chứ? Thư Quân không hiểu.
Cô ngây người ra dưới lầu một hồi, cô quay lại đi theo lên lầu. Bước
chân vội vã giẫm mạnh trên cầu thang, cô thậm chí nghe thấy nhịp đập của con tim mình cũng gấp gáp và nặng nề như vậy. Vì sao lại thế này chứ?
Cô chẳng rõ nữa. Tay vẫn nắm chặt lấy bức ảnh, như thể đó là chỗ dựa duy nhất, chỉ có dựa vào đó mới có thể giải đáp những khúc mắc trong lòng
cô từ bấy lâu nay.
Ngay cả Châu Tử Hoành xưa nay vốn thờ ơ lạnh lùng vậy mà hôm nay cũng thất thần.
Có lẽ chỉ có mình cô biết, anh trai cô sau này vì sao lại trở nên như vậy?
Cuối cùng cô tìm thấy anh trong thư phòng.
Cửa sổ mở toang, luồng gió ấm áp tuồn vào trong, anh nhìn cô trong
làn khói thuốc trắng xóa lượn lờ vấn vít. Cô đi quá vội vã vì thế mà thở dốc, trấn tĩnh lại rồi hỏi: "Nói cho em biết việc này là thế nào đi".
Đôi mắt đen lay láy lấp lánh tỏa sáng tựa như vì sao sáng long lanh
trên bầu trời, thật ra dáng vẻ bướng bỉnh cố chấp của cô chẳng giống gì
với Châu Tiểu Mạn, nhưng anh chẳng hiểu sao lúc này nhìn cô, anh lại
không khỏi nhớ đến gương mặt của Tiểu Mạn.
Sau đó mới giật mình thức tỉnh, rốt cuộc bản thân anh đã bao lâu rồi không còn nhớ tới Tiểu Mạn nữa?
Anh hít một hơi thuốc, lạnh lùng nói: "Em không cần phải biết".
"Nhưng em có quyền biết."
"Có quyền ư?" Lời cô nói dường như chọc vào điểm gây cười, anh nhướng nhướng mày, giận quá hóa cười. "Em nói chuyện quyền lợi với anh ư?"
Cô chưa kịp phản ứng lại thì anh đột nhiên tiến lên trước vài bước
đưa tay ra vặn cằm cô. "Quyền được biết đó quan trọng lắm sao? Vậy thì,
so với quyền sống thì như thế nào?" Điếu thuốc lá vẫn kẹp ở đầu ngón tay thon dài, gần ngay gang tấc với gò má cô, ánh lửa đỏ rực nguy hiểm chớp lóe bên khóe mắt cô.
Dường như bị sặc lại tựa như do anh dùng lực quá mạnh, cô ho hai
tiếng liền vung tay vùng ra, ánh mắt như ánh lên làn hơi nước trong
suốt.
Cô cũng nổi giận: "Châu Tử Hoành, có gì nói thẳng ra đi, tôi nhịn anh đủ rồi!".
"Vậy thì em biến đi."
"Anh nói gì?" Cô dường như không nghe rõ.
"Chịu đủ rồi thì biến đi." Từ ngữ lạnh lùng dửng dưng hệt như mũi tên sắc nhọn, cứa sâu vào cô.
Còn anh nói xong thì như chẳng buồn nhìn cô, quay người lại bên cửa sổ.
Chưa bao giờ có ai nói với cô từ này.
Chưa bao giờ.
Cô ngẩn người trong giây lát liền nhảy cẫng lên, nhấc nắm đấm ra sức đánh kịch liệt vào sống lưng đáng ghét cao ngạo ấy.
Nhưng cô rõ ràng không phải là đối thủ của anh, anh chỉ cần xoay lưng lại liền dễ dàng khống chế được cô.
"Thư Quân", anh chụp lấy đôi bàn tay vô cùng tức giận đang vung vẩy ấy lại
hoàn toàn ung dung nhàn nhã, khóe mắt lóe lên ánh nhìn sắc nhọn đầy nguy hiểm, "Anh khuyên em nhân lúc anh chưa thay đổi ý định lập tức rời khỏi căn nhà này".
"Anh dựa vào đâu mà uy hiếp em chứ?" Cô nghiến răng, cảm thấy mình giống như phát cuồng vậy.
Nhưng anh không màng để tâm đến cô, dứt khoát thô bạo nắm lấy đôi bàn tay cô, kéo cô ra.
Cái cách anh đuổi người ra khỏi cửa ấy cuối cùng đã chọc giận cô.
Cũng chẳng rõ là sức mạnh từ đâu mà có, cô chợt kìm lại bước chân tiến
về trước, cắm đầu cắn mạnh vào bàn tay anh một cái.
Quả thật là dùng sức rất mạnh bởi lẽ rất nhanh sau đó cô nếm thấy mùi tanh của máu giữa răng và miệng, trong lòng không khỏi trào dâng một
loại cảm xúc khó hiểu.
Anh chỉ khẽ rên lên một tiếng, cô vẫn chưa hả giận, nhưng sau đó chỉ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bỗng, cả người bị ném lên giường.
Động tác anh không chút khách khí, vô cùng giận dữ.
Cơn đau trên sóng lưng và gáy do va đập khiến cô tạm thời chưa kịp hoàn hồn.
Nằm trên giường đầu óc quay cuồng trong vài giây, đầu tóc rối bời, thở hổn hển.
Cuối cùng cô nhìn anh chăm chú, gương mặt điển trai gần như đang cúi rạp xuống.
Làn môi mỏng lộ ra hình vòng cung nhỏ, tựa như châm biếm nhưng nguội lạnh tận sâu tim cô.
"Không ngờ em cũng có lúc em kêu khóc thế này." Bởi ngược sáng, cô
gần như không nhìn rõ được biểu cảm của anh chỉ có giọng nói nguy hiểm
lạnh thấu xương áp sát tai cô, "Xem ra em không muốn đi, dù gì anh cũng
thay đổi ý định rồi, hiện giờ em chỉ còn cách ở lại đây để chuộc tội
thôi!".
"Chuộc tội?...", cô ngớ người ra, "Chuộc tội gì chứ?".
"Thư Thiên hại chết Tiểu Mạn." Cuối cùng thì anh cũng gỡ bỏ nghi vấn
của cô. Kỳ thực dáng vẻ của anh vẫn lạnh lùng, không nhận ra là đau
thương đến mức nào, thậm chí bình tĩnh đến mức đáng sợ. Cô bất giác
giương to mắt nhìn, như thật sự kinh ngạc, cũng chẳng kịp tức giận phẫn
nộ.
Sao có thể thế được?
Cô nhất thời không thể chấp nhận được.
Há hốc mồm, cô muốn hỏi cho ra ngọn ngành nhưng Châu Tử Hoành đã đứng dậy. Bóng hình dỏng cao bao phủ cả thân thể cô, anh nhìn cô từ trên cao rồi chẳng nói gì nữa sải bước rời khỏi căn phòng.
Cánh cửa đóng phịch một tiếng, đứng trên hành lang lầu hai, Châu Tử Hoành lại nhớ về chuyện trước đây.
Anh còn nhớ rất rõ, khi tin tức cái chết của Tiểu Mạn nhanh chóng lan truyền, bản thân anh đang tiếp khách bên ngoài. Đó là phi vụ làm ăn lớn hợp tác với chính phủ vào cuối năm đó, tiệc rượu linh đình, thương
lượng đàm phán vô cùng thuận lợi, anh hiếm khi có