nhà ngồi với chị chút
không? Làm cả một bàn thức ăn, mình chị ăn không hết".
Đối mặt với lời mời lần nữa, Thư Quân vốn không có lý do để khước từ.
Bước vào nhà, trông thấy món ăn phong phú đa dạng, xem chừng là đã
chuẩn bị vô cùng công phu, có điều kết hợp với căn nhà trống vắng lạnh
tanh này càng thấy rõ sự đơn độc đến đáng thương của chủ nhà.
Thư Quân trong lòng đau xót, không khỏi mỉm cười ca ngợi: "Chỉ nhìn
thôi đã thấy ngon rồi. Chị thật giỏi quá, cừ hơn em nhiều rồi!".
"Chị vốn còn biết làm nhiều việc nữa cơ. Hai năm nay đã không đụng
tay vào, tài nấu ăn chỉ còn sót lại bấy nhiêu thôi. Giết thời gian thôi
ấy mà."
Chị Tương kéo ghế đon đả mời Thư Quân ngồi: "Bất luận là em ăn cơm tối hay chưa thì cũng nếm thử tài nghệ của chị nhé".
Thật ra vừa nãy lời qua tiếng lại cùng Châu Tử Hoành khá lâu, Thư Quân cũng
cảm thấy đói rồi. "Vậy thì em không khách sáo nữa." Cô cười nói.
"Cứ coi như ở nhà mình nhé!" Chị Tương ngồi xuống ngay cạnh Thư Quân.
Cuối cùng Thư Quân ăn một bát cơm, chị Tương lại múc canh cho cô, đưa bát canh cho cô rồi mới nói: "Thật ra hôm nay là sinh nhật của chị, cảm ơn em nhiều".
"Sao chị không nói sớm?" Thư Quân kinh ngạc giương mắt nhìn, càng cảm thấy ngượng ngùng, "Ít ra em nên mang bó hoa đến".
"Chẳng cần đâu em." Chị Tương trỏ vào bàn trà giữa phòng khách, "Xem kìa, bó hoa to thế kia, chi chẳng biết đặt nó ở đâu nữa".
Thật ra Thư Quân vừa vào nhà đã để ý thấy rồi. Hoa hồng vàng, rượu
champaine tuyệt đẹp loại hiếm thấy trên thị trường. Cô cũng hiểu sơ sơ
về ngành nghề này, giá cả chẳng rẻ, vả lại quá trình vận chuyển cũng
chẳng dễ dàng gì. Cô suy đoán hiển nhiên là người đàn ông đó tặng, là
ngày quan trọng thế này, sao anh ta lại không ở bên cạnh chị Tương chứ?
Quả nhiên chỉ thấy thần sắc chị Tương trầm xuống, chẳng tỏ vẻ gì rạng rỡ, hồi sau giọng điệu mang chút châm biếm chế giễu, cười nói: "Lần nào cũng đem hoa và quà đến để dỗ mình, ai mà ham chứ?".
Chị như đang lẩm bẩm một mình, Thư Quân hơi ngại ngùng chẳng biết nên nói gì. Kết quả là chị Tương hoàn hồn, vội vã giải thích: "Chị không
phải nói em đâu, đừng hiểu lầm".
"Em hiểu." Thư Quân gật gù ra vẻ hiểu chuyện.
Ăn xong thu dọn bát đũa, chị Tương đột nhiên hỏi: "Em và anh Châu cãi nhau à?".
Thư Quân ngưng một lát mới hỏi lại: "Sao chị nói vậy?".
"Vừa rồi thấy em đi trên đường, dáng vẻ không được vui."
Thư Quân cười nói: "Xa như vậy, thị lực của chị tốt thật đấy".
"Trước khi nghỉ việc chị đã làm công tác nhân sự mà!"
"Thảo nào."
"Năm xưa cũng được coi là nhân viên mẫu mực, tiếc là hiện tại tách biệt khỏi xã hội rồi. Em làm nghề gì?"
"... Ca hát." Thư Quân khái quát nghề nghiệp của mình bằng hai từ đơn giản.
"Ca sĩ à?" Mắt chị Tương khẽ sáng lên, không khỏi bật cười, "Em xem,
quả là chị không nghe ngóng gì tin tức bên ngoài, giờ thì ngay cả tiết
mục giải trí cũng chẳng có hứng thú nữa".
"Vậy thường ngày chị làm gì?" Thư Quân đột nhiên cảm thấy cuộc sống
của chị nhất định rất khô khan. Một mình sinh sống trong căn nhà rộng
lớn, lại chẳng có bạn bè, một ngày hai mươi bốn giờ làm thế nào trôi qua được cơ chứ?
"Xem tin tức, tập yoga, dạo phố." Chị Tương cười nói, "Có phải là rất tẻ nhạt không?".
Thư Quân không trả lời trực tiếp, đắn đo một lúc cuối cùng không kiềm được, nói: "Nếu đã như thế, sao chị không tìm công việc khác? Có lẽ là
không thiếu tiền nhưng có thể giết thời gian thì cũng tốt".
Nói đến đây, gương mặt chị Tương lộ ra vẻ buồn buồn, khẽ thở dài:
"Chị đã ở nhà nghỉ ngơi quá lâu rồi, chẳng thể quen với cuộc sống ngày
làm tám tiếng như trước đây nữa". Chị suy ngẫm rồi lại nói: "Thật ra
công việc tự do thoải mái không phải là không có, chị cũng từng thử qua
rồi, nhưng bắt đầu cảm thấy không có hứng thú nữa".
Đây là loại trạng thái thế nào? Thư Quân phát hiện ra bản thân vốn dĩ không tài nào hiểu
nổi. Có lẽ chỉ khi đầu óc trống rỗng và chán nản cực độ thì mới không có hứng thú với bất kỳ việc gì. Cuối cùng rơi vào một vòng luẩn quẩn càng
lúc càng tồi tệ hơn.
Hai người họ trò chuyện một hồi thì điện thoại di động chị Tương reo
lên. Dường như chị cố ý để mặc điện thoại reo một lúc lâu mới nhận điện
thoại. Giọng điệu điềm tĩnh, mang chút oán trách. Thư Quân đã đoán ra
đối phương là ai, muốn nói lời từ biệt nhưng lại ngại làm phiền chị. Vì
thế mà đành nhặt lấy quyển tạp chí trên ghế sofa, điệu bộ vờ như đang
chăm chú đọc.
Chị Tương nói chuyện dăm ba câu cùng đối phương, liền trầm mặc, gương mặt càng lúc càng khó coi, kẹp điện thoại sát bên tai, chẳng đáp trả
cũng chẳng ngắt điện thoại. Hồi sau, có lẽ vì không tiện nói ra trước
mặt người ngoài hoặc cũng có thể chị tạm thời phớt lơ sự tồn tại của Thư Quân, cứ thế lẳng lặng bỏ lên lầu.
Cứ thế này, Thư Quân muốn đi cũng chẳng đi được. Kết quả vì thời gian tiếp cuộc điện thoại quá dài, loáng thoáng nghe thấy giọng nói của chị
Tương hơi sắc nhọn, dường như là đang tranh cãi. Thư Quân như ngồi trên
bàn chông, nhưng không thể không nhẫn nại chờ đợi. May mà sau khi cãi vã vài câu, âm thanh trên lầu nhỏ dần, cô chăm chú lắng nghe, r
