hấy hiện giờ anh đang cố ý
khiêu khích.
Anh rõ ràng hiểu.
Anh chắc chắn hiểu.
Cô cự tuyệt tiếp xúc với vùng phạm vi của anh, chẳng phải chỉ mới bắt đầu từ hôm nay.
Dù rằng tình hình hiện nay có lẽ có chút thay đổi cô vẫn chưa có sự
chuẩn bị. Huống hồ là tất cả mọi thứ hiện giờ chỉ là ảo ảnh, tựa như mặt trời che khuất áng mây trôi, bất cứ lúc nào cũng sẽ tan biến đi.
Thái độ như vậy của Châu Tử Hoành khiến Thư Quân thấy khó hiểu lại
hơi giận dữ, cô dứt khoát không nói nhiều nữa, quay đầu bỏ xuống nhà.
Cuối cùng, cô phá lệ một mình ngồi ăn hết bữa tối. Lúc thu dọn bát
đũa trên lầu vẫn không có động tĩnh gì. Thế nhưng cô cũng mặc kệ, vặn
vòi nước xả ào ào ra sức chùi rửa sạch chiếc đĩa sứ trắng tinh xảo,
dường như muốn để nước cuốn trôi đi tất cả tâm tình, cảm xúc khó chịu.
Thật ra cô càng giận bản thân mình hơn nữa.
Đối mặt với người đàn ông này, rõ ràng biết là không lý trí nhưng rốt cuộc cô vẫn đâm đầu vào. Sau đó thì vẫn như trước kia, chẳng thể nào
nắm bắt được.
Cô không nắm bắt được anh, không có niềm tin với tương lai của họ mà cô căm ghét cảm giác bất an này.
Tình cảm đầy ắp biến số, e là chẳng có bất kỳ người bình thường nào thích cả.
Cửa sổ sát đất hình vòng cung tuyệt đẹp nghiêng một góc hai trăm bảy
mươi độ đang hé mở phân nửa, luồng gió nhẹ cuốn tung rèm cửa sổ lá chớp, len lỏi vào thư phòng lầu hai qua vô vàn khe cửa sổ nhỏ hẹp.
Châu Tử Hoành ngồi rất lâu bên bàn, cuối cùng mò mẫm chiếc đồng hồ để bàn, ấn phím để nghe giờ giấc.
Hai mươi mốt giờ kém năm phút.
Xem ra Thư Quân và anh đã chiến tranh lạnh gần ba tiếng đồng hồ rồi.
Anh nhắm mắt lại, ngón tay day huyệt thái dương, dường như hơi mệt
mỏi đứng dậy. Đứng ngay tại chỗ chăm chú hồi lâu anh mới bước đi theo
hướng ánh sáng le lói mơ hồ. Thật nhanh, ngón tay anh men theo bức tường mò được công tắc, cánh cửa kính lặng lẽ chậm rãi khép lại dưới sự điều
khiển.
Kỳ thực hai ngày nay anh dường như đột nhiên hồi phục lại chút cảm
giác ánh sáng. Đương nhiên vẫn chỉ là cảm giác thoáng qua khi có khi
không, vẫn là cảm giác vô cùng yếu ớt, đa phần thời gian trước mắt đều
chỉ là bóng tối.
Thế nhưng chợt nảy ra ý định ngay cả bản thân anh cũng chẳng cách gì
giải thích rõ ràng được, anh cũng chẳng nói ngay với Thư Quân.
Cũng tựa như tối nay, theo lệ anh tắm rửa với sự giúp đỡ của Thư
Quân, khi bước ra cô đỡ anh nằm lên giường rồi đọc tin tức kinh tế hôm
nay cho anh nghe.
Gần đây, hầu như ngày nào cũng đều vậy cả.
Hơi thở gần ngay bên cổ tựa như làn gió xuân dịu nhẹ, mang chút hương thơm nhẹ nhàng thoang thoảng cùng giọng điệu uyển chuyển du dương. Tâm
trạng của anh rất vui, họa hoằn lắm mới khen ngợi cô: "Cứ cho là không
ca hát nữa thì đi làm phát thanh viên cũng rất thích hợp đấy".
Cô mỉm cười đáp trả: "Được anh khen ngợi là vinh hạnh của em rồi".
Khi đọc một mẩu tin khác, cô chợt dừng lại hỏi: "Anh đã nghe ca khúc của em chưa?".
Kỳ thực là đã nghe rồi, cũng không tồi. Nhưng anh chỉ lắc lắc đầu,
nói bâng quơ: "Anh cũng không phải là fan của em, huống hồ anh cũng
chẳng thích âm nhạc".
"Nhưng mà trong album lần này có nhiều bài khá hay. Vừa lúc em có đĩa mẫu nghe thử. Hay là anh nghe trước đi, nghe xong thì cho em chút đánh
giá nhé?"
"Nhiệm vụ quan trọng thế cơ à, sao lại tìm anh chứ?"
Anh nhướng mày cố ý chất vấn, cô quả nhiên hơi do dự, giọng điệu mang chút gì đó không cam lòng, than thở nói: "Được thôi, em thừa nhận là, ở một phương diện nào đó anh có tài thưởng thức, thế nên muốn nghe cảm
nhận của anh".
Cô đặt tờ báo xuống đi lấy chiếc đĩa, lục tìm trong túi xách một hồi, rồi đi lại bên giường đưa cho anh: "Ngày mai ở nhà nghe nhé".
Anh khẽ nheo mắt, ánh sáng và dáng hình trước mặt rất mơ hồ, bóng
dáng cô dường như bị một lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy, chỉ thấy một
bóng hình lờ mờ nhanh nhẹn.
Anh không nhìn rõ tay cô ở đâu, chỉ dựa vào chút cảm giác ánh sáng mơ hồ, bàn tay anh giơ ra chuẩn xác đúng vị trí của cô.
Thư Quân đưa chiếc đĩa vào lòng bàn tay anh rồi ngẩn ra trong giây lát, hét lên kinh ngạc theo tiềm thức: "... Mắt của anh?!".
Anh tỉnh bơ nghiêng người sờ soạng kệ tủ đầu giường, chậm rãi đặt
chiếc đĩa lên đó rồi bình thản hỏi vặn lại: "Mắt của anh làm sao nào?".
Ánh nhìn mờ mịt hướng ngay xuống dưới đất.
Những gì đã thuộc về quá khứ, rốt cuộc phải tốn bao nhiêu thời gian mới lấy lại được?
Khoảng thời gian anh còn sót lại, liệu có đủ không?
"Không sao cả", ngữ khí cô dường như hơi thấp trầm, "... Vừa rồi cứ ngỡ là anh nhìn thấy chứ!".
Anh chỉ khẽ nhếch khóe môi, nửa cười hỏi thăm dò: "Hình như em còn nóng lòng hơn cả anh nữa!"
.
Cô không đáp trả, ngừng trong giây lát mới nhắc anh: "Đến giờ rồi, uống thuốc rồi ngủ thôi".
Cô đi chuẩn bị nước ấm và thuốc, rồi nắm lấy bàn tay anh, đưa từng
thứ một cho anh. Tất cả những việc này cô làm rất thành thạo, động tác
dịu dàng, so với cá tính bốc đồng trước đây, thì cô lúc này là một hình
tượng hoàn toàn tương phản.
Thực tế, kể từ khi anh bị thương cần người chăm sóc đến nay, thì cô dường như thật sự biến thành người khác vậy.
Có lúc cô