ũng không ép. Thấy Tiêu Dương từ chối,
anh hiểu, ngồi cùng nhau nói chuyện không tiện. Anh nói nhỏ với Đỗ Lối:
"Có vẻ tôi rất có duyên với mấy bạn cũ của cô, đi đến đâu cũng gặp".
Đỗ Lối cũng cúi đầu khẽ nói: "Có lẽ chỗ này trước
đây mọi người đều thích đến, ở đây có nhiều quán ăn ngon, cũng là nơi hẹn hò lí
tưởng".
Hứa Dực Trung cười to: "Có phải sinh viên bây giờ
thích đến đây hẹn hò?".
"Ven sông tĩnh mịch, phong cảnh nên thơ". Đỗ
Lối lườm anh, "Hình như thời sinh viên phó tổng chưa yêu".
"Thời đó, ha ha! Xung quanh tôi không có cô gái
Trung Quốc nào khả dĩ, các mĩ nhân ngoại quốc tuy đẹp nhưng không hợp khẩu
vị".
"Anh cũng quen Tiêu Dương?". Hứa Dực Trung
quen Thiên Trần không lạ, nhưng xem ra cũng quen Tiêu Dương, Đỗ Lối cảm thấy
khó hiểu. Sực nhớ Hứa Dực Trung hình như để ý Nghiêu Vũ, cô lại thấy khó chịu.
Thiên Trần nhìn hai người cúi đầu nói chuyện, nhìn từ
phía này, trông hai người rất thân mật. Cô lẩm bẩm: "Em không thích họ,
cùng hội cùng thuyền!".
"Em đúng là". Tiêu Dương biết Thiên Trần
không ưa Đỗ Lối chủ yếu là do quan hệ với Nghiêu Vũ, anh không hay tiếp xúc với
Đỗ Lối nhưng nghe Thiên Trần nói về cô, chuyện của mấy cô gái, anh không quan
tâm, nếu Thiên Trần không thích, anh cũng không có thiện cảm.
"Anh định mấy tháng nữa sẽ mở công ty". Tiêu
Dương chuyển chủ đề.
Thiên Trần ngạc nhiên: "Tiền đủ chưa?".
"À, sư huynh và anh hợp tác, cuối năm anh ấy về
nước, anh ấy bỏ ra một nửa, bọn anh làm chung. Công ty sẽ do anh quản lí, khi
về nước có thể sư huynh sẽ đi làm chính thức ở chỗ khác, công ty này coi như
làm thêm ngoài giờ".
"Đồng Tư Thành cuối năm về nước?". Thiên
Trần chợt cao giọng.
"Nói nhỏ thôi!".
Thiên Trần nhún vai, nhìn quanh.
Nhưng Đỗ Lối và Hứa Dực Trung đã nghe thấy, Đỗ Lối hơi
nhếch mép.
Đây là lần thứ hai trong buổi tối hôm nay Hứa Dực
Trung nghe thấy cái tên đó. Đỗ Lối nhận ra băn khoăn trong mắt Hứa Dực Trung,
liền cười giải thích: "Đồng Tư Thành là bạn trai của Nghiêu Vũ. À, bạn
trai cũ, đi Anh du học hai năm, có lẽ năm nay trở về".
Nghĩ đến chuyện chia tay giữa Đồng Tư Thành và Nghiêu
Vũ, Đỗ Lối thấy buồn cười. Thật là một lí do nực cười. Mọi người, bao gồm cả
Thiên Trần và Tuệ An là bạn thân nhất của Nghiêu Vũ đều tin hai người đó chia
tay là do Đồng Tư Thành đi du học. Nhưng Đỗ Lối hiểu Nghiêu Vũ, cô cho rằng cô
đã hiểu nguyên nhân thực sự.
Kẻ thù nhiều lúc hiểu đối phương hơn bạn bè.
Hứa Dực Trung nhìn Đỗ Lối, cô thật thông minh, chỉ
thoáng qua cũng nhận ra anh có hứng thú đối với Đồng Tư Thành, liền cười nói
đùa: "Không phải anh ta cũng là người cô quan tâm?".
Đỗ Lối kinh ngạc, cười to: "Làm gì có chuyện? Sao
em có thể thích kiểu người Đồng Tư Thành?".
Không ư? Hứa Dực Trung hoài nghi dự đoán của mình:
"Tôi còn tưởng vì lí do đó nên cô và Nghiêu Vũ quan hệ không tốt".
"Oa, phó tổng sao quan tâm tôi như vậy? Thật bõ
công làm trợ lí của anh nửa năm nay!". Đỗ Lối nói đùa.
Hứa Dực Trung cười: "Bảo tôi không quan tâm nhân
viên của mình sao? Tôi còn quan tâm đến cả bạn cô cơ mà?".
"Liệu có thể hiểu theo nghĩa khác? Với tất cả các
cô gái trong tập đoàn phó tổng đều quan tâm như vậy?". Dưới ánh đèn, mắt
Đỗ Lối long lanh như nước, vô cùng quyến rũ.
Hứa Dực Trung bất chợt ngây người, khẽ chớp mắt, lại
nhanh chóng trấn tĩnh, câu hỏi của Đỗ Lối thực không dễ trả lời. "Nhìn
chung, với trợ lí cùng làm việc bên nhau, tôi hiểu hơn. À, ngày mai còn có
việc, tôi đưa cô về". Hứa Dực Trung kịp thời ngăn chặn tính hiếu kì của
mình, cũng ngăn cản sự cám dỗ mỗi lúc một tăng của Đỗ Lối.
Anh trả tiền, nhân tiện trả luôn cho Thiên Trần và
Tiêu Dương, ngoái đầu chào họ: "Tôi về trước, hai người cứ tự nhiên".
Thiên Trần và Tiêu Dương mỉm cười cảm ơn.
Những lời định nói, Đỗ Lối đành nén lại. Có hiếu kì là
có quan tâm, quan tâm nhiều sẽ có chuyển biến. Giống như chuyển biến của vật
chất từ biến hóa vật lí thành biến hóa hóa học, cô tin sẽ có ngày, sự quan tâm
của Hứa Dực Trung với cô sẽ chuyển biến nhảy vọt về chất.
Anh cúi đầu nhìn cô,
mặt Thiên Trần áp vào ngực anh, đẹp, đôn hậu và thánh thiện. Lòng Tiêu Dương lại
dậy nỗi đau, mỗi bước di chuyển đều cảm thấy cơ thể Thiên Trần yếu ớt dựa vào
anh, mỗi lần nhấc chân đều mang cả sức nặng cơ thể cô, anh chìm trong hạnh phúc
ngọt ngào.
Hai người vừa đi khỏi, Thiên Trần và Tiêu Dương đều
thở phào, cửa hiệu nhỏ, có người quen ngồi gần, nói chuyện thiếu tự nhiên.
“A Dương, vừa rồi anh nói đã liên hệ với Đồng Tư
Thành, mở công ty là thế nào?”.
“Sư huynh về nước có thể làm việc ở trung tâm kĩ thuật
phần mềm, anh ấy bảo dựa vào cơ quan nhà nước càng dễ làm riêng. Bọn anh đều ít
vốn, như vậy sẽ tốt hơn. Anh có thời gian sẽ phụ trách quản lí, cho nên bọn anh
dự định hợp tác mở công ty”. Tiêu Dương phấn khởi nói.
Thiên Trần nhìn nét mặt vui vẻ của anh, cô không hiểu
tin học, nhưng rất vui. Nếu công ty của họ thành công, có triển vọng tốt, mẹ cô
sẽ không còn lí do phản đối.
“Khi nào công ty hoạt động suôn sẻ, chúng mình kết hôn
được không?”. Tiêu Dương khẽ hỏi.
“Được!”