ta một chầu Hamburger ở nhà hàng Macdonal. Lòng người vẫn thế, Nghiêu
Vũ thở dài.
Cô lấy tờ giấy, vẽ một cái đầu lợn to đùng, viết ba
chữ “Hứa Dực Trung” để lên tờ bạc một trăm, nhìn tờ bạc, nhìn hình vẽ đầu lợn,
lại cắm cúi làm.
Nghiêu Vũ vừa đi, Hứa Dực Trung ngồi trong xe bật cười
ha hả. Anh tưởng tượng cảnh Nghiêu Vũ với đôi mắt
thâm quầng như gấu trúc, đến công ty cung kính đưa kịch bản cho anh, còn anh
với dáng vẻ bề trên, bới lông tìm vết yêu cầu cô chỉnh sửa chẵn một ngày nữa,
nghĩ vậy thấy khoái chí vô cùng!
Anh đã nói với Vương Lũy, lần này cần gấp, việc tìm
người dẫn chương trình và ban nhạc, Gia Lâm sẽ phối hợp, quảng cáo cũng ra rồi,
chương trình cho dù thứ ba mới hoàn thành, thứ năm cũng có thời gian chuẩn bị
thỏa đáng. Anh sung sướng đắc ý, mọi hậm hực vì bị Nghiêu Vũ phớt lờ lập tức
biến mất.
Hứa Dực Trung ung dung trở về nhà tắm rửa, lên mạng
chơi game Truyền kì. Lâu lắm không có tâm
trạng hưng phấn như vậy, trong game hôm nay anh giết người cũng đặc biệt hưng
phấn! Đến mười một rưỡi, tắt máy tính, đặt mình xuống là ngủ, ngủ sớm dậy sớm,
làm việc nghỉ ngơi có quy luật, người khỏe re!
Đêm đó anh ngủ rất say, rất dễ chịu, đến nỗi tỉnh dậy
vẫnnghĩ, sao dậy sớm thế, xem đồng hồ, bốn rưỡi sáng.
Tại sao anh vui như vậy? Bốn rưỡi sáng đã tỉnh giấc!
Gió lạnh tháng mười hai lọt vào phòng, anh khẽ rùng mình, đầu càng tỉnh táo.
Tại sao gặp Nghiêu Vũ là anh có trạng thái như vậy?
Vừa nghĩ thế lại không vui, rồi bỗng cảm thấy quyết định bất chợt của mình tối
qua dường như không ổn, đem chuyện riêng vào công việc quả thực không hay, dù
có lợi cho công ty thế nào, xuất phát điểm như vậy cũng là không nên.
Nhìn sắc trời anh nghĩ, Nghiêu Vũ đã làm xong chưa?
Liệu cô có thức trắng đêm để làm.
Hứa Dực Trung lại nhấp ngụm trà, quyết định dù sao
việc đã rồi, không nghĩ nữa, thay bộ đồ thể thao định đi chạy bộ, xuống lầu lại
thay đổi ý định, lái xe đến nhà Nghiêu Vũ.
Bốn bề tĩnh lặng, cư dân trong khu nhà vẫn đang say
giấc. Hứa Dực Trung ngồi trong xe, hạ cửa kính hít thở không khí buổi sớm trong
lành, ngẩng nhìn thấy cửa sổ tầng bảy vẫn sáng đèn, cả khu chỉ còn mỗi cửa sổ
đó còn ánh đèn, ánh sáng lọt qua bức rèm tạo thành một quầng đỏ mờ mờ, không
khí ấm áp từ đó lan trong đêm đông.
Hứa Dực Trung ngây người nhìn ánh đèn kia, hít một hơi
không khí lạnh. Sao anh có thể không kiềm chế như vậy? Anh nhất định vui, vui
vì đã buộc Nghiêu Vũ thức suốt đêm làm việc. Nhưng, ánh đèn kia trong đêm đông
sao lại khiến anh cảm thấy có gì áy náy và bất nhẫn? Lương thiện, đúng, nhất
định là do mình quá lương thiện! Hứa Dực Trung lập tức bao biện cho mình.
Nếu bây giờ anh xuất hiện, Nghiêu Vũ sẽ thế nào? Liệu
có cảm động mà nhìn anh bằng một con mắt khác? Nếu là anh, anh cũng thấy cảm
động. Hứa Dực Trung quyết định tạo cho Nghiêu Vũ một ngạc nhiên bất ngờ!
Lái xe thẳng đến quán ăn đêm kiểu Quảng Đông, mua hai
hộp cháo và ít bánh lại vội vàng quay về nhà cô. Anh nhảy một bước hai bậc cầu
thang, xách đồ ăn sáng gõ cửa. Chỉ gõ rất nhẹ, sợ ảnh hưởng đến hàng xóm.
Cửa đóng, anh gõ mạnh hơn, chờ không đến một phút, Hứa
Dực Trung nhìn cánh cửa đóng chặt, cảm giác đã chờ cả tiếng đồng hồ. Trong giây
khắc đèn hành lang sáng lên rồi tắt, cửa phòng mở ra.
Nghiêu Vũ khoác tấm chăn xuất hiện trước mặt, nhìn
anh, lại nhìn hộp đồ ăn anh xách trên tay,
nhanh nhẹn mở cửa để anh vào.
Hứa Dực Trung cũng thấy ngạc nhiên vì được hoan nghênh
như vậy, Nghiêu Vũ không hỏi anh vì sao chạy
đến đây vào lúc sáng tinh sương, cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên chút nào?
Hứa Dực Trung vào phòng, chưa kịp mở miệng, Nghiêu Vũ
đã chìa tay đón túi đồ ăn trên tay anh.
Cô không khách sáo, đang đói ngấu. Chỉ vào máy tính,
“Vừa làm xong, anh xem đi!”. Rồi mở túi đồ, hít mùi thơm, ngồi xuống
là ăn ngấu nghiến.
Hứa Dực Trung nhăn nhó đứng giữa phòng, anh bỗng hiểu
ra, được hoan nghênh là bữa sáng anh mua, chứ không phải bản thân anh, nếu anh
đến tay không, rất có thể Nghiêu Vũ bảo anh lát nữa đi làm sẽ giao sản phẩm,
sau đó đẩy anh ra khỏi cửa. Hứa Dực Trung nhìn máy tính, lại nhìn Nghiêu Vũ,
lúc này anh làm gì còn tâm trạng đọc chương trình, liền kéo ghế ngồi, “Ăn xong
mới xem”.
Nghiêu Vũ hoàn toàn không để ý đến anh, vừa ăn xong
cháo, lại gắp cái bánh chẻo nhân tôm, lúng búng nói, “Anh tốt quá, tôi đang đói
phát điên!”.
“Ăn từ từ thôi!”. Hứa Dực Trung cũng ăn một cái bánh
chẻo. Dừng lại nhìn Nghiêu Vũ. Không biết là do bộ dạng ngấu nghiến của cô, hay
lời khen vừa rồi, cảm thấy hơi ấm từ lồng ngực lan ra toàn thân, rất dễ chịu,
“Đủ chưa? Còn muốn ăn gì nữa không?”. Nói xong anh chợt giật mình, câu này nghe
sao mà dịu dàng, giống như “nịnh bợ” anh lại ngẩn ra.
“Chỉ cần thức đến mười hai giờ đêm là tôi đói ngấu”.
Nghiêu Vũ thấy anh hỏi vậy, mới lúng túng phát hiện cô đã ăn hết chỗ thức ăn
anh mang đến, “Ngại quá, anh chưa ăn sao?”.
“Tôi ăn rồi”. Hứa Dực Trung nói dối, tiện tay đưa cho
cô hộp cháo thứ hai, “Lần trước cô bảo cứ thức đêm là sáng hôm sau cô rất đói”.
Nghiêu Vũ nhìn anh, mặt tươi như
