Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324550

Bình chọn: 9.5.00/10/455 lượt.

dìu anh ra ngoài tản bộ, cả đoạn đường luôn nhắc nhở anh cẩn

thận chỗ này, chỗ kia cẩn thận, tỉ mỉ chu đáo là thế, tuy rằng hơi càm

ràm nhưng anh cũng chẳng thấy phiền hà. Anh nắm tay cô, chầm chậm bước

đi từng bước, vì thế mà có đủ thời gian để cảm nhận không khí mới mẻ đầu xuân se se lạnh hòa quyện cùng mùi hương thơm tỏa ra từ đỉnh đầu cô cứ

thế thấm sâu vào tận tâm can.

Anh sống ở đây lâu vậy rồi, đây là lần đầu ngửi thấy mùi cỏ non trong làn không khí. Anh chợt cảm thấy, cuộc sống thế này cũng chẳng tệ.

Anh sinh ra trong một gia đình bề thế, tuổi còn trẻ mà đã nắm trong

tay tiền tài và địa vị khiến người khác phải trầm trồ ngưỡng mộ, cờ bạc

rượu chè trai gái, bất luận là rượu ngon hay gái đẹp thì dường như anh

muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Thế mà cuộc sống hiện tại thế này lại khiến anh đột nhiên lưu luyến bịn rịn.

Mà chính trong khoảnh khắc cuộc sống không tồi này, lúc nào cũng có

một đôi bàn tay, một người phụ nữ can dự vào. Kỳ thực, anh hơi kinh ngạc rốt cuộc là bắt đầu tự lúc nào mà bản thân anh lại quen với đôi bàn tay của Thư Quân chứ?

Anh nắm lấy tay cô không muốn buông ra.

Anh không muốn bất kỳ điều gì làm phiền nhiễu khoảng khắc cuộc sống lúc này của anh.

Thật ra đây cũng chính là lần đầu tiên, anh không cảm thấy phiền hà với việc bên mình lúc nào cũng có một người phụ nữ .

Đóng cánh cửa sổ lại, Châu Tử Hoành một mình về phòng ngủ. Anh đứng

ngay cửa gọi, mãi một lúc sau, bên giường mới vọng lại tiếng đáp trả,

rất đơn giản chỉ vỏn vẹn chữ "Ờ", mà xem chừng cũng không tình nguyện

chút nào.

Điều này có gì giống với Tiểu Mạn chứ?

Trong ấn tượng của anh, Tiểu Mạn chưa bao giờ nổi giận với anh, cô thậm chí không khó chịu với bất kỳ ai cả.

Châu Tử Hoành không có ý kiến gì với thái độ của Thư Quân. Trước khi ngủ nói với cô: "Ngày mai ba anh chắc sẽ đích thân đến đấy".

"Đến thăm anh sao?"

"Còn có chuyện khác nữa."

"Được thôi." Thư Quân trầm mặc giây lát, chủ động nói: "Vừa đúng lúc

mấy ngày nay công ty em sắp xếp lịch làm việc dày đặc, em muốn dọn về

nhà mình cho tiện hơn".

Châu Từ Hoành chẳng ngăn cản cô, chỉ cử tài xế sáng sớm hôm sau đưa cô về nhà.

Lần này thì Thư Quân không tỏ vẻ đạo đức giả từ chối nữa, bởi lẽ

trước đó lúc đi bệnh viện cùng Châu Tử Hoành, cũng do tài xế này phụ

trách việc đưa đi đón về. Một anh chàng non choẹt, làm việc cẩn trọng

nghiêm túc, lúc lái xe tập trung chăm chú lại kiệm lời đến đáng thương.

Có vài lần ngồi ở ghế sau xe, cô đều có ảo giác đang ngồi trên xe không

có người. Thư Quân thậm chí hoài nghi rằng cậu ta có lẽ còn chẳng nhìn

rõ diện mạo của cô nữa. Đi xe cùng với người thế này, cho dù là người

bên cạnh Châu Tử Hoành đi nữa thì những trở ngại trong lòng cô cũng bớt

đi chút đỉnh.

Về đến công ty, trợ lý Tiểu Kiều nhanh chóng lấy thông báo mấy ngày

vừa qua cho cô xem. Xem ra cấp trên quả nhiên đã hạ quyết tâm, có ý muốn nâng đỡ cô, album đầu tay được thúc đẩy kịp thời, chiến dịch quảng bá

cũng ngày càng dày đặc.

Thư Quân tìm Nicole, chỉ vào lịch trình trên bảng kế hoạch xác nhận:

"Địa điểm buổi họp báo album thay đổi rồi sao? Em nhớ là địa điểm lần

này và lần trước thảo luận không giống nhau".

"Đúng vậy." Câu trả lời của Nicole lời ít ý nhiều, ngồi sau bàn làm

việc nhướng mắt sang nhìn Thư Quân, "Sao thế, có vấn đề gì ư?".

"Không có." Thư Quân cầm bảng kế hoạch lặng lẽ bước ra ngoài.

Chỉ là việc này đồng nghĩa với việc cô bắt đầu cất bước quan trọng

nhất trong sự nghiệp của mình dưới con mắt dõi theo của Bùi Thành Vân.

Vài ngày sau đó, với tư cách là bên cung cấp mặt bằng tổ chức, Bùi Thành Vân chủ động gọi điện thoại chúc mừng cô.

"Buổi họp báo còn chưa bắt đầu, hiện giờ nói điều này liệu có sớm quá không?" Liền một lúc phát ra mấy cái thông báo khiến Thư Quân mệt đến

mức thở không ra hơi.

"Thành công như thế này có thể xem là vượt cả mong đợi. Nếu không chúc mừng trước chỉ e là đến lúc đó chẳng đến lượt anh đâu!"

"Này này, em là loại người thế sao?" Thư Quân vờ như không hài lòng kháng cự.

Bùi Thành Vân dường như khẽ mỉm cười bên đầu dây điện thoại. "Anh chỉ sợ sau này em ngày càng bận rộn, phải mệt mỏi ứng phó với đủ loại người và sự việc, chứ chẳng có ý gì khác cả đâu."

"Nói như anh thì, chúng ta nên chọn thời gian tụ tập? Để tránh việc

sau này em nổi danh rồi, có muốn tranh thủ thời gian cũng chẳng được."

Cô đang ở trong phòng thay trang phục rộng rãi tĩnh lặng, vì thế mà nói

đùa chẳng kiêng nể sợ sệt gì.

"Vậy thì bây giờ đi, thế nào?" Bùi Thành Vân ngẫm nghĩ đề nghị.

"Không thành vấn đề, gọi cả Mạc Mạc và cả Quách Lâm cùng đi luôn, mọi người lâu rồi chẳng gặp nhau."

Kết quả là điện thoại của Mạc Mạc và Quách Lâm đều gọi không thông,

khi đến địa điểm đã hẹn trước, Thư Quân không kiềm được trách móc: "Hai

người này làm cái gì vậy, chưa từng thấy bọn họ ăn ý như thế này bao

giờ".

Bùi Thành Vân không có ý kiến chỉ khẽ nhướng mày. "Vậy, giờ sao nào?"

"Em muốn ăn chút gì đó."

"Đói rồi à?"

"Chưa." Thư Quân lắc đầu. "Phòng thu âm nóng chết được, em muốn ăn kem."

Cô nhìn quanh, nhanh chóng trông thấy


Disneyland 1972 Love the old s