ữ cô lại?
Nếu Mễ Kha đã xác định tâm ý đối với anh, Hình Khắc Lũy cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Dưới tình huống này, anh cảm thấy không cần thiết chạm vào ranh giới cuối cùng của Mễ Ngật Đông. Dù sao Mễ Kha sớm muộn gì cũng là người của anh, Hình Khắc Lũy không nhất thời vội vã.
Mễ Kha phản ứng kịp, nghĩ người nào đó muốn lưu lại ấn tượng tốt trước mặt ba mẹ, cô cười gian xảo: “Có người rất sợ ba em a…”
Hình Khắc Lũy làm bộ muốn cắn cô: “Chờ có ngày anh không sợ ông, em liền thảm.”
Thời điểm đến Mễ trạch, trời còn chưa hoàn toàn tối, Nhìn thời gian Hình Khắc Lũy dắt tay Mễ Kha vào cửa. Nháy mắt nhìn thấy Ngải Lâm, Mễ Kha nhào qua: “Mẹ, con về rồi.”
Đáy mắt xẹt qua ngạc nhiên cùng vui mừng, Ngải Lâm không để ý Hình Khắc Lũy chào hỏi, kiểm tra con gái có bị thương hay không. Đến khi xác định Mễ Kha hoàn hảo không chút tổn thương, ánh mắt của bà không khống chế được ướt đẫm: “Mệt muốn chết rồi phải không? Để mẹ xem kỹ một chút, làm sao lại gầy như vậy….”
Hai mẹ con nói chuyện với nhau, Hình Khắc Lũy ngồi trên ghế sofa chào hỏi với Mễ Ngật Đông: “Bác trai, cháu đưa Kha Kha trở về.” Nhìn vào bàn trà, Hình Khắc Lũy phán đoán chắc ba vợ đợi cũng phải gần mười lăm phút, nhất thời có loại cảm giác “thật may mắn”, “Bác trai, thân thể có khá hơn chút nào không?”
Mễ Ngật Đông ừ một tiếng coi như là đáp lại, vẻ mặt bình thản cầm chén trà lên uống một hớp.
Nhìn mặt mà đoán ý, biết Mễ Ngật Đông vẫn như trước không muốn gặp mình, Hình Khắc Lũy đứng dậy cáo từ: “Bác chú ý nghỉ ngơi, cháu không quấy rầy. Bác gái, cháu đi trước.”
Ngải Lâm thấy thế lên tiếng giữ lại: “Ở lại ăn cơm tối, má Vương, dọn cơm.” Đồng thời liếc mắt ra hiệu cho Mễ Ngật Đông.
Không đợi Hình Khắc Lũy cự tuyệt, Mễ Ngật Đông lấy giọng ra lệnh nói: “Ăn cơm tối rồi đi.”
Ba phản ứng lạnh nhạt, Mễ Kha có cảm giác bữa ăn tối này sẽ khiến Hình Khắc Lũy tiêu hóa không tốt, nhưng dù thế nào, ba đã mở miệng giữ người lại, thì anh cũng không thể đi. Vì vậy khi đi vào phòng ăn, cô lặng lẽ cầm tay Hình Khắc Lũy bày tỏ khích lệ và an ủi.
Hình Khắc Lũy tất nhiên so với cô bình tĩnh hơn, gương mặt bình thản, bộ dáng như không sao cả.
Nhìn hai người mờ ám, Ngải Lâm hé miệng cười.
Sự thật chứng minh, Mễ Kha lo lắng là dư thừa. Mặc dù giọng nói có vẻ thiếu thân thiện, nhưng Mễ Ngật Đông nếu có thể mở “kim khẩu” giữ người ở lại, thì chứng tỏ ở một góc độ nào đó đã công nhận Hình Khắc Lũy. Cộng thêm trong bữa ăn Ngải Lâm hỏi thăm Hình Khắc Lũy về đám cháy ở Bạch Tùng sơn, Mễ Ngật Đông tất nhiên thái độ không thể lạnh nhạt.
Khi Mễ Ngật Đông chủ động hỏi về tình huống của vụ họa hoạn, Hình Khắc Lũy tự nhiên cùng ông nói chuyện: “Diện tích phá hủy hơn 1,2 héc-ta, nhân số thương vong…”
Nghe những con số kia thật sự làm người ta hoảng sợ, Mễ Ngật Đông cau mày: “Xây dựng lại cũng là một công trình lớn, coi như có trồng cây cấm phá rừng cùng nhiều phương án khác kết hợp lại, muốn khôi phục cũng mất nhiều thời gian.”
Hình Khắc Lũy tán thành gật đầu, ngay sau đó lại bàn luận với Mễ Ngật Đông về vấn đề xây dựng. Thấy hai người say sưa nói, Mễ Kha và Ngải Lâm ở bên cạnh nhìn nhau cười.
Sau khi Hình Khắc Lũy bị Mễ Ngật Đông gọi đi thư phòng. Rất lâu sau khi trở ra, Mễ Kha núp ở cửa cầu thang chỉ nghe Mễ Ngật Đông trầm giọng nói: “Trên người bị thương, chú ý đến bản thân.” Về phần nội dung của cuộc nói chuyện, Hình Khắc Lũy giống như bảo vệ cơ mật quân sự, tuyệt đối không đề cập tới. Chỉ là khóe mắt đuôi mày đều là nụ cười nói với Mễ Kha: “Về sau có thể quang minh chính đại hẹn hò.”
Vì vậy, Hình thiếu tá sau khi bị đánh một trận, sau đó chân bị gãy một lần nữa, cứu trợ trở về, cục diện đảo ngược. Tình yêu của anh và Mễ Kha, cuối cùng đang từ dưới mặt đất, chuyển thành trên mặt đất.
Trở về nhà, trời đã tối, ngẩng đầu nhìn ánh đèn trên tầng mười sáu, Hình Khắc Lũy cảm thấy trào lên cảm giác ấm áp.
Rón rén vào cửa, nhìn tháy trong phòng bếp bóng dáng nhỏ bé luống cuống tay chân, Hình Khắc Lũy nụ cười trên khóe miệng lớn dần.
Từ phía sau ôm Mễ Kha vào trong ngực, anh dịu dàng gọi: “Bảo bối!”
Bởi vì quá mức nhập tâm, Mễ Kha hoàn toàn không phát hiện Hình Khắc Lũy trở lại. Bị ôm lấy trong nháy mắt, cô giật mình suýt làm đổ nồi nước, may nhờ Hình Khắc Lũy nhanh tay lẹ mắt, một tay đỡ cô mới không bị bỏng.
Cẩn thận bỏng, Hình Khắc Lũy siết chặt cằm nhỏ của cô: “Đây là muốn biểu diễn cho anh xem nước ngập phòng bếp hả?”
Mễ Kha vỗ ngực một cái: “Anh đi không tiếng động, dọa chết người.”
Hình Khắc Lũy lấy loại ánh mắt giống như thủ trưởng đang dò xét, không thể tin nhìn về phía cô: “Vì anh học?”
Nhìn hoàn cảnh lớn lên của Mễ Kha cũng không khó đoán được cô phòng bếp cũng không vào được mấy lần, Hình Khắc Lũy không hi vọng xa vời cô biết nấu cơm cho anh ăn. Nhưng cô không ngừng nấu canh, cắt món ăn, mặc dù đao pháp cho với anh là một trời một vực.
“Em đang thực hành, anh đừng làm phiền em.” Mễ Kha không đáp lại, ghét bỏ đẩy Hình Khắc Lũy ra, cầm ngọn rau cải đã cắt xong, chuẩn bị “ném” vào trong chảo.
Hình Khắc Lũy thấy thế biết tiểu nha đầu sợ dầu, buồn cười đồng thời