lớn, có nghĩa lí gì!”.
Nghe vậy Thiên Trần lại khó chịu. Tết vừa rồi, cô đã
đi gặp mấy người. Thấy cô không tỏ thái độ, bố mẹ cũng hiểu là cô từ chối.
Không khí trong nhà lúc nào cũng nặng nề. Bố cũng không nói với cô, mẹ thì luôn
nói năng như kiểu vừa rồi.
Ở trong nhà cảm thấy ngột ngạt. Nhìn đồng hồ, lúc này
Tiêu Dương còn bận không? Thiên Trần gọi điện cho anh, cô muốn nghe giọng nói
của anh, muốn được anh an ủi.
Đầu bên kia truyền đến tạp âm ồn ào. Lòng Thiên Trần
lại rối, “A Dương, anh lại đánh bài?”.
“Ừ, mấy người bạn công ty hẹn chơi, có chuyện gì,
Thiên Trần?”.
“A Dương…” Thiên Trần đột nhiên không biết nói gì, tay
nắm điện thoại, cắn môi.
Giọng Tiêu Dương vẫn nhỏ nhẹ, “Sao thế?”.
“Không sao, bao giờ anh xong?”.
“Khi nào xong anh sẽ gọi cho em, mấy giờ em về, anh
đến đón?”.
“Bây giờ em chuẩn bị về!”. Thiên Trần bắt đầu giận.
Tiêu Dương rõ ràng khó xử, bài vừa lên, anh vừa vào
cuộc, bây giờ lại đi, sẽ đắc tội với bạn hữu. Yên lặng một lát, anh nói: “Sáu
giờ anh đến đón em được không?”.
Thiên Trần tắt máy. Lát sau Tiêu Dương gọi lại, hình
như anh đi khỏi chỗ đó, không nghe thấy tiếng ồn, “Thiên Trần, không vui sao?
Có chuyện gì? Hôm nay bạn anh hẹn, họ mang cho mình nhiều vụ làm ăn, không tiện
từ chối”.
“Biết rồi, không sao, anh chơi đi, chơi xong gọi lại”.
Thấy anh giải thích đó là việc của công ty, Thiên Trần lại mềm lòng. Tiêu Dương
cũng vất vả, nhưng cô bất lực, một cánh tay là bố mẹ, cánh tay kia là Tiêu
Dương yêu cô sáu năm, chặt bên nào cũng đau.
Lần nào gọi điện cũng thấy tiếng xóc bài loạt soạt,
Thiên Trần cảm thấy không có gì để nói. Lại hình dung một đám đàn ông vừa nhả
khói thuốc mù mịt vừa la hét sát phạt nhau. Lại nhớ lời bố nói…
Thiên Trần bịt tai, cảm thấy quá mệt mỏi, hai vai ngày
càng nặng. Không nghĩ, không muốn nghĩ, Thiên Trần buộc mình tập trung viết
bài. Lát sau có chuông điện thoại.
“Đào Thiên Trần?”.
“Ai đấy?”.
“Hứa Dực Trung, tôi định hỏi thăm một chuyện, có phải
Nghiêu Vũ bị bệnh?”. Hứa Dực Trung đã hỏi Tuệ An, nhưng cô không có số máy nhà
riêng của Nghiêu Vũ, cũng không biết địa chỉ cụ thể.
Thiên Trần chợt sững ra, Nghiêu Vũ nhắn tin cho cô,
nói là nghỉ ở nhà một tháng, tắt di động, còn không cho cô tiết lộ với ai.
“Vâng, hình như bị ốm, xin nghỉ mấy ngày”.
“Cô có số điện thoại nhà riêng của cô ấy không? Nhà
Nghiêu Vũ ở phố nào?”.
“Tôi không biết!”. Thiên Trần nói thật, xưa nay Nghiêu
Vũ chưa bao giờ cho cô số máy nhà riêng, cũng chưa từng mời cô về nhà.
Hứa Dực Trung cảm thấy kì quặc, tại sao mấy cô bạn
thân đều không biết? “Đỗ Lối có biết không?”.
“Đỗ Lối, có thể biết!”. Thiên Trần lúc này cũng thấy
lạ, rõ ràng hồi Tết, Hứa Dực Trung còn đến thành phố B, nghe nói đóng giả bạn
trai Đỗ Lối. Nghiêu Vũ và Đỗ Lối là bạn học phổ thông, có lẽ cô ta biết Nghiêu
Vũ ở đâu. Nhưng lại nhận ra, hai người đó đang có khúc mắc vì Hứa Dực Trung,
anh ta không hỏi Đỗ Lối, lẽ nào anh ta cũng biết chuyện? Đồng thời cũng nhận ra
sự quan tâm của Hứa Dực Trung đối với Nghiêu Vũ, “Anh tìm Nghiêu Vũ có việc
gì?”.
Hứa Dực Trung đã nghĩ trước lí do, thản nhiên nói, “Vì
chương trình quảng cáo khu chung cư của chúng tôi ở Giang Dương, cô ấy biết”.
“Như vậy hình như chỉ có thể chờ Tiểu Vũ quay về, cậu
ấy cứ tắt máy là chúng tôi không tìm được”.
Hứa Dực Trung rất thất vọng, lẽ nào chỉ có thể hỏi Đỗ
Lối? Từ sau chuyến đi đó, Đỗ Lối luôn sốt sắng hỏi anh, tập đoàn có ý định đầu
tư vào thành phố B không, còn đưa tư liệu chi tiết và bóng gió nói, bố cô có
thể tạo điều kiện thuận lợi hơn nữa.
Hứa Dực Trung vừa liếc qua tư liệu đã biết Đỗ Lối
không nói quá, thành phố B quả là có không gian và triển vọng đầu tư rất lớn,
hiện nay chưa có tập đoàn nào tầm cỡ như Gia Lâm đầu tư vào, ý niệm về nhà
chung cư còn khá mới mẻ đối với người dân ở đó. Lại thêm quan hệ với bố Đỗ Lối,
sẽ càng có nhiều thuận lợi.
Tuy nhiên, Hứa Dực Trung lại không muốn dính dáng tới
chuyện này. Anh không muốn lại đến thành phố B giả làm bạn trai Đỗ Lối. Đành
nói với cô, “Hiện nay tập đoàn chú trọng phát triển ở thành phố này, chuyện đó
để sau”.
Chỉ cần Nghiêu Vũ tắt máy là không tìm được cô? Anh
thất vọng vô cùng. Đột nhiên nghĩ ra điều gì, lập tức gọi cho Vương Lũy, “Lũy
Tử, hồi đầu anh nhận Nghiêu Vũ vào làm, chắc chắc có hồ sơ của cô ấy. Có biết
địa chỉ nhà cô ấy không?”.
Không lâu sau Hứa Dực Trung nhận được địa chỉ gia đình
Nghiêu Vũ, vội thu xếp công việc, ngày hôm sau khấp khởi lái xe đến thành phố
B. Hứa Dực Trung không biết, lúc này Đồng Tư Thành đang lang thang trên các con
phố ở đây, hi vọng có thể tình cờ gặp Nghiêu Vũ.
Yêu nhau bốn năm, nhưng Đồng Tư Thành cũng chưa bao
giờ đến nhà cô. Qua Tết Nguyên Tiêu, vẫn không nhận được tin tức gì của Nghiêu
Vũ. Gọi điện không liên lạc được. Mấy ngày anh đợi trước cổng công ty, cũng
không thấy bóng Nghiêu Vũ.
Gọi điện đến văn phòng công ty Đại Đường, cũng nhận
được câu trả lời như Hứa Dực Trung, Đồng Tư Thành lập tức hiểu, Nghiêu Vũ không
ra bến tàu. Cô bị ốm.
Anh còn nhớ Nghiêu Vũ lúc ốm rất hay làm