Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327270

Bình chọn: 7.00/10/727 lượt.

hút hiểu: "Chuyện xảy ra khi nào?", "Lần đầu tiên gặp mặt, ăn cơm xong đưa cô ấy trở về, bạn trai cũ đã đợi ở cửa bốn giờ, cậu đừng nói vội, người anh em này rất có tinh thần..." Vậy mà tiểu Hạ không chào đón người ta,lúc này khoác tay Thúc Văn Ba, nói thẳng: "Đây là bạn trai của tôi Thúc Văn Ba, thiếu tá tham mưu sư đoàn XX." Sau đó thuận nước đẩy thuyền, Thúc Văn Ba bị làm bạn trai.

Thân là người trong cuộc, Thúc Văn Ba lúc ấy cảm thấy rất bực bội, thầm nghĩ trước một giây mới giúp Hình Khắc Lũy gọi Mễ Kha một tiếng chị dâu, một giây sau báo ứng tới ngay trên đầu. Nhưng mà tiểu Hạ dù sao cũng là bạn tốt của Mễ Kha, anh đành cưỡng phối hợp. Trước ánh mắt quan sát của bạn trai cũ của tiểu Hạ, anh bình thản ung dung khẽ gật đầu: "Tìm tiểu Hạ có chuyện gì sao? Đi vào bên trong nói, còn..."

Phải nói biểu hiện của Thúc Văn Ba lúc ấy rất tuyệt, tiểu Hạ hoàn toàn bái phục. Tự nhiên mà nắm chặt tay anh, cô dứt khoát cự tuyệt: "Tôi nghĩ chúng ta không có gì đáng nói, ba tôi đang chờ đánh cờ cùng Thúc Văn Ba, không tiếp đón được, tạm biệt."

Nghe đến đó, Hình Khắc Lũy hoàn hoàn hiểu ra, anh cười đánh một quyền vào vai Thúc Văn Ba: "Nếu như mà tôi không đoán sai, người ngày ấy cậu nhìn thấy là lão Hạ?"

Thúc Văn Ba cải chính: "Là lão Nguyễn! Tiểu Hạ họ Nguyễn, Nguyễn Thanh Hạ."

"Xem ra lão Nguyễn đối với cậu rất hài lòng." Nghĩ đến Mễ Ngật Đông, Hình Khắc Lũy cảm thán: "Chuyện tốt như vậy nếu đổi lại là tôi, ngủ cũng phải cười tỉnh. Tôi, ba vợ đại nhân có chút khó, tình cảm đang ở dưới mặt đất, còn không được công khai nghề nghiệp."

"Quan trọng là hai chúng tôi không phải loại quan hệ kia." Thúc Văn Ba day huyệt thái dương: "Nhưng cha cô ấy lại hết sức nhiệt tình, tôi nửa chữ cũng không nói ra được." Hồi tưởng lại lão Nguyễn dặn dò lúc anh ra cửa, lại thêm dạo này cùng tiểu Hạ như hình với bóng, Thúc Văn Ba khái quát tổng kết: "Người này, tính khí thật không tốt."

Hình Khắc Lũy không thể không thừa nhận, Thúc Văn Ba này chỉ số tình cảm quả thật rất thấp, theo thái độ tiểu Hạ, người ta rõ ràng diễn giả tình thật. Vì vậy anh đề nghị: "Chị em tốt của nàng dâu nhỏ phẩm chất nhất định không thành vấn đề, không ngại thử một chút?"

Thúc Văn Ba gương mặt mờ mịt: "Thử cái gì?"

Hình Khắc Lũy vẻ mặt chỉ tiếc sắt không thành thép: "Lui tới."

Mễ Kha và tiểu Hạ từ nhà vệ sinh ra trùng hợp lại nghe được đối thoại của hai người, chợt nghĩ đến cái gì, hai người cười không khép miệng.

Hình Khắc Lũy ôm Mễ Kha vào trong ngực, ôm cô đặt lên đùi: "Xong rồi, nàng dâu nhỏ cũng không bình thường."

Không để ý xấu hổ, Mễ Kha vòng tay qua cổ Hình Khắc Lũy, cúi đầu ghé vào tai Hình Khắc Lũy nói cho anh biết tiểu Hạ đã từng đề nghị cô cùng anh lui tới, giữa hai người cũng có đã từng có cuộc đối thoại y như hai anh vừa nói. Cuối cùng cô cười hì hì nói: "Khí thế của anh và tiểu Hạ rất giống nhau."

Hình Khắc Lũy mỉm cười nhìn cô bày tỏ trung thành: "Nàng dâu nhỏ em không cần khảo nghiệm anh, quân cách mạng lập trường kiên định, anh chỉ cần em."

Cùng Thúc Văn Ba liếc mắt nhìn nhau, tiểu Hạ cắt một tiếng, cô gọi nhân viên phục vụ: "Đem tất cả các món ăn của nhà hàng mỗi món một phần mang lên thử một chút."

Nghe vậy Thúc Văn Ba không ngừng hít sâu, ngay cả "Tài đại khí thô" Hình thiếu cũng trợn tròn mắt, nghĩ thầm may là địa bàn nhà mình, nếu không đúng là đại xuất huyết à. Đặt cằm lên vai Mễ Kha, Hình Khắc Lũy vô tội trừng hai mắt: "Tiểu Hạ, mẹ cô gọi cô về ăn cơm." Đáp lại lời anh là tiểu Hạ tiện tay ném tới hộp khăn giấy.

Có Hình Khắc Lũy và tiểu Hạ ở đây, bữa ăn tối không khí cực tốt. Mễ Kha bị tiểu Hạ khuyến khích uống một chút rượu trợ hứng. Hình Khắc Lũy ban đầu không đồng ý, kết quả không coi chừng tiểu Hạ cho tốt, cô ấy nhân dịp anh không chú ý rót một chén cho Mễ Kha, đến lúc tan cuộc thì Mễ Kha lại lần nữa tiến vào trạng thái say rượu.

Ôm Mễ Kha vào trong khuỷu tay, Hình Khắc Lũy mỉm cười nhìn tiểu Hạ: "Đây là thành toàn cho tôi sao?"

Tiểu Hạ giơ tay vén tóc Mễ Kha: "Xong đời, uống say như vậy, bị người ta ăn mình không phụ trách a."

Mễ Kha ngẩng đầu, gương mặt nhỏ nhắn nhìn Hình Khắc Lũy tố cáo: "Cô ấy làm rối tóc em."

Ấn nhẹ đầu cô vào trong ngực, Hình Khắc Lũy bật cười: "Chờ ông xã đánh cô ấy."

Cùng Thúc Văn Ba mỗi người đi một ngả, Hình Khắc Lũy đưa Mễ Kha về chỗ anh. Nói thật, dưới tình huống này không thể đem Mễ Kha nạp làm vật phẩm quân dụng, Hình Khắc Lũy không hi vọng cô say rượu. Bởi vì khi cô say, giống như tiến hành khảo nghiệm khả năng tự động kiểm chế của anh. Khi Mễ Kha ý thức không rõ ràng lại cực kì quấn lấy anh, chọc cho Hình Khắc Lũy hận không thể đem cô giải quyết tại chỗ.

Xe vừa dừng, Mễ Kha đã nghiêng người dựa vào người anh, cánh tay quàng lên cổ anh. Nhìn dưới ánh trăng gương mặt anh tuấn tú, nhớ lại ngày đó gặp nhau, mùa hoa nở, lại nghĩ đến anh đợi cô, dịu dàng tình cảm, Mễ Kha lớn mật hôn lên gò má anh. Hơi thở của cô ấm áp dịu dàng bên tai anh. Hình Khắc Lũy cúi đầu, ở trên gáy cô hôn xuống.

Hô hấp cũng bị anh chiếm cứ, Mễ Kha nằm trước ngực anh, nhắm mắt lại mặc cho anh tỉ mỉ hôn lên cổ, cằm


Polly po-cket