ẳng thể trông thấy cảnh xơ xác tiêu điều.
Hiện giờ đã vào đầu xuân, chồi non của cây liễu rũ xuống bên hồ, ánh
trời chiều xa xa chiếu nghiêng một góc, ánh sáng vàng cam cùng ảo ảnh
chiếu ngược trên bề mặt nước hồ xanh biếc trong veo. Cảnh tượng tựa như
một bức tranh sơn dầu.
Người phụ nữ láng giềng quý phái vừa thuần thục cho xe vòng sang con đường rậm rạp cây xanh vừa nói chuyện phiếm cùng Thư Quân.
Thật ra họ đã có duyên đụng mặt vài lần, đều là lúc Thư Quân cùng
Châu Tử Hoành đi tản bộ. Thư Quân chỉ biết chị họ Tương, bởi vì lần đầu
tiên chạm mặt ở khu dân cư, Châu Tử Hoành nhận ra giọng nói của chị,
liền gọi: "Chị Tương".
Đã ở độ tuổi này rồi, lại là chị mà chẳng phải là bà hay là cô.
Sau đó về đến nhà, Châu Tử Hoành mới giải thích: "Chị Tương có mối
quan hệ rất tốt với một đối tác làm ăn của anh, tính ra cũng nhiều năm
rồi.".
Anh nói có phần tế nhị, nhưng Thư Quân suy nghĩ, cân nhắc cũng hiểu ra được đôi phần.
Khó trách có tiền thì nhàn rỗi, ra khỏi nhà vài bước chân chị cũng trang điểm rực rỡ, cứ như là đi dạ hội vậy.
Thế nhưng bỏ qua những cái đó thì chị Tương cũng rất hiền lành. Cách ngày
chị đều đem điểm tâm sang chia sẻ với Thư Quân, còn hôm nay lại chủ động dừng xe chở cô cùng về.
Thư Quân cảm thấy chị nhất định phải cô đơn lắm. Lớn tuổi vậy rồi mà
lại chú trọng nơi ở riêng biệt, ra vào đều phải đi xe, quan hệ láng
giềng gần như không qua lại. Còn về là đối tác làm ăn của Châu Tử Hoành, dù gì cô cũng sống ở đây lâu vậy rồi nhưng cũng chưa từng gặp mặt.
Chị Tương rất giỏi giao tiếp, sau khi quan tâm thăm hỏi tình hình đôi mắt của Châu Tử Hoành còn mời Thư Quân khi nào rảnh rỗi nhất định sang
nhà chị chơi.
"Chị sống ở đây đã hơn hai năm rồi, quen biết không quá ba người. Nói thật, chẳng thà như lúc nhỏ sống ở căn nhà tập thể, tuy là vừa nhỏ vừa
cũ kỹ nhưng ra ra vào vào đều có người, náo nhiệt biết nhường nào."
Thư Quân cười cười ra ý tán thành, chị Tương rõ ràng vô cùng phấn
khởi: "Hay là hôm nào chị xuống bếp, em và anh Châu cùng sang thưởng
thức tay nghề chị".
"Có phiền chị không?"
"Đương nhiên là không." Chị Tương thái độ thành khẩn: "Chị mong bọn em đến nhà để có thêm tiếng người ấy chứ".
Xem ra chị thật sự muốn kết bạn. Thư Quân cũng chẳng khách sáo khước từ
nữa, thế là hẹn Chủ nhật tuần sau, cô và Châu Tử Hoành sẽ sang nhà chị
làm khách.
Đứng tại bậc thềm dõi mắt theo chiếc xe thể thao màu đỏ rẽ ngoặt và
mất dạng, Thư Quân lúc này mới lôi chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa. Kết quả là tay vừa đưa ra, cửa đã được người bên trong mở ra.
Người mở cửa đương nhiên không phải là Châu Tử Hoành. Anh hiện giờ
tựa như vị hoàng đế thời xưa, quần áo đưa tận tay, cơm dâng tận miệng,
được kẻ trên người dưới hầu hạ. Vả lại thi thoảng còn châm biếm, chòng
ghẹo cô làm niềm vui nữa, chiếc mặt nạ từng mang phong cách đàn ông ga
lăng cũng đã mất dần cùng với thị lực của anh.
Vì thế mà, trông thấy người phía sau cửa, Thư Quân không khỏi sững người.
Châu Tử Dương cũng sững người.
Là cô ấy?!
Anh hơi hoài nghi bản thân mình nhìn nhầm, hôm đó người phụ nữ tình cờ thoáng qua bên đường, lúc này lại xuất hiện tại đây!
Anh cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa trong tay cô, lông mày không khỏi
khẽ cử động, gần như nghiêng nghiêng người theo thói quen như đang
nhường đường cho cô.
Nhưng Thư Quân đứng ngay trước cửa không nhúc nhích. Ánh mắt lướt
sang gương mặt hao hao với Châu Tử Hoành. Kỳ thực trong lòng đã sớm đoán ra được bảy tám phần. Vì thế nhất thời không biết phải nói gì.
Cô không ngờ sẽ gặp mặt bất kỳ người nào của Châu Gia trong tình huống này.
Cô thậm chí vốn không muốn đụng mặt người nhà hoặc bạn bè Châu Tử
Hoành. Bởi lẽ cô chẳng có gì chắc chắn cả, kể cả thái độ của Châu Tử
Hoành. Trong thời kỳ vô cùng đặc biệt này, anh dựa dẫm và thân mật với
cô chỉ tựa như bong bóng xà phòng mỏng manh, đến khi nhìn thấy ánh sáng
rồi thì tất cả sẽ quay về con số không.
Anh hiện giờ giống hệt đứa trẻ cần sự chăm sóc còn cô chính là chiếc gậy của anh.
Nhưng cũng chỉ dừng ở giới hạn đó, khoảnh khắc này không thay thế cho mãi mãi được.
Những ngày tháng gian nan rồi cũng sẽ qua đi, anh rốt cuộc cũng vẫn là Châu Tử Hoành trước đây.
Thư Quân hơi bối rối, cầm chiếc chìa khóa tiến thoái lưỡng nan,
thoáng chốc thật sự mong muốn cứ thế xoay người bỏ đi. Kết quả là Châu
Tử Dương mở miệng nói trước: "... Chị là bạn của anh hai tôi à?".
"Cho là vậy." Câu trả lời Thư Quân đầy ẩn ý.
Hơi thở của Châu Tử Dương thoáng chốc ngưng đọng, nhưng chẳng dễ dàng phát hiện ra. Tiếp đó anh mới bình tĩnh nói: "Vào nhà đi". Ánh mắt
không khỏi lần nữa nhìn chiếc chìa khóa, thần sắc anh thay đổi hơi phức
tạp.
Dường như anh lần đầu tiên quên cả lễ nghi giao tiếp, bỏ lại
người phụ nữ lần đầu gặp mặt sau lưng còn mình thì không nói lời nào đi
lên lầu.
Anh vốn định rời đi, nhưng hiện giờ vì sự xuất hiện của Thư Quân mà đột ngột thay đổi ý định.
Châu Tử Dương đi men theo cầu thang vừa đi vừa suy ngẫm, anh muốn
biết anh hai rốt cuộc đang làm gì. Người phụ nữ này cực kỳ giống với
Châu Tiểu Mạn ngay cả dáng vẻ