Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326232

Bình chọn: 10.00/10/623 lượt.

a trên mặt ửng hồng, “Anh đi đâu thì em đi chỗ đó.”

Đây là tin tưởng, hoặc nói, là giao phó. Hình Khắc Lũy cảm thấy kinh ngạc. Lặng yên trong nháy mắt, anh kêu: “Bảo bối!” Đưa tay nắm cằm nhỏ của Mễ Kha để cô xoay đầu lại, anh cười như không cười: “Anh muốn ở trong thành phố, em theo anh trở về nhà?”

Ánh mắt Hình Khắc Lũy dao động, đáy mắt dấy lên ngọn lửa, Mễ Kha nhìn thẳng vào mắt anh, sau đó gật đầu. Tới nhà của anh, ý tứ như thế nào, Mễ Kha hiểu. Đối với chuyện có thể xảy ra, Mễ Kha có chút lo lắng nhưng cô không muốn lùi bước, bởi vì ba ngày trước gặp lại anh cô đã có quyết định: muốn cùng anh ở chung một chỗ.

Trong mắt Hình Khắc Lũy động tác gật đầu đơn giản này, đại biểu cho hứa hẹn cùng mời gọi. Mễ Kha đối với chuyện tình cảm khá chậm chạp, anh thật ra muốn xác nhận lại một lần, để tránh hiểu sai ý. Nhưng ánh mắt Mễ Kha rất kiên định, mặt dù đỏ nhưng lại không tránh ánh mắt anh. Hình Khắc Lũy biết, Mễ Kha hiểu rõ ý tứ của anh.

Hình Khắc Lũy nên vui mừng, dù sao đêm đó lúc ở nhà, anh không kịp chờ đợi muốn cô. Nói chính xác, nếu đêm đó không phải Mễ Kha có chút không tiện, dưới tình huống đó, anh tuyệt đối muốn lau súng cướp cò. Nhưng vào lúc này, anh lại không vội vã muốn cô.

Nhìn thẳng mắt cô trong giây lát, nụ cười trên gương mặt Hình Khắc Lũy từng chút từng chút rời đi, tròng mắt tĩnh mịch khẽ chớp một cái, nhìn chằm chằm Mễ Kha, tay anh chạm lên bả vai gầy yếu của cô, chậm chạp mở miệng: “Nghề nghiệp của anh quyết định tương lai của anh, có nhiều việc không chắc chắn, đi theo anh, phải gánh chịu vất vả hơn những người phụ nữ khác rất nhiều. Có câu nói: quân tẩu là hi sinh, là dâng hiến. Thật sự không hề khoa trương. Giống như hỏa hoạn lần này, nếu em và một người xa lạ đồng thời gặp nạn, anh có thể sẽ không cứu em trước. Vào lúc này, em nhìn thấy, cảm thấy, anh dưới thân phận một người đàn ông yêu em, nhưng thân là quân nhân, anh không thể đảm bảo trong mọi tình huống có thể đặt em ở vị trí thứ nhất. Mấy lần trước chỉ là ngẫu nhiên, không có nghĩa là mỗi lần em gặp nguy hiểm, anh đều có thể tới bên cạnh em. Cho nên Mễ Kha, em phải suy nghĩ cẩn thận. Em có thể tiếp nhận một người không phải hoàn toàn thuộc về em sao?

Hơi thở nặng nề, giọng nói trầm tĩnh, lời nói của Hình Khắc Lũy làm cho trong lòng Mễ Kha có cảm giác an bình. Anh yêu cô, cho nên không muốn cô vì anh trả giá điều gì. Nếu như có thể, anh chỉ nguyện ý đem cô vững vàng bảo hộ dưới cánh tay mình, để cho cô được hạnh phúc, có cuộc sống vô ưu. Nhưng anh là một quân nhân, lúc nào cũng có thể bị hi sinh, cho nên thật ra anh do dự, không phải là không yêu, mà là bởi vì yêu quá sâu rồi.

Mễ Kha vươn tay vuốt ve gương mặt anh tuấn của Hình Khắc Lũy, “Thật ra em cũng không thích thân phận quân nhân của anh. Nhưng không giống ba, em sợ mình không gánh nổi hai chữ “quân tẩu”, thậm chí sợ mềm yếu ngăn cản bước chân của anh. Em cuối cùng cảm thấy, làm người thân của quân nhân, nên giống như chị Hạ Hi, và chị Nhã Ngôn mạnh mẽ, kiên định. So sánh với họ, em không có tư cách trở thành quân tẩu. NHưng mà, có một số chuyện em không thể khống chế, ví dụ như, thích anh. Em không biết là từ khi nào bắt đầu thích anh, em chỉ biết vào lúc anh đi cứu trợ, em rất lo lắng rất nhớ anh, thậm chí sợ không có cơ hội nói cho anh biết: em thích anh, muốn vì anh mà trở nên dũng cảm.” Kéo cánh tay Hình Khắc Lũy, cùng mười ngón tay của anh nắm chặt, Mễ Kha hỏi anh: “Như vậy anh xem, em có thể được không?”

Cô gái yếu đuối nhu nhược, sau khi trải qua tình yêu, trở nên dũng cảm và kiên định. Tình cảm trân quý, tốt đẹp như thế, anh không cự tuyệt được. Huống chi, Mễ Kha chính là người mà anh muốn nắm tay nhau cả đời.

Nhìn ánh mắt ướt sũng của cô, Hình Khắc Lũy trong lòng trào lên một cảm giác xúc động, nghiêng người dùng trán chống đỡ cô anh nghẹn ngào: “Anh thấy được!”

Đáy mắt dao động, nước mắt gần như sắp rơi xuống, vậy mà một giây tiếp theo cô đã mỉm cười, sau đó hôn lên môi anh.

Nắng chiều xuyên qua lá cây chiếu vào trong xe, bao trùm bóng dáng hai người đang hôn nhau.

Giúp Mễ Kha sửa lại tóc, Hình Khắc Lũy dặn dò: “Nghỉ ngơi thật tốt, mai tới đón em.”

Mễ Kha mở to đôi mắt đen bóng, im lặng không nói.

Hình Khắc Lũy giơ tay chạm nhẹ vào chóp mũi cô: “Đi thôi, đừng để bác trai bác gái chờ lâu.”

Chui vào ngực anh, Mễ Kha nhỏ giọng: “Em thật sự đã nói với mẹ.”

Sờ sờ cái đầu nhỏ đang dụi trong ngực mình, Hình Khắc Lũy mỉm cười: “Nếu như tối nay anh không đem em trả lại, anh dám cam đoan ba em ngày mai sẽ lại đánh anh.”

Mễ Kha khẽ cau mày: “Sẽ không, em nói với mẹ anh bị thương, em muốn tới doanh trại xem anh, mẹ cũng không phản đối.”

Đúng là bé ngốc. Hình Khắc Lũy véo nhẹ mặt cô: “Đó là bởi vì mẹ em biết chắc anh sẽ không để em qua đêm ở doanh trại.”

Cô không hiểu chuyện, chẳng lẽ anh không hiểu? Cộng thêm thời gian hội giao lưu, Mễ Kha rời nhà hơn bốn mươi ngày, Hình Khắc Lũy muốn cô, nhưng cũng suy nghĩ tới tâm tư ba mẹ cô. Hình Khắc Lũy hiểu Ngải Lâm không phản đối bởi vì biết chắc anh sẽ đưa cô về nhà. Dưới sự tin tưởng như thế, anh làm sao có thể gi


Teya Salat