hợt thoáng qua, nhưng từng chút tâm tư của bản thân dường như đều bị anh dễ dàng nhìn thấu.
Nhằm mục đích đẩy mạnh album đầu tay trong năm nay, buổi họp báo đã
được diễn ra đầy ấn tượng. Địa điểm được tổ chức tại sảnh giữa lầu một
trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố. Hôm đó, hàng chục công ty thuộc
giới truyền thông đều được mời đến tham dự. Các vị cấp trên của công ty
cũng đích thân ra mặt, nhằm ủng hộ tinh thần tạo thêm vị thế cho Thư
Quân. Với khí thế như vậy rất dễ dàng khiến Thư Quân nổi trội trong số
đông người mới vào ngành trong những năm gần đây. Thái độ của công ty
rất rõ ràng, một kiểu nâng đỡ, tâng bốc khiến ai cũng ngưỡng mộ.
Bởi lẽ mối quan hệ giữa công ty và giới truyền thông xưa nay luôn tốt đẹp, thêm vào đó là sức ảnh hưởng và những đánh giá tuyệt vời về đĩa
đơn trước đây của Thư Quân. Trường quay phỏng vấn náo nhiệt, thân thiện. Theo kịch bản đã được chuẩn bị từ trước, Thư Quân trả lời từng câu hỏi
của ký giả, khiêm tốn, điềm tĩnh, nụ cười luôn tươi tắn trên gương mặt,
cuối chương trình còn mời giới báo chí tham gia buổi tiệc rượu đơn giản
của công ty.
Ngày trọng đại đó đã diễn ra vô cùng thuận lợi. Khi chương trình kết
thúc, Tiểu Kiều giơ ngón tay cái lên trong phòng hóa trang, không ngớt
lời tán dương: "Chị Thư, chị cừ thật!".
Thư Quân hơi lơ đãng, hồi sau đột nhiên hỏi: "Tiểu Kiều, khi nãy em có mặt suốt tại sân khấu à?".
"Đâu có, lúc chị trả lời phỏng vấn chị Nicole có việc sai em đi, nên
em không có mặt ở đó." Tiểu Kiều nhìn cô rất lạ, lại hỏi: "Sao thế, chị
Thư?".
"Không có gì." Thư Quân đứng dậy, bước vào phòng thay đồ với vô vàn tâm sự.
Vừa rồi câu hỏi của một ký giả, là cô nghe nhầm ư?
Chắc là không đâu. Tuy tình hình lúc đó có hơi lộn xộn, vô vàn ánh
đèn lóe sáng cứ lách tách nhằm vào cô chớp lóe liên tục, vả lại nhiều
câu hỏi khiến cô chẳng kịp trở tay, nhưng cô chắc chắn là mình không
nghe nhầm.
Lẫn trong sự hỗn loạn ấy, có người chợt hỏi: "Cô Thư Quân, nhạc sĩ XX ca ngợi giọng ca của cô rất đặc biệt, tố chất thanh giọng hoàn toàn hòa hợp với phong cách nhạc sĩ huy chương vàng quá cố Sở Thư Thiên. Về điểm này, cô cảm thấy thế nào? Chưa từng hợp tác với ông ta, cô có cảm thấy
tiếc không...?".
Anh trai lấy tên nghệ danh là Sở Thư Thiên từng một thời nổi danh
trong làng giải trí, lúc anh còn nổi tiếng tựa mặt trời giữa ban ngày đã có vô số ca sĩ lấy làm vinh dự được trình bày ca khúc của anh.
Câu hỏi này công ty không giúp cô chuẩn bị trước, vừa nghe xong, Thư Quân không khỏi sững người.
May mà lúc đó, trong tay cầm bảy, tám chiếc micro, bên cạnh còn có
một nhóm ký giả chen lấn, câu hỏi của người đó vẫn chưa hỏi xong thì đã
có người khác chen lời vào, vô tình giúp cô giải vây.
Vì thế mà cô vờ như không nghe thấy, cười thật tươi rồi quay đầu sang hướng khác.
Thật ra cô đã sớm có sự chuẩn bị, đã dấn thân vào giới này thì chẳng
tránh khỏi liên quan đến thời kỳ đau khổ cô không muốn nhớ đến trước
đây. Cái chết của Thư Thiên là một sự đả kích trầm trọng với cô, thậm
chí hồi tưởng lại cô cũng cảm thấy đáng sợ. Vậy mà ở đây chẳng ai để tâm đến cảm nhận của cô. Dẫu cho chẳng ai biết họ là anh em thì cũng chẳng
ngần ngại trước mặt cô nhắc đến Thư Thiên.
Dẫu cho anh từng rất nổi danh, huy chương vàng của những huy chương
vàng, là cây hái ra tiền của những công ty cạnh tranh. Còn anh trước đây vẫn thường để cô hát thử những ca khúc của mình. Thi thoảng vài lần còn liếc nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, dường như nhìn một người xa lạ.
Giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó Thư Thiên phát hiện ra tố chất của cô và
bản thân anh hòa hợp nhau. Thế nhưng, giới giải trí vất vả là thế, anh
coi cô em gái bé bỏng duy nhất là báu vật trong tay, sao nỡ lòng để cô
dấn thân vào vũng bùn này chứ?
Nhưng anh đã qua đời rồi, vả lại chính tận mắt cô trông thấy.
Tình cảnh đáng sợ như thế, hàng đêm đã từng giằng xéo, giày vò thần kinh cô.
Từ giây phút đó trở đi, dù rằng cô từng là công chúa cũng chẳng còn
sự chở che bênh vực, nhanh chóng trưởng thành. Cô từng biết bao lần ngồi bên giường ôm lấy bờ vai run rẩy của mình, khi ngủ cũng chẳng dám tắt
đèn, chỉ cần nhắm mắt lại là thấy ác mộng. Khi trải qua những việc này,
bên cạnh cô chẳng hề có người thân nào. Mạc Mạc cùng Quách Lâm đi thực
tập ngoại tỉnh, Bùi Thành Vân đã sớm rời khỏi cuộc sống của cô, bặt vô
âm tín. Kỳ thực cô vẫn còn nhớ anh, nhưng vẫn ráng gắng gượng kiềm chế
bản thân, bướng bỉnh vứt bỏ tất thảy những gì liên quan đến anh ra khỏi
thế giới của mình.
Lúc đó cô chẳng thể dựa dẫm vào ai cả, ngay cả tiền sinh sống cũng là cả vấn đề. Tiền gửi tiết kiệm Thư Thiên để lại cô đã rút ra dùng một
phần trong trường hợp cấp bách. Tiếp đó cô bắt đầu rải sơ yếu lý lịch
khắp nơi. Cô chọn ra rất nhiều doanh nghiệp và công ty, hồ sơ xin việc
rải như giăng lưới. Nhưng hồi âm lại hoàn toàn tỷ lệ nghịch. Sau đó thì
cô gặp lại Châu Tử Hoành.
Rời khỏi Lệ Giang, Châu Tử Hoành như biến thành người khác. Trong
giới thương trường, thân phận và địa vị hô mưa gọi gió của anh chợt xuất hiện ngay trước mắt cô. Tinh thần sôi nổ
