nũng, sợ
tiêm, sợ uống thuốc, nếu bị cảm, cô dứt khoát không uống thuốc, để tự khỏi! Anh
luôn phải dỗ mỏi mồm cô mới chịu uống thuốc. Cô sợ thuốc đắng, chỉ thích uống
thuốc bọc đường, mỗi lần uống, cô thích nhón từng viên trong tay anh bỏ vào
miệng, uống liền mấy ngụm nước.
Đồng Tư Thành suốt ruột nói, “Em uống một lúc mấy viên
không được sao?”
“Không được, em nuốt không vào…”. Thực tế đúng là cô
nuốt không vào, có mấy viên thuốc, uống no bụng nước vẫn chưa xong.
Mắt anh lại trở nên dịu dàng, bỗng lại thấy lo, Nghiêu
Vũ phải phẫu thuật, chắc rất đau, không biết cô ấy ở đâu?
Thành phố B phần lớn là phố nhỏ, Đồng Tư Thành lục tìm
trong kí ức những nơi Nghiêu Vũ từng nhắc đến.
Cô nói thành phố này có một quán mì, gọi là mì uyên
ương. Nước dùng trong vắt, cực thơm ngon, mỗi xuất hai lạng, có đủ các vị: bò,
gà. Lần nào Nghiêu Vũ về nhà cũng đến đó ăn.
Đồng Tư Thành ngẩng đầu nhìn biển hiệu quán mì trước
mặt, diện tích không lớn, chỉ bày bốn, năm cái bàn. Chủ quán là một phụ nữ
chừng bốn mươi, khuôn mặt tròn căng, giọng địa phương hỏi anh, “Mấy bát?”.
Môi anh bất giác không kìm được nhếch một đường cong
rất đẹp, ngày trước lúc mới đến thành phố A học, Nghiêu Vũ thường dè bỉu mì ở
đây, cô nói: “Ở chỗ chúng em đều hỏi ăn mấy bát?”.
“Mấy bát? Ăn được mấy bát sao?”.
“Một bát hai lạng. Nhưng không phải loại mì sợi to, mà
là sợi rất mảnh, nước dùng ngọt lịm, vừa đủ, trông giống như cái tổ chim, chúng
em gọi là mì nước, rất ngon! Lần nào em cũng ăn hai bát”.
Đồng Tư Thành ngồi xuống, bàn ghế ở đây vẫn là bàn ghế
gỗ kiểu cũ, lau sạch bóng, không một vết dầu mỡ. Bà chủ béo bê đến hai bát một
loại mì sợi hồng một loại sợi trắng, loại hồng tưới đẫm nước thịt bò đặc, loại
trắng có những dọc hành hoa, sạch sẽ thanh cảnh nhìn đã muốn ăn.
Anh gắp một đũa, đúng là mì rối như tổ chim, từ từ
nhai, vị ngọt thấm vào miệng, nước dùng đặc, thơm phức. Lòng anh đột nhiên xót
xa, miếng mì nghẹn trong cổ, nuốt không trôi. Anh nhớ lại lời Nghiêu Vũ, cái
giá của sự trưởng thành.
Khi hai năm sau anh đến tìm cô, Nghiêu Vũ đã do dự, cô
đã biết từ chối.
Còn anh, hiểu ra anh không muốn mất cô lần nữa.
Đồng Tư Thành ăn vội mấy miếng hết bát mì. Bà chủ béo
cười hề hề hỏi ngon không?
Anh trả lời rất thật: “Đây là loại mì ngon nhất tôi
từng ăn”.
Ba ngày lưu lại thành phố này, đi hết những nơi Nghiêu
Vũ đã nhắc tới, vẫn không tìm thấy cô. Anh không đi ô tô đường dài mà ngồi tàu
hỏa trở về. Trước khi tàu chuyển bánh, Đồng Tư Thành nhìn ánh đèn thành phố
thầm thì: “Nghiêu Nghiêu, anh đã nói sẽ chờ em ở thành phố A”.
Hứa Dực Trung đến thành phố B tìm nhà Nghiêu Vũ theo
địa chỉ, anh không tin không tìm thấy cô. Nhưng khi đứng trước một khu đổ nát
phía trước khu phố cổ, nhìn địa chỉ trên tay, anh lại nghi ngờ.
“Xin hỏi, những người sống ở khu nhà này chuyển đi
đâu?”.
“Dỡ được mấy năm rồi, ai biết?”.
“Có biết là nhà của đơn vị nào không?”.
“Khu tập thể giáo viên đại học sư phạm”.
Hứa Dực Trung thở một hơi dài, chắc chắn Nghiêu Vũ ở
nhà bố mẹ, bố mẹ cô nhất định làm việc ở trường đại học sư phạm.
Anh lập tức tìm đến trường sư phạm hỏi thăm, đến nơi
lại ngẩn người. Kì nghỉ đông chưa hết, trường vắng teo. Anh không cam lòng, hỏi
ông già gác cổng: “Khu nhà cũ của trường dỡ rồi, ông có biết giáo viên chuyển
đi đâu?”.
“Khu nhà mới đang xây, không biết họ chuyển đi đâu”.
Hứa Dực Trung không cam tâm, lại đi vào trong trường,
gặp một người hỏi: “Xin hỏi có biết một cô gái tên là Nghiêu Vũ? Bố mẹ cô ấy
hình như là giáo viên trường này”.
“Không biết”.
Hứa Dực Trung lại đến mấy bệnh viện tra soát danh sách
bệnh nhân cần làm phẫu thuật, đến gãy chân cũng xem, vẫn không tìm thấy. Anh
quá thất vọng. Trở về khách sạn nằm phục trên giường, lẽ nào thật sự phải hỏi
Đỗ Lối?
Hứa Dực Trung nhớ lại lần về nhà Đỗ Lối, đã nói như
vậy, bây giờ gặp lại gia đình cô, chẳng lẽ lại nói, lần trước là nói dối? Anh
lại ngán ngẩm.
Lúc đó, có điện thoại của anh trai Dực Dương, “Dực
Trung, em chạy đi đâu vậy?”.
“Em có việc bên ngoài, chuyện gì?”.
“Nếu có thời gian em đến thành phố B một chuyến, anh
đã xem tư liệu Đỗ Lối đưa, cảm thấy rất được, nhất là khu phố cổ, nếu có được
mảnh đất đó tập đoàn sẽ có thêm dự án khai thác mới, bố cô ấy chẳng phải là chủ
nhiệm ủy ban kiến thiết thành phố sao? Chuyện này rất có triển vọng, em đi xem
thế nào, nhân tiện thông qua bố Đỗ Lối thiết lập quan hệ với chính quyền địa
phương”.
Hứa Dực Trung cau mày, từ chối thẳng, “Anh, em thấy
việc này chưa vội”.
“Chuyện làm ăn do anh quyết, em cứ thế mà làm!”. Hứa
Dực Dương với cái đầu tinh tường lập tức phân tích tư liệu Đỗ Lối đưa, cảm thấy
rất khả quan, lại thêm quan hệ với ông bố Đỗ Lối, khả năng thành công càng lớn.
Bất động sản loại đó, những thành phố trung bình đang ở thời kì khai thác đầu
tiên, cơ hội kiếm tiền lớn như vậy, tập đoàn Gia Lâm tuyệt đối không thể bỏ
qua. Sau khi phân tích môi trường đầu tư ở đó, Hứa Dực Dương đặc biệt hứng thú
với khu phố cổ.
“Anh à, anh không biết, như vậy là…”. Hứa Dực Trung
đành thú nhận