ịu.
Khép chặt hai tay ôm ngực, đột nhiên nghĩ, cơ thể này
từng qua hai người đàn ông ôm ấp, ngực tưng tức, vừa há miệng thở, lại nghĩ đôi
môi này đã lưu hơi ấm hai người đàn ông. Giơ tay nhìn, lòng bàn tay hằn những
dấu móng tay sâu, đỏ bầm. Đã có hai người đàn ông lưu dấu ấn trên đó.
Đồng Tư Thành nói, anh không thể quên cô.
Hứa Dực Trung nói anh theo đuổi cô từ lâu.
Mắt Đồng Tư Thành sâu lặng như đêm.
Đáy mắt Hứa Dực Trung như sóng dậy.
Nghiêu Vũ bất chợt hồ nghi, họ thích gì ở cô?
Cô đứng dậy đi đến nhìn tấm gương ở tủ quần áo, vầng
trán đầy đặn, nhưng không đủ rộng, cặp mày không thật thanh tú, mắt sáng nhưng
không to, mũi nhỏ nhưng không thật thẳng, miệng hơi hé, còn tàm tạm. Ngậm lại
nhìn, không xấu. Không dịu dàng như Tuệ An, không thanh thoát như Thiên Trần,
không rực rỡ như Đỗ Lối, chỉ có mái tóc mềm như thác nước là tạm được, khẽ xoay
người, suối tóc xổ tung, có thể thêm vài phần duyên dáng, đột nhiên, cô nhìn
thấy cái kéo bên cạnh, vừa chộp lấy đã cắt xoẹt một nắm.
Khi lưỡi kéo cắt vào tóc phát ra tiếng “xoẹt”, dường
như cắt đứt một sợi ưu phiền, Nghiêu Vũ nghe rất dễ chịu, đưa lưỡi kéo như bay,
khoan khoái cắt đi mái tóc dài chấm lưng, lát sau, trong gương xuất hiện một
cái đầu tóc ngắn nham nhở.
Cô sờ tay lên cổ, đầu nhẹ đi nhiều, tựa như nhấc đi
hòn đá đè lên đỉnh đầu. Liếc vào gương, thì ra cô còn có cái cổ cao, thon trắng
muốt như bạch ngọc. Ha!
Cũng chính tích tắc đó, Nghiêu Vũ bật khóc, vừa khóc
tay vừa cuống quýt vơ đám tóc rơi trên sàn, những sợi tóc trơn tuột như đã mất
đi sự sống, khô sắc đâm vào tay. Cô ngồi sụp xuống nền, cầm lên một nắm ôm vào
lòng, áp vào mặt, nước mắt trào ra, thấm ướt cả nắm tóc. Nỗi tủi hờn trong lòng
phút chốc tràn ra như đê vỡ, cô vớ điện thoại gọi cho mẹ, “Mẹ”.
Tiếng khóc nức nở khiến mẹ cô hốt hoảng, cuống quýt
gọi, “Nghiêu Nghiêu, sao thế?”.
Cô vừa khóc vừa nói, “Con không còn tóc nữa, mẹ! Con
cắt tóc rồi!”.
Đầu mẹ cô “ù” một tiếng, sửng sốt. Nghiêu Nghiêu cắt
tóc rồi? Nó khóc đau lòng như vậy, nó tự cắt tóc rồi?
Khi Nghiêu Vũ tám tuổi, theo bố ra ngoại tỉnh học hai
năm, bố không biết chải đầu tết bím cho con, đưa cô đi cắt tóc, kết quả Nghiêu
Vũ đứng khóc nửa ngày trước tủ gương, hôm sau còn dỗi không chịu đi học.
Từ đó cô chưa từng để tóc ngắn, mỗi năm cắt một ít,
chưa bao giờ cắt quá một gang tay. Hôm nay lại tự tay cắt đi.
Bà kinh sợ thất đảm, Nghiêu Nghiêu của bà định xuất gia
ư? Vừa nghĩ vậy, đã kinh hãi gọi chồng nghe điện, thấy Nghiêu Vũ vẫn khóc to,
bà đỏ mắt cố bình tĩnh hỏi, “Nói mẹ nghe, đã xảy ra chuyện gì?”.
Nghiêu Vũ chỉ khóc, đầu bên kia mẹ ra sức dỗ dành. Mãi
lâu sau trận mưa nước mắt từ mưa rào trở thành mưa nhỏ, cuối cùng chỉ còn tí
tách, Nghiêu Vũ mới nghẹn ngào nói: “Con chỉ có mái tóc là đẹp nhất, cắt đi rồi
chẳng còn gì đẹp nữa”.
Mẹ cô nghe vậy, thở phào, dở khóc dở cười, nhỏ nhẹ dỗ
cô, “Ngày mai đến spa sửa lại một chút, mẹ sẽ mua quần áo khác cho con, đảm bảo
còn đẹp hơn bây giờ, nha?”.
“Vâng”. Cuối cùng Nghiêu Vũ bình tĩnh trở lại, cúp
máy, nhìn món tóc thấm nước mắt trong tay, lại lặng lẽ khóc. Vừa sụt sùi thu
gom sắp xếp lại, dùng một sợi tóc buộc chặt, tết thành bím, ướm lên đầu con
tinh tinh bằng vải, thầm nghĩ, phải đội một cái mũ da mới phù hợp.
Cô đi tắm, ôm bím tóc to dày lên giường ngủ.
Ngày hôm sau Nghiêu Vũ đi làm muộn. Sáng sớm, lắc lắc
cái đầu nhẹ bẫng, lại nhìn bím tóc dày cộm vẫn nằm trong tay, mắt liếc thấy
những sợi tóc còn vương trên sàn nhà, không tin nổi tối qua mình đã ra tay mạnh
như vậy, ngơ ngẩn hồi lâu mới đi thu dọn.
Một lúc sau mẹ cô mang hai cái hộp to đến. Bà nhìn mái
tóc cô, không dám nhắc lại, cười vui vẻ: “Nhìn xem mẹ mua gì này?”.
Nghiêu Vũ mở ra, toàn là sườn xám bằng nhiễu Hương Vân
mới tinh, lại còn một đôi giày hoa đế nhọn bảy phân.
“Mặc vào nhất định sẽ đẹp!”.
Nghiêu Vũ cười khúc khích mặc lên người, cùng mẹ đi
xuống, đến thẳng hiệu tóc.
Một giờ sau, cô ung dung ra khỏi cửa hiệu. Dễ chịu
quá, cảm giác mới mẻ hoàn toàn thật dễ chịu. Sau đó, hai mẹ con lại vào trung
tâm tư vấn trang điểm.
Lúc gần trưa, cô bước những bước nhỏ, thanh lịch đi
vào phòng làm việc. Vương Lũy ngồi trong văn phòng, đang nói điện thoại với Hứa
Dực Trung, tiếng Hứa Dực Trung giận dữ: “Đừng nhắc đến Nghiêu Vũ với tôi, tôi
sẽ hẹn hò với Đỗ Lối…”. Mắt liếc Nghiêu Vũ một cái, lập tức sặc nước bọt, cầm
điện thoại đi ra cửa, lại nhìn kĩ lần nữa, xác nhận chính là cô.
Hứa Dực Trung vẫn cằn nhằn trong máy, “…người đâu có
sắc nước hương trời, lại ra vẻ như ngàn vàng… đừng trách tôi không nhắc anh,
anh từ bỏ ý định với Đỗ Lối đi, đằng nào bây giờ nhà anh đã có một con hổ
cái…”.
“Dực Trung, cậu vừa nói gì?”. Vương Lũy ngắt lời anh.
“Tôi nói là Đỗ Lối sẽ trở thành bạn gái tôi, anh nên
từ bỏ ý định, đằng nào nhà anh…”.
“Được rồi, tôi bao Nghiêu Vũ được không?”.
“Cái gì?”.
“Tôi quả thực chưa nhìn ra, sau khi trang điểm cô ấy
trở thành một người khác”.
“Anh nói gì?”.
Vương Lũy cười hi hí, “Tối qua cậu và cô ấy có chuyện
gì? Sao gây ra chấn động lớn như