oạt động.
Tôi có một người bạn làm ký giả làng giải trí, hiện giờ cũng đang ở đó".
"Vậy à?" Bạch Hân Vy tiện miệng đáp một câu, sau đó di chuyển ánh nhìn.
Buổi họp báo ra mắt album đầu tay bước đầu diễn ra thuận lợi, tiếp đó hàng loạt những hoạt động của cả tuần đều được sắp xếp, đồng thời yên
lặng chờ đợi phản hồi của thị trường.
Khi buổi họp báo kết thúc, Thư Quân về đến nhà thì đã khuya rồi.
Cô không về nhà mình, mà đi đến chỗ của Châu Tử Hoành. Mấy ngày nay
cô cố ý giảm thiểu liên lạc với anh, đặt toàn bộ tâm trí vào công việc,
vậy mà cũng bình yên trôi qua. Vì thế mà cô nghĩ, thế này cũng khá tốt
rồi. Nói cho cùng thì, ai rời xa ai thì rồi cũng sẽ sống tốt cả thôi,
chẳng phải thế ư?
Trước đây cô giữ một chùm chìa khóa khu biệt thự, mở cửa vào nhà mới
phát hiện ra Châu Tử Hoành không ở nhà. Cô nhấc lấy điện thoại theo thói quen, cầm trong lòng bàn tay lật tới lật lui một hồi rồi vứt sang một
bên. Chẳng rõ Châu Tử Hoành đi đâu nữa, nhưng cô cũng chẳng định hỏi.
Cho dù mắt anh không nhìn thấy cô cũng không lo lắng anh sẽ có chuyện gì bất trắc.
Châu Tử Hoành chẳng bao giờ lo lắng không có người chăm sóc. Còn cô, cũng chẳng cần phải ngốc nghếch đến mức nhớ nhung anh!
Cô đi thẳng lên lầu hai tìm hai bộ đồ thể thao trước kia để lại đây.
Vài ngày trước đây có một thông báo, yêu cầu phải diện đồ thể thao,
để có thể phối hợp với phong cách và chủ đề album mới. Thu dọn xong quần áo trong phòng ngủ, Thư Quân đứng phắt dậy quay đầu lại trông thấy
chiếc giường king size. Châu Tử Hoành xưa nay vốn rất biết hưởng thụ,
yêu cầu rất cao với nơi ăn chốn ở, đến cả quy cách nội thất phòng ngủ
cũng chẳng phải ngoại lệ.
Cô hoài nghi bản thân thời gian gần đây cũng bị anh tập thành quen
thói rồi. Trở về nhà của mình mới phát hiện ra, nơi ở của cô mãi mãi
không thoải mái bằng chỗ của anh.
Bận rộn cả ngày trời, cô thật sự mệt đến chết. Trên giường chăn xếp
chồng mềm mại như áng mây, ánh đèn trong phòng mờ ảo, với một người có
bệnh ngủ li bì như cô thì đây quả là sự quyến rũ chết người.
Dù sao thì anh cũng vẫn chưa về, Thư Quân suy ngẫm cảm thấy hài lòng cắm đầu nằm xuống.
Thế nhưng vẫn chưa kịp lăn đi trở lại trên chiếc giường rộng lớn mềm
mại thoải mái này thì đã có âm thanh vọng lại từ dưới lầu. Cô bỗng chốc
bật dậy, cả tóc cũng chẳng kịp chỉnh sửa chỉ nhanh chóng sải bước ra
ngoài.
Quả nhiên Châu Tử Hoành đã trở về, vả lại chỉ có một mình.
Đứng ở cầu thang, trông thấy anh cởi bỏ áo khoác ngoài và giầy, Thư
Quân cảm thấy cảnh tượng trước mắt hơi là lạ. Cô ngẩn người trong vài
giây đột nhiên phản ứng lại, không khỏi há hốc miệng kinh ngạc nói: "Mắt anh nhìn thấy rồi à?".
Châu Tử Hoành ngước mắt nhìn cô, cô đã mau chóng chạy từ trên lầu
xuống. Dường như vẫn không tin, cô đưa tay ra theo thói quen, đung đưa
tay trước mắt anh.
"Khờ quá!" Châu Tử Hoành chụp lấy bàn tay cô, vứt kính đen lên bàn
trà, lúc này mới hỏi qua loa: "Trước khi đến sao không nói với anh".
"Lẽ nào việc gì cũng phải báo cáo với anh sao?" Mắt cô chớp chớp nhìn anh.
Thật sự tốt rồi, anh lại nhìn thấy, đôi mắt đó cuối cùng cũng đã tìm lại được sự tập trung. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đây mới chính là dáng vẻ cô quen thuộc, ánh mắt ấy lộ ra từ đôi mắt
hẹp dài dưới bóng đèn chiếu rọi dường như sâu thẳm trong màn đêm u ám.
Cô mừng cho anh, nhưng chớp mắt liền cảm thấy cực kỳ khó chịu. "Mắt
đã sáng lại rồi, sao anh chẳng nói với em? Hồi phục bao giờ thế? Khỏi
hẳn rồi phải không?"
"Anh cứ ngỡ em không có hứng thú muốn biết." Cánh tay anh khẽ rụt
lại, kéo cô lại gần trước mặt, không trả lời loạt câu hỏi đó, trong nụ
cười mang chút gì đó châm biếm. "Mấy ngày gần đây bận rộn gì mà bặt vô
âm tính thế?"
Thư Quân không khỏi trầm mặc.
Cô cố tình như vậy nên khó tránh khỏi hơi đuối lý. Thế nhưng cô nhanh chóng mạnh dạn nhìn thẳng anh, vô tội tố cáo: "Anh cũng chẳng chủ động
liên lạc với em, dựa vào đâu lại tỏ ra bộ dạng thiệt thòi thế chứ?".
Châu Tử Hoành nhìn cô, vẻ mặt cười mà không cười, ngừng một lát mới khẽ nói: "Anh chưa bao giờ làm những việc như thế cả".
Việc gì cơ? Chủ động liện lạc với phụ nữ ư?
Cô vô cùng kiêu ngạo cũng thật sự bất cần.
Thế nhưng cô đột nhiên cảm thấy buồn cười, quan hệ và không khí giữa họ dường như đã trở về trạng thái trước đây.
Quả nhiên, không ngoài dự kiến của cô.
Cô lặng lẽ không nói gì nữa, giằng cổ tay ra khỏi bàn tay anh
"Vừa rồi em ở trên lầu làm gì vậy?" Châu Tử Hoành hỏi.
Túi quần áo còn vẫn để trong phòng ngủ, Thư Quân biểu cảm lạnh lùng,
"Đến thu dọn hai bộ quần áo, đi ngay thôi". Nói xong liền xoay đầu quay
người lại đi lên lầu .
Do yêu cầu của hoạt động quảng cáo, cô đổi kiểu tóc mới, đuôi tóc uốn cong chuyển động linh hoạt sinh động theo từng nhịp bước của bờ vai,
tựa như ngọn lửa đen tuyền. Châu Tử Hoành ngắm nhìn phần gáy xinh đẹp từ phía sau, không khỏi nhếch khóe môi sau đó cũng sải bước theo sau.
Quần áo đã thu dọn xong Thư Quân xách túi định rời đi lạnh lùng nói với người đang đứng chặn ngay cửa: "Tránh ra nào".
"Sao lại lạnh lùng thế chứ?" Gương mặt điển tr