nh lại buồn cười, cảm thấy
trêu chọc cô cũng rất thú vị.
“À, Trần Tuệ An và Sơn Tử có việc gấp không đến được”.
“Ô!”. Nghiêu Vũ nhìn anh, thầm nghĩ, vậy là mất công
mời anh ta ngồi cùng.
“Nếu sớm biết đã không cho tôi ngồi cùng, đúng không?
Dù gì cũng không nên để tôi ngồi một mình mới phải! Còn gì là hứng!”. Hứa Dực
Trung đọc ngay ý nghĩ của cô.
Nghiêu Vũ giả bộ cười, “Quán nhỏ, sợ phó tổng Hứa
không quen”.
“Sao lại không quen, chỉ cần ngon, chỗ ngồi không quan
trọng, với món ăn tôi chỉ kén
mùi vị”. Hứa Dực Trung nói tiếp, “Cô không nên hẹp hòi như thế, chỉ mời sếp của
cô, thêm mình tôi cũng khó chịu?”.
“À, không!”. Nghiêu Vũ nhìn thấy Chung Cường bước vào,
vội nở nụ cười tươi, “Có thể mời phó tổng Hứa ăn cơm đã là vinh hạnh, phó tổng
không chê là tốt rồi!”.
“Nghiêu Vũ, bạn cô thật thú vị, tôi vừa mở miệng đã
thấy cô ấy cuống quýt, vâng vâng tôi sẽ đến ngay, sau đó lại có người gọi lại
xác nhận, chuyện gì mà phải bày binh bố trận ghê thế?”. Chung Cường nhớ tới
giọng nói đầy nghiêm trọng trong điện thoại lại thấy buồn cười.
“Bạn em, có người mai mối, mẹ bắt đi gặp mặt, cho nên
cô ấy tìm cách trốn. Ha ha, xem mặt”.
“Chung Cường, tôi gọi thẳng tên, anh cũng đừng Hứa
tổng làm gì, tuổi cũng xấp xỉ, gọi tên cho tiện”. Hứa Dực Trung xen lời. “Bạn
tôi không đến được, hôm nay nhờ phúc của anh, tôi được Nghiêu Vũ chiêu đãi”.
“Thế nào là tuổi cũng xấp xỉ, đã U30 rồi còn bảo xấp
xỉ”. Nghiêu Vũ lẩm bẩm.
Giọng cô rất nhẹ, Chung Cường đối diện cúi đầu ăn,
không nghe thấy, Hứa Dực Trung bên cạnh lại nghe rõ. Anh phớt lờ, nâng ly với
Chung Cường. Anh quyết định bắt đầu từ bạn bè. Chỉ có
tiếp xúc, hiểu Nghiêu Vũ, anh mới có thể lí giải cảm xúc mập mờ đối với cô.
Hai người đàn ông lát sau đã thân thiết, nhăn nhở gọi
nhau anh anh em em. Hứa Dực Trung cười ha hả nói, “Nghiêu Vũ, dự án mới của
chúng tôi cô làm chứ?”.
Chung Cường và Nghiêu Vũ nhìn nhau. Chung Cường nói,
“Xin lỗi, Nghiêu Vũ có việc, đã giao cho người khác, thiết kế cũng rất cừ, đảm
bảo bên đó hài lòng”.
Nghiêu Vũ cảm kích nhìn Chung Cường, thuận tay gắp cho
anh miếng cá để tỏ lòng cảm ơn. Chung Cường nén cười chấp nhận nịnh bợ của
Nghiêu Vũ. Mắt liếc hai người trước mặt, thầm nghĩ, có phải Nghiêu Vũ không
nhận việc của Gia Lâm là vì Hứa Dực Trung?
Hứa Dực Trung thấy Nghiêu Vũ vội vàng gắp cá cho Chung
Cường, lại buồn cười, đúng là cố tình nịnh bợ.
Cô không muốn qua lại với Gia Lâm như vậy sao?
Không! Không muốn qua lại với anh như vậy sao? Thái độ
đó Hứa Dực Trung gọi là: Khiêu khích!
Anh rút điện thoại thong thả nhắn mấy cái tin, thấy
hồi âm liền cười: “Chung Cường, Giáng sinh và tết Dương lịch sắp đến, Giáng
sinh năm nay tập đoàn chúng tôi tổ chức hoạt động vui chơi mấy ngày liền ở khu
nghỉ dưỡng suối nước nóng, tôi đã trao đổi với tổng giám đốc Vương của các cậu,
thời gian hơi gấp, phòng kế hoạch của tập đoàn đang tập trung vào dự án mới,
chương trình vui mừng Giáng sinh và thiết kế trang trí các hoạt động của cả năm
mới đều giao cho công ty các cậu làm. Ý Vương tổng là giao cho Nghiêu Vũ”.
Chung Cường ngẩn người, giám đốc đã quyết, chỉ có chấp
hành. Anh liếc Nghiêu Vũ, “Được rồi, giám đốc Vương quyết định là được”.
Nghiêu Vũ đang ăn miếng cá, không hiểu sao bỗng thấy
không ngon nữa? Đã dứt khoát từ chối việc của Gia Lâm, còn đang xót ruột vì
tiền bay mất, bây giờ việc vẫn đến tay, cô nhăn nhó, rút cuộc việc này là tốt
hay xấu?
“Nghiêu Vũ, thời gian rất gấp, vốn dĩ giám đốc Vương
lát nữa gọi điện cho các bạn, tôi gặp các bạn nhân tiện nói luôn. Hôm nay thứ
bảy, ngày mai phải có kịch bản cho chương trình! Thứ năm đã phải hoàn thành
trang trí khu vui chơi. Từ thứ sáu đến chủ nhật là chương trình vui chơi mừng
Giáng sinh kéo dài ba ngày. Chúng tôi đã cho quảng cáo rồi”. Hứa Dực Trung thấy
Nghiêu Vũ ngồi ngây, bỗng sướng phát điên.
Anh giả bộ nghiêm trang thở dài, “Quảng cáo dự án mới
của chúng tôi phải ra trước Tết, quả thật
chưa có chuẩn bị chút nào cho chương trình mừng Giáng sinh, vì vậy quyết định
giao tất cả cho Đai Đường, lần này cô vất vả rồi. Tôi và giám đốc Vương bên đó
đã thỏa thuận, bắt đầu từ ngày mai tập đoàn chúng tôi sẽ tính tiền làm thêm cho
nhân viên”.
Nghiêu Vũ thầm tính, thời gian một đêm, anh ta chỉ cho
cô thời gian một đêm để hoàn thành kịch bản chương trình vui chơi mừng Giáng
sinh! Lại còn bố trí tiết mục, người dẫn chương trình, anh ta có lương tâm
không? Cô trợn mắt nhìn Hứa Dực Trung, nói thủng thẳng: “Tôi hỏi lại giám đốc
Vương!”.
Hứa Dực Trung hoàn toàn không cho cô cơ hội từ chối,
lập tức gọi cho Vương Lũy, “Lũy Tử à, Chung Cường, Nghiêu Vũ và tôi đang ăn
cơm, chính là chương trình liên hoan mừng Giáng sinh, anh cũng biết, thời gian
rất gấp, anh nói với họ một câu”.
Chung Cường đón điện thoại, ậm ừ vài câu đưa cho
Nghiêu Vũ.
“Nghiêu Vũ, cô cứ lên kịch bản chương trình liên hoan
trước, tôi bảo Tiểu Điền liên hệ người dẫn chương trình và biểu diễn ca nhạc.
Phải làm thật tốt, nếu thành công nhất định hậu thưởng các bạn!”. Vương Lũy nói
mấy câu cúp máy.