ình Đình đi vào phòng liền có phục vụ tiếp nhận áo khoác lông màu hồng cánh
sen của Đình Đình treo lên giúp cô, lại nhận túi xách của cô đặt ở tủ giữ đồ
ngay cửa.
“Ha, tớ đoán đi vào là nữ sinh mà? Đến đây, Lão Âu tự mình phạt ba ly!” Đình
Đình nghe thấy có tiếng đàn ông cười to nói.
“Đây không phải Triệu Đình Đình sao? Cậu tới muộn, hẳn là phải cạn trước ba ly
mới đúng!” Người đàn ông được kêu là lão Âu giở trò vô lại, “Còn hại tớ phải tự
phạt ba ly, cần phải phạt cậu thêm ba ly, mới có thể để cậu qua cửa.”
Đình Đình giật mình cười, vừa mới vào cửa chưa kịp nói gì thì đã phải uống liền
ba ly ư? Liên tục khoát tay không ngừng “Không nên không nên, tớ lái xe tới!
Bấy giờ uống rượu lái xe sẽ bị bắt, các cậu tha cho tớ đi.”
“Đình Đình cô chạy xe đạp điện, cảnh sát sẽ không quản đâu. Nói sau...” Trong
đám người truyền đến giọng nói mềm mại của Na Na “Nếu thực uống rượu say, gọi
người tới đón cô không được sao?”
Đình Đình nhíu mày, “Na Na, cô không phải muốn huỷ việc của tôi sao? Sáng sớm
ngày mai tôi còn phải quay tiết mục, mặt mày sưng lên đi cũng không hay. Nếu
không cô thay tôi à? Tôi đi quay tin tức giải trí buổi chiều của cô.”
Na Na yêu kiều cười “Đình Đình cô thật biết nói đùa, các cô mới ra ngôi sao nấu
ăn, tỉ lệ xem cao như vậy, sao cô lại để ý tin tức giải trí của chúng tôi
được.”
Đình Đình cười đi qua, mọi người tranh thủ thời gian đứng dậy nhường cho Đình
Đình vị trí bên cạnh Na Na.
Đình Đình lần lượt chào hỏi với mọi người.
Đám bạn học này, có sự thay đổi khá rõ. Chỉ mới tốt nghiệp năm năm mà có người đã
béo phệ như hình tượng cán bộ hủ bại; có người thì khói không rời tay, còn chưa
chính thức mở tiệc đã mắt say mơ màng lờ đờ; cũng có người lôi kéo bạn học, nói
thầm nói nhỏ, còn lấy đồ trang điểm từ trong túi ra giới thiệu, rõ ràng là đang
bán hàng đa cấp....
Quả thực khiến Đình Đình mở rộng tầm mắt.
“Bây giờ xem ra, trong đám bạn học của chúng ta, người còn ở lại trên cương vị
người chủ trì cũng chỉ có Na Na và Đình Đình thôi?” Lão Âu bụng phệ hỏi.
“Còn có Thiên Hạo. Bất quá hôm nay hắn phải quay tiết mục, không tới được.” Na
Na cười tủm tỉm, “Hiện tại hắn được bạn nhỏ yêu mến mà, mỗi ngày không biết
nhận bao nhiêu thư của các khan giả nhỏ.”
Đình Đình uống một ngụm nước ngô. Thiên Hạo chính là chàng trai trước đây vì
muốn ở lại mà chuyển sang làm tiết mục thiếu nhi. Vì sự cố gắng cộng thêm ngoại
hình nên bây giờ được nhiều khán giả nhỏ tuổi yêu thích, coi như là chuột đi
đường khác cũng đã có được thành công.
“Ha ha, con tớ thích nhất là chương trình rạp hát minh tinh nhỏ do hắn chủ
trì.” Một bạn học nữ sau khi tốt nghiệp liền kết hôn nhanh như tia chớp mỉm
cười nói “Còn một mực đòi tớ dẫn nó đi gặp Thiên Hạo, không biết từ nơi nào nó
nghe nói tớ và Thiên Hạo trước kia là bạn học thì rất nghi ngờ.”
“Vì sao?” Đình Đình hiếu kỳ.
Nữ bạn học vỗ cái bụng sau khi sinh không còn phẳng phiu của mình, lại duỗi
thân xòe bàn tay đeo nhẫn kim cương cực lớn của mình “Nó cảm thấy mẹ là một bà
chủ vừa béo vừa không biết làm việc gia đình, làm sao có thể là bạn học của anh
Thiên Hạo vừa đẹp trai vừa biết đùa như vậy? Thật tức chết!”
Mọi người nghe xong đều cười ha ha.
Đình Đình cao hứng thay bạn học nữ, tự trêu chọc mình như vậy nhất định cuộc
sống cực kỳ hạnh phúc. Ngược lại những người khắp nơi quảng cáo rùm beng mình
hạnh phúc như thế nào, thành công ra sao thì thực tế lại luôn luôn có chỗ không
bằng người.
“Cậu thì sao lão Âu, bây giờ làm gì?” Đình Đình nâng ly nói với bạn nam nói đầu
tiên, trước kia trong ban tiểu phẩm vương - lão Âu.
“Tớ?” Lão Âu sờ cái bụng tròn vo của mình “Bây giờ tớ mở công ty thú cưng.”
Đình Đình trợn mắt há mồm. Lão Âu khi ở trường học cũng là một người phong lưu,
viết chữ bằng bút lông vô cùng đẹp, công việc ghi áp-phích tuyên truyền trong
trường học vẫn luôn giao cho lão Âu hoàn thành. Tuy người không phải rất đẹp
trai nhưng lại có sự dịu dàng phóng hoáng đặc biệt của nam tài tử, sao năm năm
không gặp thì làm ông chủ tiệm thú cưng rồi?
Thấy ánh mắt kinh ngạc của Đình Đình, lão Âu cười một cái “Chủ yếu là đại lý
nhập khẩu chó nếu Đình Đình muốn nuôi chó tốt có huyết thống thuần chủng, nhớ
đến tìm tớ.”
Dứt lời hai tay đưa danh thiếp lên.
Đình Đình nhận rồi lúng ta lúng túng mỉm cười “Tớ không có danh thiếp.”
Lão Âu nghe xong, ha ha cười, “Đình Đình bạn còn muốn danh thiếp gì chứ? Bạn và
Na Na đều là danh nhân, gặp mỗi ngày trên TV, người nào không biết bạn đây?”
Na Na che miệng cười “Lão Âu cậu làm ông chủ quả nhiên miệng ngọt hơn so với
trước kia.”
Mọi người tạm dừng trò chuyện, món ăn cũng lục tục đưa lên.
Đình Đình nhìn thấy toàn là món ăn Tây thì trong lòng rên lên, bữa tiệc này,
nếu như AA… là bao nhiêu tiền đây? Na Na sao cô không chọn chỗ thích hợp một
chút chứ ~~~
Nhưng ăn thật sự ngon, gan ngỗng mập béo tinh khiết thơm lừng, hai mặt chiên
vàng óng phối hợp một chút cần tây, xối lên ít nước sốt hương chanh, cho một
miếng vào miệng thì dường như chưa kịp nhai đã hòa tan ngay đầu lưỡi; thịt bò
chiên tái,
