tin được, đầu mày đang

động đậy. Ánh mắt anh vô cùng điềm tĩnh, nhìn cô hồi lâu rồi buông tay

cô ra, vừa xoay người đi xuống lầu vừa nói lạnh lùng: "Trong thư phòng

còn mấy cuốn sách của em nữa đó, có muốn mang đi luôn không?".

Thư Quân vẫn đứng đó, giương mắt nhìn anh lẳng lặng bỏ đi trước, bước đi còn nhanh hơn cô nữa. Cô không khỏi sững sờ, hồi lâu mới phản ứng

lại, trong lòng giận dỗi dường như lập tức xoay người đâm sầm vào thư

phòng.

Cô ở lại đây một thời gian dài rồi, nhưng thật ra số lần cô

vào thư phòng lại cực kỳ ít. Sách mà Châu Tử Hoành nhắc đến chính là

cuốn tạp chí trước đây cô mượn đọc giết thời gian của Nicole. Cô còn nhớ có lần Châu Tử Hoành hỏi, bởi lẽ cô chỉ chăm chăm xem sách, bỏ mặc anh ở bên cạnh khá lâu, chuyện này dường như khiến anh không hài lòng.

"Là tạp chí thời trang bình thường." Lúc đó cô đã trả lời anh như thế.

Kết quả là bắt đầu giáo huấn cô: "Em có thể đừng nông cạn như thế không?".

"Thế nên?"

"Thế nên em nên tìm tạp chí kinh tế mà đọc."

"Em đọc cái đó có ích gì cơ chứ?" Cô không màng để tâm đến lời gặng

hỏi ấy của anh, sau đó mới bừng tỉnh: "Thật ra anh muốn em đọc cho anh

nghe chứ gì?".

Cũng chính từ lần đó, cô có thói quen đọc báo cho anh nghe mỗi ngày, tạm thời làm đôi mắt của anh.

Thế nhưng hiện giờ anh không cần nữa rồi.

Ra sức đạp mạnh những hình ảnh đã trở thành quá khứ, Thư Quân tức giận tìm được mấy cuốn tạp chí thời trang trên giá sách.

Không gian trong thư phòng vô cùng rộng rãi, ngoài chiếc bàn làm việc ra, hai bên tường đều là những kệ sách. Cô vốn cảm thấy khoa trương

quá, bởi lẽ nơi đây chí ít có đến hơn trăm cuốn sách nhưng sắp xếp chẳng ngăn nắp, hiển nhiên chẳng phải chỉ đơn thuần là để bày trí.

Rút cuốn tạp chí ra, Thứ Quân nhất thời sơ ý rút luôn cả cuốn sách

khác ngay bên cạnh. Tay kia còn đang cầm túi quần áo nên không kịp trở

tay chỉ nghe thấy tiếng bộp, quyển sách dày cộm rơi xuống đất, bìa sách

bị lật tung ra.

Thư Quân khom người xuống nhặt, lúc này mới nhìn rõ đó là cuốn Kinh

Phật. Bìa sách hơi ố vàng, dường như đã cũ rồi. Cô không khỏi thấy tò

mò, bởi lẽ chẳng hề biết Châu Tử Hoành tin Phật giáo. Cô cứ ngỡ anh là

người theo chủ nghĩa vô thần chuẩn mực.

Thoáng chốc cô thấy hưng phấn, lưng tựa vào kệ sách tùy tiện lật hai

trang, nhanh chóng xác định đây thật sự không phải vật phẩm của Châu Tử

Hoành. Trên sách có ghi chú bằng chiếc bút mực nước xanh, có vài chỗ

viết chi chít chữ dường như tràn đầy cảm xúc nhưng nét chữ thì vô cùng

thanh tú thẳng thắn, từng đường nét đều cẩn thận, vừa nhìn đã biết ngay

nét chữ của con gái.

Đây là cuốn sách của ai? Tại sao lại bày trên kệ sách của Châu Tử

Hoành? Vả lại, tuy là hơi cũ nhưng bìa và gáy sách đều được giữ gìn rất

cẩn thận chẳng có chút nếp gấp nào.

Thư Quân không khỏi vừa suy đoán vừa ngắm nhìn chăm chú nhận ra nội

dung của những chữ nhỏ xíu, kết quả là bức ảnh vô tình rơi ra từ cuốn

sách...

Châu Tử Hoành đang ở phòng khách lầu một gọi điện thoại cho trợ lý

Phí Uy, dặn dò anh ta một số sự việc quan trọng, gồm lịch sắp xếp cuộc

họp toàn nhân viên. Ngắt điện thoại, anh hướng mặt về cửa sổ sát đất một hồi cuối cùng nghe thấy âm thanh bước xuống lầu của Thư Quân.

Anh không quay đầu lại, chỉ trông thấy bóng dáng phản chiếu từ cửa

kính đi từng bước từng bước chậm rãi. Cuối cùng dừng lại giữa chừng.

Anh chẳng rõ cô định làm gì nữa.

Bên ngoài cửa sổ bóng tối bao trùm, ánh đèn thấp phía lùm hoa chiếu

ra những tia sáng màu cam. Mùa xuân ấm áp đã đến, ánh đèn quấn quanh

những loại côn trùng không rõ tên, vài loại sâu bọ nho nhỏ thôi thúc bản nă