hì sao?
Thế thì anh sẽ học theo gương của Edward VIII, từ bỏ ngôi vua và cùng em bỏ đi thật xa, anh chẳng cần gì hết, trên đời này anh chỉ cần có em
mà thôi.
Chúng tôi đã thề non hẹn biển với nhau hết lần này đến lần khác,
giống như anh là vua, tôi là hoàng hậu thật vậy, nhưng thực ra chúng tôi chỉ là một đôi trai gái bình thường, vì quá yêu nhau nên chúng tôi mới
thốt lên những lời ngớ ngẩn như vậy.
Trong thư tôi hỏi Bắc, anh có quan hệ với cô gái nào khác không? Ngoài
em ra, anh có nắm tay cô gái nào khác không? Tôi đa nghi đến mức bức thư nào tôi cũng tra hỏi như vậy, kết quả là thư Bắc viết càng ngày càng
ngắn hơn. Đến cuối cùng anh bảo, hay là chúng mình gọi điện thoại hoặc
gửi email nhé, thư tay viết chậm lắm,hơn nữa bây giờ còn ai viết thư tay nữa đâu.
Câu nói của anh đã làm cho tôi cảm thấy rất đau lòng, hồi đầu mới
viết thư, anh còn nói thích yêu nhau qua thư từ như thế này, đến giờ lại kêu là phiền toái.
Cuối cùng chúng tôi đã ngưng hẳn không viết thư cho nhau nữa. Lên đại
học năm thứ 3, tôi thu thập tất cả các bức thư mà Bắc gửi cho tôi, thư
nhiều đến nỗi có thể đóng đầy một hộp lớn, tôi đánh số thứ tự cho từng
bức tổng cộng có 325 bức, bức nào cũng được tôi dùng kéo con cắt, đường
cắt phong bì thư rất thẳng và đẹp, những lá thư Bắc gửi cho tôi đều được anh gấp rất gọn gàng theo kích thước của phong bì, nét chữ gọn gàng với ba chữ Lâm Tiểu Bạch. Ba chữ đó anh viết rất đẹp.
Bắc không biết là tôi đã yêu con người anh và yêu cả nét chữ của anh! Những dòng chữ đó sinh động và tròn trĩnh làm sao, giống như chúng mang cả hơi thở của con người vậy, sau này mặc dù chúng tôi cũng viết thư
cho nhau qua email, nhưng tôi không còn được có những cảm giác hồi hộp
khi nhìn thấy nét chữ của anh nữa. Những bức thư đó thật sự đã làm đắm
say lòng người.
Sau khi không còn trao đổi thư từ với nhau nữa, tình yêu của chúng
tôi đã dần dần nhạt phai. Đó là cảm giác của tôi, mặc dù xem ra chúng
tôi vẫn không có gì thay đổi, tôi vẫn thường xuyên đến Trùng Khánh, Bắc
cùng thường xuyên đến Bắc Kinh thăm tôi, nhưng tôi có linh cảm rằng, có
một dòng hàn lưu đang len lỏi vào tình yêu của chúng tôi, nó như một nỗi ám ảnh khiến tôi cảm thấy không yên tâm.
Đêm nay, tôi đã biết được một bí mật vô cùng quan trọng, tôi có
cảm giác trái tim mình như đang bị bóp nghẹt đến ngạt thở. Bắc Kinh giờ
đã vào xuân, trời đang ấm bỗng chốc trở lạnh, tôi có cảm giác như cái
lạnh bắt đầu ngấm từ gan bàn chân lên đến tận con tim.
Giữa tôi và Bắc có một vật ngăn cản, bản thân tôi cũng không biết đó là
vật gì, song cả hai chúng tôi đều biết, nó đang tồn tại, chúng tôi đang
cố gắng phá vỡ vật ngăn cản đó. Một điều rất rõ ràng là, Bắc rất muốn dỗ dành tôi, nhưng so với trước kia, lời nói của anh không còn bừa bãi
nữa. Anh không biết rằng tôi rất thích vẻ hoang dã phong trần đó, vẻ
ngông nghênh đó đã khiến bao cô gái phải chết mê chết mệt. Về sau này,
tôi cũng rất thích những người đàn ông có tính cách này. Ví dụ như Thẩm
Quân chẳng hạn.
Tôi luôn nghĩ rằng, sau khi yêu Bắc tôi không thể yêu được người nào
khác. Vậy mà vài năm sau tôi gặp Thẩm Quân và chúng tôi đã yêu nhau,
chung sống cùng nhau mà chẳng có gì khó khăn. Thậm chí chúng tôi chưa hề nói với nhau ba chữ “anh yêu em” hoặc “em yêu anh”. Chúng tôi sống với
nhau vô cùng thoải mái, nhưng trong 5 năm yêu Bắc, tôi đã khóc đến cạn
nước mắt.
Ngay đến khi bản thân tôi cũng còn phải tự hỏi, sao mình hồi đó lại
khóc nhiều đến thế, chỉ cần Bắc hơi làm phật ý tôi là tôi lại khóc mãi
không thôi, khóc không biết trời đất, khóc nhiều đến nỗi tôi còn tưởng
mình đã biến thành Tần Hương Liên. Sau này, gặp những người đàn ông
khác, tôi rất ít khi khóc, kể cả khi gặp Thẩm Quân. Tôi từng nói rằng,
nước mắt của em đã chảy hết từ thời em yêu điên cuồng nhất.
Đó là phần sau của câu chuyện tôi kể, lúc đó tôi khác hoàn toàn so
với tôi thời xưa. Tôi nhớ lại hồi học đại học, cuộc sống của tôi dường
như chỉ có hai người là Bắc và Hiểu Lối, Bắc làm tôi rơi lệ, còn Hiểu
Lối lại ở bên tôi những lúc tôi vui vẻ, buồn rầu. Khi lên đại học năm
thứ 3, tôi và Hiếu Lối thân nhau đến mức nhiều người đã phải đặt dấu
chấm hỏi, có người thắc mắc, Hiểu Lối xinh đẹp quyến rũ thế sao không
tìm bạn trai nhỉ? Chắc chắn là do tâm lý có vấn đề. Người đưa ra thắc
mắc này chính là Hồng Yến, có lần cô ta đã hỏi nhỏ tôi rằng. Tiểu Bạch
này, cậu và Hiếu Lối vui chứ?
Vui chứ? Tớ không hiểu.
Ngốc thế, Hồng Yến mắng tôi, này đồng chí, có phải cậu với Hiếu Lối là ấy không? Thú vị chứ?
Tôi chửi Hồng Yến, biến mẹ cậu đi! Thật đúng là vớ vẩn! Bọn tớ vẫn bình thường đó chứ.
Câu nói đó cứ ám ảnh mãi tôi, tôi cũng không hiểu tại sao trái tim Hiếu
Lối lại không hề rung động? Cô ấy khiến bao cậu con trai phải thèm rỏ
nước dãi, trông cô quyến rũ như một đóa hoa hồng, nhưng không hiểu sao
cô lại không hề có chút hứng thú gì với con trai?
Trần Tử Phóng vẫn rất nặng tình, miệt mài theo đuổi Hiếu Lối, nhưng
tất cả những gì anh làm đều không chiếm được cảm tình của cô. Sau này,
Trần Tử Phóng lại tổ
