. Thiên Trần nói ngay.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau, mắt rạng ngời hi vọng vào
tương lai, cảm thấy tương lai của họ không còn quá xa vời.
Con sông Thanh dưới ánh đèn đêm gợn sóng lóng lánh như
dải bạch ngọc dát đầy châu báu bay về cuối trời. Đào Thiên Trần và Tiêu Dương
lòng lâng lâng, tay trong tay chậm rãi tản bộ trên đường vành đai xanh ven
sông.
Thiên Trần cúi nhìn hai bàn tay nắm chặt, lòng rộn
vui. Cô rất thích được Tiêu Dương nắm tay. Cảm giác nắm tay còn thân thiết hơn
cả ôm cô.
Tiêu Dương nghiêng đầu nhìn cô, lại ngoảnh đi, vui bất
tận, nụ cười luôn trên môi. “Thiên Trần, khi sư huynh liên lạc với anh, anh đã
nghĩ, sư huynh và Nghiêu Vũ vẫn có thể… hồi đó bốn chúng ta bên nhau, vui như
vậy, anh cảm thấy họ không nên chia tay”.
“Đúng, đúng”. Thiên Trần gật lia lịa, “Rất lạ, Tiểu Vũ
một mực nói là do Đồng Tư Thành đi du học, lần này về rồi, có phải chẳng còn lí
do nào nữa, ngày trước, họ rất yêu nhau”.
“Anh đang nghĩ, có nên báo với Nghiêu Vũ sư huynh sắp
về?”. Tiêu Dương hỏi. Sau khi Đồng Tư Thành liên lạc với anh qua mạng, lúc nói
chuyện anh cũng nhắc tới Nghiêu Vũ. Đồng Tư Thành yên lặng rất lâu, gõ hàng
chữ: Cô ấy có khỏe không?
Anh cảm thấy thực ra Đồng Tư Thành vẫn nhớ Nghiêu Vũ,
liền nói tình hình của cô, Đồng Tư Thành nghe xong lại không nói gì, chuyển
sang vấn đề mở công ty.
“Em thấy vẫn nên nói với Tiểu Vũ, các anh hợp tác mở
công ty, sớm muộn Tiểu Vũ cũng biết, chi bằng nói sớm để cậu ấy chuẩn bị về tâm
lí. Em luôn cảm thấy Tiểu Vũ vẫn còn ám ảnh. Bề ngoài tỏ ra bình thường, nhưng
trong lòng chắc là không phải thế”.
“Ừ, em thấy thế nào tốt hơn thì làm”.
Mọi việc Tiêu Dương đều coi trọng ý kiến của Thiên
Trần, mỗi lần như vậy, cô đều lâng lâng hạnh phúc. Đột nhiên nghĩ ra điều gì,
cô chỉ tiểu khu dân cư trước mặt nói với Tiêu Dương: “Em đưa anh đi thăm lại
nơi em sống hồi nhỏ được không?”.
“Hôm nay không phải về sớm à? Chín rưỡi rồi”.
“Hi hi!”. Thiên Trần tinh nghịch chớp mắt, “Em đã nói
với mẹ, hôm nay đi phỏng vấn dưới huyện, có thể không về được”.
Tiêu Dương cười phá lên, mắt long lanh: “Vậy ta đi
thôi!”.
Giọng trầm khàn của ca sĩ Marc Terenzi[1'> dìu dặt
bay bổng trong phòng, dù nghe qua loa máy máy tính nhưng với Thiên Trần và Tiêu
Dương vẫn ngọt ngào say đắm không kém dàn âm thanh hiện đại nhất.
[1'>
Marc Terenzi, ca sĩ nhạc pop người Mĩ, thành viên nhóm Natural.
Trong căn nhà thuê của Tiêu Dương, anh ôm Thiên Trần
chầm chậm bước trong tiếng nhạc. Thiên Trần xinh đẹp, mảnh mai trong vòng tay
anh. Cô nép vào anh, hất đôi giày dưới chân, đôi chân trần đặt trên chân anh,
để anh dìu đi.
Mang sức nặng của một cơ thể khác, Tiêu Dương nhẹ
nhàng di chuyển bước chân. Anh cúi đầu nhìn cô, mặt cô áp vào ngực anh, đẹp,
dịu dàng, thánh thiện. Lòng Tiêu Dương lại thấy đau, mỗi bước di chuyển đều cảm
thấy cơ thể Thiên Trần yếu ớt dựa vào anh, mỗi lần nhấc chân đều mang cả sức
nặng cơ thể cô. Anh chìm trong hạnh phúc ngọt ngào.
Dù mỗi bước di chuyển có nặng nề, nhưng anh tự nhủ,
dẫu nặng đến đâu anh cũng vui lòng để cô dựa, để anh dìu cô đi.
Trong căn phòng nhỏ đơn sơ. Một chiếc giường, hai
chiếc ghế sofa, một máy tính, một tủ quần áo. Ánh đèn mờ tỏa ra từ chiếc đèn
cao đế khiến cả phòng tràn ngập không khí đầm ấm êm đềm.
Thiên Trần nhắm mắt, cánh tay Tiêu Dương mạnh mẽ, vòng
ngực rất ấm, ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc dặt dìu, cô không nghĩ gì hết, chỉ muốn
phút giây này kéo dài mãi mãi.
Mãi mãi là gì? Chính là cảm giác lúc này của Thiên
Trần, là cảm giác bình an dựa vào ngực Tiêu Dương như thế này cho đến vô cùng
vô tận.
Tiếng hát của Marc Terenzi trầm ấm và mê hoặc, vang
vọng trên không.
“Baby, tell me how can I tell you. That I love you
more than life. Show me how can I show you. That I’m blinded by your light… I
know they gonna say our love’s not strong enough to last forever. And I know
they gonna say that we’ll give up because of heavy weather… [2'>”. Âm
thanh khe khẽ ngân lên từ cổ Tiêu Dương. Chầm chậm di chuyển bước chân, anh
nhắm mắt, khẽ hát theo.
[2'>
Bài hát Love to be loved by
you tạm dịch: Em yêu hãy nói, anh làm sao có thể nói với em, anh
yêu em hơn cuộc sống này. Anh lóa mắt bởi ánh sáng của em. Anh biết rằng người
ta sẽ nói, tình yêu của chúng ta không đủ lớn để kéo dài mãi mãi. Và anh cũng
biết người ta đều nói khó khăn sẽ chia lìa hai ta.
“A Dương!”.
“Sao?”.
Thiên Trần âu yếm gọi: “A Dương”. Giọng thanh lảnh xúc
động và náo nức như tiếng reo hân hoan của du khách từ đô thị trở về sơn cước
hít căng lồng ngực không khí trong lành.
Cô gọi tên anh, âu yếm và thảng thốt. Dựa vào anh,
lắng nghe tiếng hát khe khẽ của anh, trầm ấm và quyến rũ. Thiên Trần ngơ ngẩn
không nhận ra là bài hát gì, áp mặt vào ngực anh, nghe tiếng tim và hơi thở của
anh…
“Thiên Trần…” Giọng Tiêu Dương nhỏ dần như khàn tắc,
bàn tay anh đặt trên eo cô dâm dấp mồ hôi, giọng Thiên Trần mảnh như tiếng mèo
con, khuôn mặt cô dưới ánh đèn càng thánh thiện, ép vào cơ thể nóng ấm của anh,
Tiêu Dương thấy tim mình đập mạnh,