với anh trai chuyến đến nhà Đỗ Lối dịp Tết vừa rồi, “Anh à, nếu
em đến đó, chẳng phải giả thành thật ư?”.
“Em đại diện cho tập đoàn đến đầu tư, chính quyền địa
phương đang kêu gọi đầu tư chưa được, chỉ cần em công tư phân minh là xong”.
Hứa Dực Dương thấy buồn cười vì trò trẻ con của cậu em, nhưng anh không muốn vì
trò đó làm hỏng chuyện làm ăn.
“Nếu đi, anh nên đi, em không đi được!”. Hứa Dực Trung
nói thẳng.
Hứa Dực Dương lại tươi cười, “Dực Trung, chuyện này Đỗ
Lối nêu ra, để cô ấy đi giải quyết chẳng tốt sao? Cứ như em tập đoàn làm ăn thế
nào? Em cũng không còn nhỏ nữa, nên làm gì thì làm đi”.
Hứa Dực Trung không phải không biết, nhưng anh rõ ràng
đã từ chối, Đỗ Lối vẫn chuyển tư liệu và thông tin đến Hứa Dực Dương, anh cảm
thấy khó chịu. Bây giờ mới qua Tết, anh đã đến đầu tư với tư cách là phó tổng
giám đốc tập đoàn Gia Lâm, phải đối diện thế nào với bố Đỗ Lối? Lẽ nào trước
khi đàm phán thương mại đã nói thẳng với chủ nhiệm Đỗ, tôi không có ý với con
gái ông, dạo Tết chẳng qua tôi đóng giả?
Vì chuyện đó, hình như Nghiêu Vũ lại kiếm cớ không gặp
anh, bây giờ lại đi gặp bố Đỗ Lối… Hứa Dực Trung điên đầu, anh hối hận, cáu
kỉnh đấm tay xuống giường, sao lại để mình rơi vào cảnh này?
Nghĩ rất lâu, gọi điện cho anh trai, “Anh à, vấn đề
này hay là cứ từ từ? Anh không biết, ông bố Đỗ Lối gần như đã coi em là rể
thật, sao em có thể nói thật với ông ta vào lúc này? Ông ta sẽ tức giận, không
khéo lại phản tác dụng”.
“Dực Trung, thực ra em cũng lớn rồi, anh thấy Đỗ Lối
rất được, có đầu óc, xinh đẹp, hình như có ý với em, hay là em thử xem xét?”.
“Anh!”. Hứa Dực Trung bực mình, buột miệng, “Nói thật
với anh, em thích một cô gái, em đang ở thành phố B, cô ấy với Đỗ Lối mâu thuẫn
như nước với lửa, anh nói thế, em biết làm thế nào?”.
Hứa Dực Dương yên lặng, lát sau hỏi: “Cô ấy là ai? Bố
mẹ làm gì? Quan hệ hai người đến đâu rồi?”. Theo kinh nghiệm của anh, Hứa Dực
Trung chắc chắn đã đến thành phố đó, vụ làm ăn này mười phần chắc chín phải từ
bỏ.
Hứa Dực Trung im bặt, câu hỏi đó của anh trai anh
không trả lời được, do dự một lát, cuối cùng cúi đầu thú thật, “Em cũng không
biết, em đang đến thành phố B tìm cô ấy”.
“Thế là thế nào! Còn chưa đâu vào đâu, đã rối lên như
thế, dù sao cũng đang ở đó rồi, ngày mai anh bảo Đỗ Lối và mấy người của phòng
thị trường đến. Em tìm hiểu tình hình rồi đi xem mảnh đất đó, thế nhé! Ba mốt
tuổi, đừng trẻ con nữa!”. Hứa Dực Dương nói xong cúp máy.
Hứa Dực Trung tức tối muốn gào lên. Nằm trên giường
một lát, dần dần bình tĩnh lại, bắt đầu nghĩ cách sửa sai. Xem ra không thể
tránh khỏi tiếp xúc với ông bố Đỗ Lối và các vị quan chức địa phương, Dực Dương
nói không sai, nên công tư phân minh. Anh cũng thông cảm việc Đỗ Lối đưa tư
liệu cho Hứa Dực Dương. Nếu tập đoàn Gia Lâm đầu tư, tập đoàn có thể kiếm được
tiền, bố cô cũng có thành tích thu hút đầu tư.
Anh nghĩ nếu bố Đỗ Lối vẫn coi anh là bạn trai cô, chỉ
có thể để cô giải thích rõ, khi đàm phán việc công không nên gắn với vấn đề đó.
Có lẽ, Đỗ Lối đến đây, anh có thể tìm được Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ hai tay bỏ
trong túi quần, đầu đội chiếc mũ len đỏ rất đáng yêu, toàn thân một vẻ du nhàn
tự tại, giống như bức họa. Hứa Dực Trung chăm chú nhìn cô, cảm thấy quả là rất
đẹp. Chưa bao giờ anh xúc động như thế, trong tích tắc nhìn thấy Nghiêu Vũ, anh
se sẽ thở một hơi dài nhẹ nhõm, cuối cùng đã tìm được cô.
Ngày hôm sau, Đỗ Lối và người của phòng thị trường đã
đến thành phố B. Chủ nhiệm Đỗ đặc biệt phấn khởi, ngay tối đó mở tiệc chiêu
đãi, sau đó đưa mấy vị quan chức chủ chốt của thành phố đến gặp Hứa Dực Trung.
Những ngày tiếp theo, Hứa Dực Trung luôn bận rộn, họp
hành, xem tư liệu, lại đến thực địa xem khu phố cổ, trưa và tối đều tiệc tùng.
Anh gọi bố Đỗ Lối theo chức danh. Chủ nhiệm Đỗ cảm thấy rất bình thường, trong
công việc không thể coi Hứa Dực Trung là con rể tương lai, nhưng ánh mắt vẫn
rất thân thiết, cái nhìn của ông khiến Hứa Dực Trung áy náy.
Công việc xong xuôi, chủ nhiệm Đỗ thu xếp để con gái
đưa cả đoàn lên núi trượt tuyết, tắm suối nước nóng, ông nói riêng với Hứa Dực
Trung: “Dực Trung, xong việc rồi, cháu đến nhà chơi”.
Hứa Dực Trung mập mờ nhận lời, thâm tâm đã định không
đi, nhưng Đỗ Lối ngại ngùng nói với anh: “Dực Trung, mẹ em biết anh đến, nhất
định muốn anh đến nhà ăn cơm, em…”.
Ánh mắt cô bối rối, cúi đầu như có lỗi, “Mẹ em rất
quan tâm đến em, mới qua Tết được một tháng, anh xem…”.
Hứa Dực Trung thở dài, “Đỗ Lối, chỉ một lần này thôi,
không thể tiếp tục trò đùa đó nữa. Em vẫn nên nói rõ với bố mẹ, được không?”.
Mắt cô lộ vẻ vui mừng: “Xin lỗi, Dực Trung, quả thật
đã làm phiền anh”.
Tối hôm đó, Hứa Dực Trung cùng Đỗ Lối đến nhà mẹ cô
lần thứ hai. Ăn cơm xong, mẹ cô vui vẻ tiễn họ ra cửa. Đỗ Lối khoác tay Hứa Dực
Trung tạm biệt mẹ.
Đúng lúc đó Hứa Dực Trung nhìn thấy Nghiêu Vũ. Cô dắt
một con chó săn lông vàng đi bên kia đường, dáng thong dong của người dẫn chó
đi dạo. Cô mặc chiếc áo bông dày có hoa to, đi dưới ánh đèn đường màu da cam.
H