tiệm Macdonald đối diện bên
đường. "Đi thôi, em mời anh." Cô cười híp mắt đi cùng anh sang bên
đường, cặp mắt trắng đen rõ ràng bị ánh đèn xe qua lại chiếu sáng long
lanh, tựa như viên pha lê, kẹp trong trời đêm bốn phía đều âm u, duy chỉ có một chỗ lóe sáng rực rỡ.
Bùi Thành Vân nhìn cô, không khỏi cười theo.
"Thật ra anh thay đổi rất nhiều." Thư Quân chợt nói.
"Thay đổi chỗ nào?"
Ánh đèn giao thông nhấp nhánh thúc giục người đi bộ, họ nhanh chóng sải bước đi băng qua lằn đường.
"Cười nhiều hơn." Cô suy nghĩ. "Anh trước kia lạnh lùng quá."
Cụm từ này khiến Bùi Thành Vân khẽ sững người, rồi lại bật cười, "Lúc đó không thích nói không thích cười chỉ vì không biết bắt chuyện với
người khác thế nào". Anh giải thích điềm đạm.
"Thế nhưng quan hệ của chúng ta không tệ mà." Cô tiện miệng nói.
Anh không để đề tài này tiếp tục nữa, đưa tiền qua bên cửa sổ mua cho cô một cây bánh kem dâu.
"Anh không nhớ nhầm chứ?" Anh nói.
"Không." Thư Quân khẽ lắc đầu, chẳng hiểu vì sao, trong lòng cô xao xuyến khó hiểu.
Hóa ra anh vẫn còn nhớ.
Cô yêu thích tất cả thức ăn liên quan đến dâu tây. Việc nhỏ nhặt thế này, thời gian lâu như vậy rồi mà anh vẫn không quên.
Cô chẳng rõ việc này có ý nghĩa gì, cũng chẳng muốn suy nghĩ. Chỉ vờ
như vô tình liếc nhìn gương mặt ngiêng nghiêng của Bùi Thành Vân bằng
ánh mắt còn sót lại nơi khóe mắt, trông thấy thần sắc anh không đổi
dường như chẳng định nói gì. Lúc này cô mới âm thầm từ bỏ ý định.
"Anh không mua một cây luôn? Một mình em ăn, ngại chết được." Cô nói.
"Đàn ông đi trên đường ăn thứ này mới ngượng ấy." Anh nhìn cô. "Tối vậy rồi còn ăn đồ ngọt sao không béo được nhỉ?"
Kỳ thực cô còn gầy hơn so với lần gặp mặt trước, gương mặt như hóp
lại nên càng lộ rõ đôi mắt to sáng lấp lánh, long lanh trong suốt tựa
như làn nước có thể tràn ra ngoài bất kỳ lúc nào. Cô như ngọn đèn đứng
trong bóng đêm toàn thân đang phát sáng.
Nhưng anh lại mong cô béo lên một chút.
Còn nhớ kỳ nghỉ đông thời đại học, thể trọng của cô tăng lên, cuối
cùng khai giảng năm học cô vô cùng phiền não, hệt như những sinh viên nữ cũng thề thốt cai bỏ đồ ngọt. Cuối tuần ngồi trong tiệm KFC vạch ra kế
hoạch giảm béo rõ ràng. Anh đặt cốc kem Sundae trước mặt cô, cô kiên
quyết lắc đầu chống cự, rồi trỏ vào khuôn mặt nói: "Anh xem đi, nhiều
thế này. Đừng hại em nữa!".
Một tay cô chống cằm, một tay gạt cốc kem Sundae sang một bên. Có thể do hơi ấm lại thêm ánh đèn nữa, làn da cô trắng nõn nà khiến anh thoáng chốc liên tưởng đến một loại hoa quả tươi mọng nước. Nếu nếm thử một
miếng, có lẽ còn ngọt hơn bất kỳ loại kem nào trên thế gian này.
Anh bị chính ý nghĩ của bản thân mình làm cho sợ hãi, đó cũng là lần đầu tiên anh nảy sinh cảm giác xao động khác thường với cô.
Sau này, cô thật sự giảm béo thành công, cho đến giờ gương mặt mụ mẫm, béo ú năm đó cũng chẳng thấy nữa.
Thư Quân lại chẳng mấy để tâm, "Vấn đề sức khỏe, vả lại gần đây em cũng khá bận!".
"Công việc vất vả ư?"
Cô ngẩn người, gật đầu "Ừ". Châu Tử Hoành xưa nay chỉ tồn tại trong thế giới của riêng cô.
Bùi Thành Vân nhìn cô, lạnh nhạt dặn dò: "Em phải chú ý giữ gìn sức khỏe".
Cô cười rộ, "Em trả nguyên vẹn câu nói này lại cho anh".
Bùi Thành Vân khẽ sững người, rồi nói: "Anh vẫn khỏe".
Giọng điệu của anh vẫn lạnh nhạt, nhưng cô dường như nghiêm túc, dừng bước lại ngắm nhìn anh. Ánh mắt sáng lướt trên gương mặt anh, đường
nhân trung khẽ nhíu lại, có hơi hối hận. "Nhắc đến chuyện này mới sực
nhớ, thật ra không nên để anh ra ngoài quá trễ thế này. Hay là chúng ta
về thôi." Cô ăn một lèo hết phân nửa cây bánh kem, có ý chuẩn bị ra về.
Đối mặt với sự quan tâm này, Bùi Thành Vân chẳng rõ bản thân anh nên
vui hay buồn. Anh đột nhiên hối hận, có lẽ không nên nói chân tướng sự
thật cho cô biết. Anh bất đắc dĩ khẽ mỉm cười, kéo lấy cánh tay cô ngăn
cô quay đầu bỏ đi.
"Xe của anh đỗ bên kia." Thư Quân trỏ về về phía sau cứ ngỡ là anh quên.
Anh lại nói: "Anh lại chẳng muốn về nhà giờ này".
"Vậy anh muốn đi đâu?"
Anh cử động khóe môi, như muốn nói điều gì đó nhưng đã nhanh chóng ngừng lại.
Trên môi cô còn lưu lại vết trắng sữa in của kem trên làn môi đỏ. Anh chẳng kịp suy nghĩ bàn tay đã chìa ra.
Thư Quân dường như giật thót mình, lùi lại theo phản xạ.
Ngón tay thon dài của người đàn ông cứ thế dừng ở không trung, khẽ
ngưng đọng trong giây lát. Thư Quân hơi ngượng ngập, hỏi: "Sao thế?",
vừa nhìn theo ánh mắt anh vừa sờ soạng đôi môi của mình, lúc này mới
hoảng hốt thức tỉnh.
Bùi Thành Vân gật gù: "Được rồi". Anh làm như chẳng có chuyện gì cho
tay lại vào túi quần, ngưng một lát rồi nói: "Buổi họp báo hôm tới có lẽ anh đang ở thành phố C, thế nên chẳng thể nào có mặt được".
"Anh phải đi đâu?"
"Công tác."
"Ờ." Bởi vì những cử động vừa rồi, Thư Quân đã lùi ra xa một chút
nữa. Lúc này cô lại tiến gần anh, nói giọng chân thành: "Chúc anh lên
đường thuận buồm xuôi gió".
Bùi Thành Vân nghe những lời này lại cảm thấy khách sáo xa lạ. Vẻ mặt anh bất giác lạnh lùng.
Ánh mắt sáng rực rỡ lướt qua bên gò má cô, rõ ràng chỉ
hời
