nước thịt còn giữ ở trong miếng thịt rồi lấy nước sốt truyền thống
Tây Ban Nha rưới lên trên mặt, cắn vào trong miệng một cái hương vị thịt bò
tươi xông thẳng vào vị giác, dường như có thể nghe thấy tiếng nhai “két” trong
miệng; bánh mì tỏi nướng đến thơm nức xốp giòn, bẻ một mẩu chấm canh hải sản
nồng vị cà chua, cho vào miệng ăn nghe hương tỏi và vị mỡ bò cùng hương vị hải
sản cà chua giống như một hỗn hợp tụ hội khiến cho người ta cả mắt cũng không
muốn nháy, bởi vì sợ nháy mắt một cái sẽ bỏ qua hương vị nào đó trong miệng.
Được bỏ đi Na Na, không tính tóan với cô ta nữa vì nơi đây ăn ngon như thế,
Đình Đình thầm nói trong lòng, nhưng lần sau có thể suy nghĩ đến Nhật Lạc Đại
Đạo tìm kiếm mỹ thực, có điều không biết kinh phí có đủ dùng hay không.
Khi mọi người đã rượu say tai nóng thì buổi tiệc cũng đến hồi kết, Na Na nói do
cô làm chủ nhưng những người đang ngồi sao chịu chứ, ai nấy đều lấy tiền ra,
cuối cùng chia đều là xong.
Sau khi tan tiệc, Na Na kéo Đình Đình đã uống hai ly đi ở cuối cùng “Đình Đình,
cô uống rượu có tự mình về được không? Không được, nói bạn cô tới đón đi? Cô
gọi điện thoại, tôi chờ cô lên xe mới đi, nếu không tôi sẽ lo lắng.”
“Tôi gọi xe taxi là được rồi.” Đình Đình giãy dụa nhưng không có cách nào tránh
được tay Na Na.
“Một mình cô ngồi xe taxi không an toàn, lại uống rượu nữa. Đưa điện thoại cho
tôi, tôi gọi điện cho.” Na Na nhiệt tình khiến Đình Đình ăn không tiêu.
Nhưng Đình Đình không muốn ba mẹ lo lắng, nếu tài xế trong nhà nhận được điện
thoại của cô nhất định sẽ báo cáo với cấp trên. Về phần Phan công tử —— Đình
Đình lắc đầu, cho y biết rõ làm sao được? Cho y biết rõ là cho toàn đại viện bộ
đội biết.
Giữa lúc Đình Đình đang rối rắm thì một tiếng nói dễ nghe, như tiếng người trời
vọng tới.
“Đình Đình?”
Đình Đình nhìn lại theo tiếng gọi thì thấy Triêu Dương đứng ở bên kia đại sảnh,
cũng đang nhìn về phía cô, không khỏi vui mừng vô cùng thoát khỏi bàn tay Na Na
mạnh mẽ vẫy tay với hắn “Triêu Dương!”
Triêu Dương buồn cười
nhìn Đình Đình như được đại xá, thoát khỏi bàn tay cầm giữ của cô gái xinh đẹp
kia, bộ dáng mạnh mẽ vẫy tay với hắn, biểu lộ gấp gáp như thể hận không sinh ra
một đôi cánh dưới nách làm trái tim hắn vui vẻ vô cùng.
Triêu Dương thản nhiên đi đến trước mặt Đình Đình và Na Na, vươn tay nhẹ nhàng
ôm vai Đình Đình, sau đó mỉm cười với Na Na rồi lập tức hỏi Đình Đình bên cạnh
“Ra ngoài ăn cơm với bạn à?”
Đình Đình gật đầu, “Tôi có uống hai ly rượu đỏ, Na Na lo lắng tôi chạy Tiểu Thúy
về nhà lại lo lắng tôi một mình đi xe taxi về nhà, đang bảo tôi gọi bạn tới
đón.”
“Bạn của cô suy nghĩ rất chu đáo, người uống rượu đích thực không nên chạy xe.”
Triêu Dương vương tay về phía Na Na “Cám ơn, tôi sẽ đưa Đình Đình về nhà.”
Đình Đình “Hắc hắc” cười ngây ngô một tiếng. Chỉ cần có thể thoát khỏi phần
nhiệt tình quỷ quái này của Na Na, mặc kệ Triêu Dương nói gì cô cũng chỉ cười
ngây ngô phụ họa.
Na Na chỉ cần liếc mắt nhìn qua là biết ngay. Triêu Dương ăn mặc thoải mái, dù
trên người không có một thứ nào hàng hiệu, chỉ có một đôi giày da bò dưới chân
là làm bằng thủ công ở Italy, tinh xảo nhẵn nhụi, quyết không phải một công ty
châu Âu sản xuất giày da trong nước có khả năng làm được.
Na Na không dám chắc người này có phải người lái xe BMW đêm đó hay không. Đêm
đó vì cô muốn tránh Đình Đình cho nên lúc từ trong phòng đi ra, trông thấy Đình
Đình đứng ở cửa ra vào liền cố đứng đó một lúc lâu, chỉ nhìn thấy bóng lưng cao
lớn của một người trên BMW.
“Đình Đình, người này là …?” Na Na cười hỏi.
“A, quên giới thiệu, Triêu Dương, đây là đồng nghiệp của tôi, Bảo Na. Na Na,
đây là bạn của tôi, Chương Triêu Dương.”
Đầu lông mày của Na Na khẽ nhíu lại, Trương Triêu Dương? Diện mạo hình như
không phải thế này?
Đình Đình rất muốn cầm cùi chỏ thọc eo Triêu Dương, anh xem kìa, nghe thấy tên
của anh ai cũng phản ứng như vậy. Nhưng rốt cuộc không làm.
Triêu Dương cười nhạt một tiếng “Là Chương trong lập sớm, không phải Trương
trong cung dài.”
Đuôi lông mày của Na Na nhảy lên, cô nói “Đã có bạn tới đón cô thì tôi cũng an
tâm, chúng ta gặp lại trong đài.” Nói xong, lả lướt xoay người vào thang máy
xuống tầng dưới đất.
Triêu Dương nhìn bóng lưng lả lướt thướt tha của Na Na, giống như nữ tử màu
trắng quyết liệt đi trong trí nhớ cười một cái. Tính cách mạnh mẽ như vậy, con
mắt cao ngạo như thế chỉ e Đình Đình không phải là đối thủ.
Đình Đình thấy Na Na vào thang máy rồi cửa thang máy khép lại, lúc này mới thở
ra một hơi, suy sụp hạ vai xuống, hôm nay Na Na thật là kỳ quái.
Triêu Dương đẩy đẩy kính mắt, che giấu suy nghĩ sâu xa trong ánh mắt hỏi Đình
Đình hai má đỏ bừng nhưng ánh mắt lại tươi sáng tựa như kim cương “Đồ ăn ở đây
ăn ngon không?”
Đình Đình nhớ lại “Ăn ngon, nhưng quá đắt, nửa tháng tiền lương không còn.”
Triêu Dương nghe được cười càng sâu sắc.
“Triêu Dương, anh cũng tới ăn cơm sao?” Đình Đình chợt nhớ ra nếu như không
phải trùng hợp gặp Triêu Dương thì cô còn không biết tìm cớ nào để trốn khỏi
“ma trảo” c
