theo cảm giác, học viện
hí kịch có không gian mở, nếu đã thích mà không nói rõ thì thấy có lỗi với
chính mình. Được bạn học khuyến khích, Đình Đình thức đêm viết thư rồi tìm thời
cơ thích hợp trao tận tay cho học trưởng.
Học trưởng mỉm cười nhận lấy nhưng cũng không tỏ vẻ cự tuyệt.
Sau đó gặp nhau trong trường học vẫn cười với Đình Đình.
Đình Đình khờ dại nghĩ, nếu đã không cự tuyệt thì chính là tiếp nhận phải
không? Trong lòng vui vẻ như chim sẻ tung tăng.
Nhưng chẳng được bao lâu, vị học trưởng kia ở trước học viện, trước mặt mọi
người nắm tay cô gái học dưới hệ biểu diện của hắn đi qua vườn trường, khoe
khoang chuyện thực tế hắn đã có bạn gái.
Đình Đình biết, rất muốn tìm hắn hỏi rõ, nếu anh đã không thích tôi thì vì sao
lại không cự tuyệt, vì sao gặp tôi còn cười?
Bạn học vội vàng ngăn Đình Đình lại, sợ cô gái ngốc này sẽ liều lĩnh chạy tới trước
mặt người ta chất vấn.
“Cái đó gọi là lịch sự, lịch sự, hiểu không? Chính là ‘Tuy tôi không thích cô
nhưng tôi cũng không cự tuyệt cô trước mặt mọi người khiến cô thấy xấu hổ.” Bạn
học vỗ vai Đình Đình, “Cậu đó, vì gia cảnh tốt quá nên chưa từng nếm qua đau
khổ, cho nên không hiểu những minh tinh này không dễ dàng đắc tội với người
khác.”
Đình Đình sợ sệt, cái đó và gia cảnh nhà cô tốt, không có bị khổ thì có quan hệ
gì chứ?
Từ đó về sau, Đình Đình đóng lại cánh cửa tên là “Tình cảm”, cũng rất ít nói
với người ta về gia đình của mình. Cô đi đến hôm nay toàn bộ đều bằng khả năng
của mình chứ không hề nhờ vào sự giúp đỡ của cha mẹ.
Nếu không dùng thân phận ba Triệu là trưởng phòng quản lý bất động sản vùng này
ở hậu cần Nam Không, và mẹ Triệu là đoàn trưởng đoàn văn công bộ đội không
quân, nếu Đình Đình muốn có một vị trí nhỏ ở trong giới giải trí phức tạp này
tuyệt đối không có vấn đề.
Đình Đình chạy xe đạp điện của cô ra khỏi đài truyền hình Nghiễm Điện, chăm chú
lái xe giữa dòng xe cộ tấp nập khi tan ca.
Dù sao chỉ là gặp mặt bạn học, muộn một lát cũng không sao, Đình Đình không có
ý định lấy mạng nhỏ của mình mạo hiểm.
Trước cửa đường lớn đài truyền hình Nghiễm Điện lúc nào xe cộ qua lại tấp nập
như nước chảy, muốn vượt qua đường lớn phải đợi mấy phút, vội vàng là chết
người.
Đình Đình theo dòng chảy trên đường đi tới chỗ tụ hội ở Nhật Lạc Đại Đạo.
Gió đêm mùa đông thổi trên mặt, dù cho cô đã đeo khăn quàng cổ khẩu trang và đồ
che tai, chỉ còn lại đôi mắt lộ ra bên ngoài cũng không khỏi cảm thấy lạnh. Chỉ
có lúc đó, Đình Đình mới có thể thầm suy nghĩ, nếu nhận ý tốt của ba mẹ, nhận
lấy cỗ xe mini cooper, ít nhất lúc mùa đông rét lạnh cũng có sắt che thịt chứ
không phải thịt che sắt.
Nhưng xe mini cooper cũng quá phô trương, quay đầu lại sẽ có lời đồn nói không
hiểu được cô chủ trì nhỏ ở kênh cuộc sống kia được ai bao nuôi v.v... Đình Đình
lắc đầu, vẫn là BYD tốt, sản phẩm xe trong nước, xe nhỏ, bảo vệ môi trường lại
tiết kiệm năng lượng, giá cũng rẻ.
Đình Đình cộng lại tiền gởi ngân hàng của mình, tính toán nếu mua một chiếc xe
nội địa cũng không có vấn đề gì, hơn nữa cũng sẽ không quá mức rêu rao để cho
người ta bàn tán.
Đình Đình nói với mình ngày nghỉ sẽ đi xem xe.
Còn đang cân nhắc thì đã đến cửa ra vào Nhật Lạc Đại Đạo.
Đình Đình ngẩng đầu nhìn đường chạy xe đen nhánh kéo dài xuống bãi đỗ xe rồi
nhìn lại Tiểu Thúy yếu ớt của mình, cùng với những chiếc xe thép chạy đều đều
trên đường, khẽ thở dài. Tiểu Thuý của cô muốn chạy xuống dưới, nhưng có chạy
được xuống hay không đó cũng là một vấn đề.
Ở đây có bảo vệ, bảo vệ đi tới hỏi “Cô muốn đỗ xe sao? Vòng qua đằng sau, có
chỗ đỗ xe cho xe máy.”
Người bảo vệ trẻ tuổi, chỉ một ngón tay vào con đường xi măng vòng qua bên trái
cửa ra vào Nhật Lạc Đại Đạo, trên mặt không có một chút coi thường nào.
Đình Đình cảm kích cười một cái, vội vàng đẩy Tiểu Thúy qua bãi đỗ xe.
Dựng xe xong, cô đi xuyên qua lối thoát hiểm cùng một lối đi nhỏ thì liền tới
đại sảnh nhà hàng.
Đại sảnh Nhật Lạc Đại Đạo treo dày đặc những tấm hình phong cách ba mươi năm
trước, máy quay, đèn treo thuỷ tinh cực lớn, ngọn đèn ấm áp, cầu thang lượn
vòng từ trên xuống, tay vịn đồng sáng loáng. Trên mặt đất đá cẩm thạch trải
thảm đan bằng tay của Thổ Nhĩ Kỳ.
Đình Đình le lưỡi. Loại thảm này cô từng gặp qua trong dinh thự rộng lớn của
một vị đại gia, căn bản là tranh treo trên tường, không ngờ nơi đây cho người
giẫm đến giẫm đi như vậy.
Chẳng qua cô chỉ thất thần một chút đã có quản đốc trung niên gầy gò đi tới
vươn tay “Xin hỏi cô tôi có thể giúp gì không?”
“Tôi có hẹn bạn phòng thuê số 5, cô Bảo.” Đình Đình báo tên Na Na.
“Vâng, cô Bảo, xin mời đi theo tôi.” Quản đốc đi trước để Đình Đình vào thang
máy, sau đó mới vào thang máy ấn phím lầu hai. Đình Đình chỉ kịp nháy mắt một
cái, thang máy đã lên đến lầu hai.
Quản đốc dẫn Đình Đình tới trước cửa phòng thuê số 5 vươn tay gõ cửa, sau đó
giúp Đình Đình đẩy cửa ra, lập tức một cỗ sóng nhiệt và tiếng người náo động
bên trong đập vào mặt.
“Mời cô.” Quản đốc đã quen những trường hợp này, chỉ mỉm cười làm một tư thế
“Mời vào”.
Đ
