ng trời sinh hướng về phía luồng sáng, lưu luyến bên ngọn đèn ấm áp
không muốn rời đi.
"Tiểu Mạn là ai vậy?" Một lúc sau, giọng Thư Quân vang lên.
Ánh mắt Châu Tử Hoành dường như vô tình khẽ động đậy liền xoay người lại, ra vẻ thờ ơ nhìn cô.
"Thật xin lỗi, em không cố ý xem trộm đồ của anh." Cô dựa vào, tay
vịn lan can, ngón tay cầm bức ảnh đung đưa, "Không cẩn thận trông thấy
thôi".
Trong bức ảnh là một thiếu nữ dáng vẻ chừng mười bảy, mười tám tuổi,
đang ở đúng độ tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống. Cô đứng giữa một rừng
hoa vàng óng, ánh mặt trời phác họa dáng hình cô phảng phất tựa như một
loài tinh linh đẹp tuyệt trần vừa tinh tế vừa nhanh nhẹn, khóe môi nhếch lên hình vòng cung xinh đẹp. Dù rằng chỉ là bức ảnh nhưng dường như có
thể trông thấy sóng mắt đang chuyển động, long lanh lấp lánh. Cánh rừng
hoa vô tận như đang trải dài trong biếc xanh.
Phong cảnh bức tranh đó gợi lại ký ức xa xăm trong lòng Thư Quân.
Thật ra muốn hồi tưởng lại cũng chẳng khó gì, bởi lẽ hoa cải dầu nhiều
và đẹp như vậy, một rừng hoa nở rộ rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời, cô chỉ
trông thấy một lần duy nhất.
Ở Lệ Giang.
Đằng sau bức ảnh viết đơn giản ngắn gọn: Tiểu Mạn, mùa xuân năm 2004. Bút tích thẳng thắn mạnh mẽ, Thư Quân chẳng hề thấy xa lạ gì, đây chính là nét chữ của Châu Tử Hoành.
"Em muốn biết điều gì nào?" Người đàn ông cao lớn lưng tựa vào cửa
kính sát đất, ánh mắt lọt vào trong tấm hình, gương mặt như chẳng có
chút biểu cảm gì, chỉ khẽ nhíu nhíu mày.
"Cô ấy là ai?"
"Điều này rất quan trọng sao?"
"Em muốn biết." Thư Quân mỉm cười, nhướng mày, thờ ơ nói: "Em đoán là tình cảm hai người nhất định phải rất tốt đẹp, chí ít là đã từng tốt
đẹp, đúng không?".
Châu Tử Hoành chẳng trả lời cô, ánh mắt lẳng lặng chùng xuống, khóe
môi hình vòng cung thể hiện rõ anh không được vui, nhưnng cô vốn dĩ
chẳng để tâm, tiếp tục nói: "Nếu như tình cảm không tốt đẹp, thì làm sao anh lại vẫn cất giữ bức ảnh của cô ấy đến tận hôm nay chứ?". Cô không
khỏi liếc nhìn ngày tháng trên bức ảnh. Năm 2004... Thật là lâu vậy rồi. Vì sao cô không nhận ra Châu Tử Hoành là người đàn ông chung tình cơ
chứ?
Vậy mà, thật ra còn có một việc khác nữa, đó mới là điều mà cô đang để tâm.
Tối đó, anh uống say ngủ trên sofa, kéo lấy cô, miệng lại gọi một cái tên khác.
Tiểu Mạn.
Thật ra trí nhớ của cô vốn chẳng phải tốt lắm, nhưng kỳ lạ thay, cái
tên này cô lại nhớ rất lâu. Thậm chí khi cô lần đầu nghe thấy cái tên
này thì dường như nhớ ngay đến tình hình hôm đó.
Cô thừa nhận cô có hơi lo lắng, dù rằng đã lâu vậy rồi nhưng nhớ lại
trong lòng vẫn chẳng thấy thoải mái. Vì thế mà cô cũng chẳng muốn để anh thấy dễ chịu.
"Tiểu Mạn, hiện giờ cô ta đang ở đâu?"
"Chẳng còn nữa rồi." Châu Tử Hoành cuối cùng mở miệng nói, lần đầu
tiên lộ ra biểu cảm thế này với cô, nhưng giọng điệu thì điềm tĩnh đáng
sợ, dặn dò cô: "Đặt bức ảnh về chỗ cũ đi".
... Chết rồi ư?! Câu trả lời hoàn toàn trái ngược với mong đợi của
Thư Quân. Cô không khỏi nhìn anh, khó khăn lắm mới nhanh nhẹn gật đầu,
nói : "Được thôi". Xoay người, đi vài bước rồi đột ngột dừng lại, từ
trên cao nhìn xuống gương mặt không chút biểu cảm ấy, hỏi bằng giọng
điệu bình thản: "Nhưng cô ta vẫn sống trong lòng anh, đúng không?".
Ra khỏi biệt thự, Thư Quân mới bắt đầu coi thường bản thân mình
Rốt cuộc là thế nào đây chứ, sao lại chấp nhặt với người đã khuất cơ
chứ? Thật ra cô chẳng hề sợ Châu Tử Hoành nổi giận, đã bao năm nay, giữa họ vẫn luôn như vậy. Thế nhưng, Tiểu Mạn đã chẳng còn tồn tại trên cõi
đời này nữa nhưng cô lại vì chuyện mình không vui mà lấy Tiểu Mạn ra
châm chích Châu Tử Hoành, cô muốn những nỗi niềm không vui mà anh mang
lại cho cô anh phải trả lại gấp đôi. Thật là biến thái mà! Thư Quân suy
nghĩ cô đã trở nên như vậy từ lúc nào chứ?
Khu dân cư về đêm vô cùng tĩnh lặng vì thế mà Thư Quân đang bước đi thì chợt nghe thấy tiếng động gần như giật thót cả mình.
Cô cứ ngỡ mình gặp phải ma, ấn tay trên lồng ngực quay đầu sang trông thấy cửa sổ nhà bên cạnh mở ra, người ló đầu ra cửa sổ mỉm cười rạng rỡ nói với cô: "Em đến rồi à?".
Hóa ra là chị Tương chị túm mái tóc đen nhánh lên, trang điểm nhẹ
nhàng như mọi khi. Thư Quân vẫn chưa hiểu, chị lại tiếp lời: "Cổng lớn ở bên này nè, em đi vòng sang bồn hoa trước mặt ấy".
Lời nói của chị ấy kỳ lạ không đầu không đuôi, thần sắc Thư Quân lộ
vẻ do dự nhưng chị Tương dường như phát hiện ra rất nhanh, ngẩn người
nói: "Đã hẹn là hôm nay sang nhà chị dùng cơm mà, chẳng lẽ em quên à?... Ơ, còn anh Châu đâu? Đã nói rõ là sẽ cùng đến luôn mà!". Chị nhìn đông
nhìn tây chẳng thấy bóng dáng Châu Tử Hoành đâu cả, lúc này mới khẽ thở
dài: "Xem ra đúng là em đã quên rồi".
Qua sự nhắc nhở của chị ấy, Thư Quân nhớ ngay đến cuộc hẹn lần trước. Cô hơi áy náy, công việc bận như thế lại có chút chuyện không vui cùng
Châu Tử Hoành, vì thế mà đã sớm vứt bỏ chuyện này xa tận chín tầng mây
rồi.
"Em xin lỗi." Cô nói.
Chị Tương dường như không để tâm chút nào, vẫn mỉm cười nói: "Bỏ đi.
Nhưng mà giờ nếu em không có việc gì, có thể vào