ết chuyện, chẳng phải lại càng dang dở hơn sao?
Hắn lạnh nhạt rời đi. Phạm Vĩnh Kỳ vẫn đứng yên tại chỗ. Dẫu biết không thể tồn tại trên lừa dối nhưng cảm tình là một thứ dị thường. Đúng - sai,
phải làm thế nào không để người ngoài cuộc xen vào mà nhận xét. Sơn
vương chọn phương thức đó để chiếm lấy mỹ nhân cũng là chọn lựa của sơn
vương, sướng khổ buồn đau không ai có thể thay người quyết định. Trong
lúc đó Thiệu Khải Đăng hóa thân rất ngọt vào vai diễn đáng thương của
mình:
- Bạn học Thiệu à. Nếu người đó đáng sợ như vậy, bạn báo cảnh sát đi! Mà không lẽ thầy Phạm không can thiệp gì sao?
- Chúng tôi nợ anh ta rất nhiều. - Thiệu Khải Đăng thở dài, nhớ tới một
bộ phim tình cảm nào đó mình đã xem trên tivi - Chị dâu tôi đó, bị ung
thư, anh ta cho tôi mượn tiền điều trị nên...
- Ừ.
Tình nghĩa như vậy, chẳng trách nào thầy Phạm lại… Mà cũng có nhiều người
biến thái ghê, tình yêu kiểu ép buộc, khiến người ta chạy dài như thế
sao gọi là tình yêu chân thật được.
- Bạn học Úc à…
- Vâng?
- Bạn giúp tôi một việc được không?
- Việc gì?
- Việc này… .
- Bạn nói đi - Thấy hắn có vẻ ngại ngần, Thạch Tiên hỏi ngay - Đừng ngại…
- Bạn… bạn làm… làm bạn gái của tôi. Chỉ đóng kịch thôi. Làm ơn giúp tôi với nhé?
- Bạn học Thiệu à… Không được đâu.
Tuy là rất tội nghiệp nhưng Thạch Tiên không phải là mẫu người mang chuyện
tình cảm ra đùa. Cô thương hại Thiệu Khải Đăng song không thể vì sự
thương hại đó mà làm khác được:
- Không sao đâu. Mình hiểu mà.
Gương mặt ỉu xìu, đầy lo lắng nhưng bên trong là một quyết tâm. So với nương
tử ngây ngô và khờ dại trước đây, Nương Tiên trong thời hiện đại có
chính kiến, có suy nghĩ. Lấy được tâm nàng không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng như vậy lại thích hơn. Chúng khiến Thiệu Khải Đăng phải làm việc
cái đầu. Kế này không được thì dùng kế khác.
- Thưa ba mẹ… Con mới về!
Ông bà Úc thở phào khi thấy Thạch Tiên dừng trước cửa. Mỗi lần cô ra ngoài, họ đều lo sợ. Cô con gái ngoan ngoãn và đáng yêu như thế, nếu không còn nữa, ông bà biết phải làm sao?
- Con ăn uống gì chưa?
- Dạ…
Thạch Tiên bước vào nhà và ngẩn ra khi thấy tình trạng bên trong. Hỗn độn, đồ đạc la liệt, chỏng chơ. Cửa kính thì nát vụn:
- Lại bọn khốn nạn đó hả ba mẹ?
- Ừ…
Ông bà Úc nhìn nhau. Thạch Tiên nghe máu nóng dồn lên mặt. Đám khốn nạn đó
cấu kết cùng một “đại gia” bất động sản trong khu vực này. Bọn họ dự
định xây lên một khu giải trí hiện đại. Những nhà xung quanh đa số đều
bán nhà cho bọn chúng dù cái giá đưa ra thấp hơn rất nhiều so với giá
thị trường. Nhà của Thạch Tiên là nơi duy nhất không chịu bán nhà. Một
phần cũng do chỗ này là nơi hai người đã gắn bó lâu năm, lý do khác lớn
hơn là ông bà vẫn mong chờ đứa con gái ruột quay về. Nếu bỏ đi, không
chừng sau này, nó về không biết phải tìm họ ở đâu. Không người thân, đó
là điều đau khổ nhất.
- Báo cảnh sát đi ba mẹ.
- Không được đâu con. Con biết bọn chúng mà.
Lần trước họ báo cảnh sát. Vài tên trong bọn chúng bị bắt. Sau đó thả về,
sự phá hoại của chúng càng tăng lên gấp bội. Đồn cảnh sát của làng cũng
liên tục bị tấn công. Cảnh sát cũng dần không quan tâm đến nữa:
- Hay là… bán đi anh! - Bà Úc thở dài - Em sợ…
- Không được đâu em… Anh và em đều biết, vì sao mình ở lại đây mà.
Ở lại trong sự chịu đựng. Thạch Tiên cảm thấy mình vô dụng khi không thể
bảo vệ được ba mẹ, để hai người từng tuổi này mà còn phải chịu khổ sở.
Bàn tay cô nắm chặt. Chặt hơn!
Trong lúc đó, Thiệu Khải Đăng đang đến nơi “nhậm chức”.
- Các anh em… Đây là anh Thiệu. Từ nay sẽ là người đứng đầu khu Đông của chúng ta.
Đám thuộc hạ của Thiệu Khải Đăng cũng là cướp, nhưng nhìn đám người này lại có cảm giác sợ. Người nào người nấy đều lực lưỡng. “Khí chất” toát ra
là hung dữ, khiến người ta lạnh người bởi những đôi mắt vằn tia máu,
chất chứa sự bạo tàn:
- Anh Thu, anh Thiệu này, em không
phục. Người ở đâu không biết, nhờ quen với ông chủ mà lên làm trùm khu
Đông. Như thế làm sao công bằng được.
A Huy - người được
phân công “kèm giữ” cũng không tán thành việc đưa Thiệu Khải Đăng lên
nắm quyền cho lắm. Nghe đồn hắn ta vốn là “cục cưng” của ông chủ. Đúng
là thời “điếm đực” lên làm vua. Khó trách các anh em phẫn nộ.
- Thế giới này vốn chẳng có công bằng.
Nhanh như một tia chớp, Thiệu Khải Đăng đã đứng trước mặt người vừa lên tiếng phản đối. Bàn tay mảnh mai của hắn - những ngón thon dài, nhưng lại rất mạnh mẽ, thoáng chốc đã siết lấy cổ người kia. Ánh mắt ẩn hiện tia giễu cợt:
- Xã hội đen mà muốn công bằng. Sao mày không đi làm cảnh sát đi!
Phạm Vĩnh Kỳ không can thiệp. Sơn vương sẽ có cách chứng tỏ uy thế của mình. Thiệu Khải Đăng chỉ dùng một phần nhỏ sức lực của mình. Hắn cũng biết,
tạo uy thế thì tạo, nhưng không được quá tay. Giết người, đối với đám
“anh em” tương lai không hề tốt:
- Anh hai, thả nó ra đi!
A Cường đang ho sằng sặc, mồm há ra vì thiếu không khí. Chiều cao 1,90 m
của hắn bây giờ không giúp gì trong phần giành lợi thế, ngược lại còn
khiến người khác hoảng hốt về sức mạnh của đối thủ. Tay Thiệu Khải Đăng
đang dần nhấc
