ại chứa những hồi ức cũ
một cách vô thức.
Nồi lẩu sôi lục bục, tỏa mùi thơm phức. Cô hít sâu một
hơi, mùi thơm kích thích khẩu vị, “Ông anh, ở đây có tôm chiên, cá nhỏ rán giòn
cũng ngon, chúng ta ăn đồ vặt trước chứ?”.
“Ừ”.
“Ông anh, lát nữa anh giúp em một việc được không,
khoảng hơn sáu rưỡi”. Nghiêu Vũ gắp một con tôm, vừa ăn vừa nheo mắt nhìn Chung
Cường, nhiệm vụ Thiên Trần giao nhất định phải hoàn thành.
Chung Cường buồn cười nhìn cô, “Em có lòng mời anh đi
ăn, nói đi, xem anh có làm được không!”.
“Ô, em thật sự muốn mời anh, việc em nhờ chỉ là gọi
một cú điện, anh gọi giúp em một cú điện thoại!”. Nghiêu Vũ vội thanh minh.
Thời tiết tháng mười hai thỉnh thoảng có mưa bay,
Nghiêu Vũ ngồi trong quán ăn rất hào hứng, trời lạnh căm căm, ăn cá nóng hổi,
thật quá hạnh phúc.
Không chỉ ngồi với người yêu mới hạnh phúc. Nghiêu Vũ
hài lòng cười, cô thường cảm thấy hạnh phúc. Làm xong một thiết kế thấy hạnh
phúc, ăn một bữa ngon thấy hạnh phúc.
Tri túc thường lạc, biết tự hài lòng là sướng! Mình
như thế này cũng là tự hài lòng sao? Nghiêu Vũ không rõ lắm phạm trù khái niệm
đó, chỉ nghĩ, nên trân trọng hiện tại.
Xem đồng hồ, thầm nghĩ Thiên Trần đang nóng ruột chờ
điện thoại, liền nói với Chung Cường: “Ông anh, phiền anh gọi giúp cho bạn em,
cô ấy...”.
Nghiêu Vũ nhìn thấy một người cao lớn đi vào quán,
liền im bặt, hi vọng anh ta không nhìn thấy cô. Nghiêu Vũ cúi đầu, nói tiếp:
“Nói là cơ quan có việc gấp cần đi phỏng vấn, bảo cô ấy đến ngay...”.
“Phó giám đốc Chung! Thật khéo, hai người cũng đến ăn
ở đây?”. Hứa Dực Trung niềm nở chào hỏi. Hôm đó anh để Trương Lâm Sơn say mềm,
bị Tuệ An chỉnh một trận, tối nay mời vợ chồng họ đi ăn để chuộc tội. Tuệ An
nói hồi đại học thường đến quán này, không ngờ gặp Nghiêu Vũ và Chung Cường.
Chung Cường ngoái đầu nhìn thấy Hứa Dực Trung hồ hởi
chào, “Phó tổng Hứa đi một mình hay với bạn?”.
Vợ chồng Trương Lâm Sơn chưa đến, anh đến trước, kéo
ghế bên cạnh ngồi xuống, “Hẹn bạn rồi! À, Nghiêu Vũ, tôi hẹn vợ chồng Trương
Lâm Sơn, ngồi chung bàn hay ngồi riêng?”.
Nghiêu Vũ ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt Hứa Dực Trung
cười cợt rõ ràng đang nói, có cả Trần Tuệ An ở đây, cô vẫn từ chối tôi?
Trần Tuệ An cũng đến, vậy còn nói gì? Đương nhiên là
ngồi cùng, mặc dù Nghiêu Vũ rất không muốn ngồi cùng Hứa Dực Trung, nhưng có
Tuệ An, lẽ nào ngồi riêng? Cô nhìn Chung Cường, “Ông anh, phó tổng Hứa có hẹn
một người bạn cũng là bạn em hồi đại học, ngồi cùng được không?”.
“Đông người càng vui, đương nhiên là tốt!”. Chung
Cường vui vẻ nói.
Nghiêu Vũ nhớ việc Thiên Trần nhờ, lại nhắc Chung
Cường. Thấy xung quanh ồn ào, Chung Cường cười đứng dậy ra ngoài gọi điện.
Bên bàn chỉ còn hai người, Hứa Dực Trung và Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ thong thả ăn cá rán, hỏi Hứa Dực Trung: “Tuệ An nói với anh, cá ở đây
rất ngon phải không?”.
“Đúng, hồi đại học các cô thường đến đây?”.
“Vâng!”. Nghiêu Vũ trả lời đơn giản.
Trước đây Đồng Tư Thành hay đưa cô đến, cô cũng thường
dẫn Thiên Trần và Tuệ An đến ăn.
Cô thầm nghĩ, tất cả đã thành quá khứ, thời gian đã
phủ bụi lên chuyện xưa, đừng nên nghĩ nữa, liền cười vui vẻ, “Tôi thích ăn cá,
ở đây vừa rẻ vừa ngon, mời khách cũng không mất mấy tiền, nên mời sếp Chung đến
đây”.
“Thì ra mời khách cũng tính toán sợ tốn tiền?”. Hứa
Dực Trung trêu cô.
“Đúng, đắt là không mời nổi, có lòng đến là được”.
Nghiêu Vũ cười thầm, cảm thấy mỗi người trong cuộc sống đều như một diễn viên,
thay đổi sắc mặt còn hơn diễn viên đại tài, hơn nữa lúc nào cũng có thể thay
chiếc mặt nạ khác mà không để lại dấu vết.
Cô thể hiện thái độ bạn bè bình thường đối với Hứa Dực
Trung, cố gắng tranh1 những
cử chỉ thân thiện của anh ta khiến cô băn khoăn. Nghiêu Vũ tin đây là thái độ
bình thường nhất, tốt nhất đối với Hứa Dực Trung. Nhớ lại lần gặp gần nhất, anh
ta cùng Đỗ Lối uống rượu rất thân mật, nên càng không muốn dây dưa với anh ta.
Hứa Dực Trung vừa ăn, vừa nhìn Nghiêu Vũ. Một khuôn
mặt không son phấn, cô và Đỗ Lối là hai khí chất khác hẳn. Nhìn Đỗ Lối thấy
đẹp, còn nhìn cô lại thấy dễ chịu. Rồi bỗng nghĩ, nếu Nghiêu Vũ mắt cũng long
lanh tình tứ nhìn anh như Đỗ Lối, trông sẽ thế nào? Anh lại lập tức phủ định ý
nghĩ, mặt cô bình lặng không cảm xúc cơ hồ muốn nói, “đời này không thể”, lòng
bỗng ngao ngán.
“Ánh trăng lạnh, ở hai đầu vực thẳm...”. Nhạc chuông
vang lên. Nghiêu Vũ lục túi xách lấy điện thoại, đã thấy Hứa Dực Trung đang
nghe máy, “Vâng, vâng, được, biết rồi, hẹn lần sau”.
Hứa Dực Trung tắt máy nhìn thấy ánh mắt lạ lùng của
Nghiêu Vũ, hiểu ra bật cười: “Bài hát rất hay, tôi lấy làm nhạc chuông”.
Hừ! Bài hát hay?! Nghiêu Vũ chẳng biết nói sao, cúi
đầu ăn. Trực giác bảo cô, Hứa Dực Trung nhất định là cố ý, nhưng nhạc chuông
không có bản quyền, anh ta muốn dùng, ai làm gì được.
“Không phải tôi cố ý dùng nhạc chuông giống cô”. Giọng
Hứa Dực Trung nghiêm túc, “Nếu khó chịu, cô có thể thay bài khác!”.
“Tại sao!”. Nghiêu Vũ buột miệng, bài hát này cô dùng
trước, cớ gì anh ta bảo cô thay, vô lí!
Nhìn Nghiêu Vũ hậm hực, a