cũng xuất phát từ lòng thương hại? Vợ bị đơn ở
bệnh viện dưỡng thai, bị đơn đi gặp riêng cô ta ở phòng VIP của câu lạc bộ cao
cấp, đây cũng là lòng thương hại?”
“Vậy tôi xin hỏi bị đơn, từ góc độ pháp luật thân chủ của
tôi từng là em gái bị đơn. Bị đơn cũng từng khẳng định trong lòng bị đơn, thân
chủ của tôi vĩnh viễn là em gái... Tại sao bị đơn đột nhiên đồng ý kết hôn với
cô ấy?”
Câu hỏi này khiến Cảnh Mạc Vũ nắm chặt bàn tay đang đặt trên
bàn.
Luật sư của Cảnh Mạc Vũ nói, đây là vấn đề thuộc phạm trù
riêng tư, thân chủ của anh ta không tiện trả lời.
Luật sư Trình liếc tôi một cái, thấy tôi gật đầu, chị từ tốn
nói: “Vì bị đơn uống phải rượu bị người khác bỏ thuốc nên nảy sinh quan hệ với
thân chủ của tôi, do đó, bị đơn bị ép buộc phải kết hôn với thân chủ của tôi.
Tôi không bịa đặt đấy chứ? Đêm tân hôn, bị đơn từng nói với thân chủ của tôi,
bị đơn không thể chung chăn gối với em gái của mình. Tôi nói có đúng không?”
Đầu bút trong tay tôi rạch một đường dài trên tờ giấy. Tôi
nhướng mắt, chạm phải ánh mắt lạnh như lưỡi dao của Cảnh Mạc Vũ.
Tôi biết, tôi đối xử với anh vô cùng tàn nhẫn, nhưng nếu
không tàn nhẫn, làm sao tôi có thể sinh tồn trong thế giới tàn nhẫn này!
Không biết do chứng cứ có sức thuyết phục cùng những lời lẽ
sắc bén như mũi kiếm vạch trần sự thật của luật sư Trình hay vì nguyên nhân
khác, thái độ của quan tòa xuất hiện khuynh hướng rõ rệt.
Tuy luật sư của Cảnh Mạc Vũ luôn nhấn mạnh những thứ được
gọi là chứng cứ này không phải chứng cứ trực tiếp chứng minh Cảnh Mạc Vũ ngoại
tình trong khoảng thời gian đã kết hôn nhưng quan tòa vẫn nghiêng về những
chứng cứ có tính ám chỉ rõ rệt. Cuối cùng, luật sư của Cảnh Mạc Vũ cũng nhìn ra
kết cục, khuyên anh chấp nhận thực tế, so với việc cãi cố một cách vô ích, chi
bằng giành ích lợi trong việc phân chia tài sản còn hơn.
Cảnh Mạc Vũ lạnh lùng nhếch mép. “Tôi không cần.”
Vì bên bị đơn từ bỏ lợi ích vật chất, quan tòa đưa ra phán
quyết cuối cùng: tình cảm vợ chồng của chúng tôi đổ vỡ không thể hàn gắn, hòa
giải vô hiệu, tòa phê chuẩn ly hôn. Về phần phân chia tài sản, tòa đồng ý với
yêu cầu của nguyên đơn, mọi tài sản do nguyên đơn đứng tên đều thuộc về nguyên
đơn, không phải chia cho bị đơn.
***
Trước khi ra về, tôi bày tỏ lòng biết ơn với luật sư Trình,
nói cho chị biết, tôi sẽ nhanh chóng thanh toán những chi phí còn lại. Luật sư
Trình cầm tập tài liệu dày, nói với tôi bằng thái độ hết sức chân thành: “Cảnh
tiểu thư, giúp cô thắng vụ kiện này là trách nhiệm của tôi nhưng tôi thật lòng
hy vọng cô không thắng, bởi tôi có thể nhận ra cô vẫn còn yêu cậu ấy. Tình yêu
của cậu ấy dành cho cô... cũng rất sâu sắc. Nếu cô kiên quyết ly hôn vì quan hệ
giữa cậu ấy và Hứa Tiểu Nặc, tôi chỉ có thể nói, về mặt pháp luật, những chứng
cứ đó không thể chứng minh cậu ấy ngoại tình.”
Tôi cười cười. “Cám ơn chị đã nói với tôi điều này.”
“Tôi vừa nghe Cảnh tiên sinh ủy thác luật sư kháng án. Rất
xin lỗi, chắc cô phải tìm luật sư khác phụ trách phiên phúc thẩm, tôi còn vụ
kiện khác nên không thể giúp cô.”
Mặc dù thắng kiện nhưng tôi không hề cảm thấy vui mừng. Tôi
lặng lẽ đi ra cổng tòa án. Tuyết trắng rơi đầy trước cánh cổng trang nghiêm.
Tôi thích cảm giác giá lạnh này vì nó có thể làm đông cứng mọi cảm xúc, khiến
tôi không còn thấy bi thương.
Tôi vừa mở cửa ô tô đỗ trước cổng, Cảnh Mạc Vũ đuổi tới, túm
tay tôi. Lòng bàn tay nóng rực của anh nắm chặt cổ tay tôi. Hoa tuyết rơi xuống
chân mày anh, từ từ tan chảy. Lần đầu tiên trong đời, tôi bắt gặp vẻ đau khổ và
quyến luyến không hề che đậy trong đôi mắt đen láy của anh. “Tại sao em không
thể tin anh?”
Tôi không cự tuyệt, chỉ bình thản mỉm cười. “Vấn đề này anh
nên đi hỏi quan tòa. Chính ông ấy không tin anh, chính ông ấy phán xử toàn bộ
tài sản của Cảnh gia là của tôi. Nếu không phục, anh có thể xin kháng án, với
điều kiện anh cho đây là một việc làm vẻ vang.”
“Quan tòa không hiểu anh, em cũng không hiểu anh sao?”
Tôi nhìn Cảnh Mạc Vũ. “Thật ra, tôi chưa bao giờ hiểu anh…”
Cửa xe ô tô ở vị trí ghế lái mở ra, Văn Triết Lỗi nho nhã
bước xuống. Anh ta cầm ô đi đến, che cho tôi để tuyết không rơi xuống đầu tôi.
“Cẩn thận kẻo bị cảm!”
Tôi nhận chiếc ô trong tay anh ta, mỉm cười. “Cám ơn, anh
đợi em thêm một lát.”
Cảnh Mạc Vũ từ từ buông tay, không tiếp tục sự cứu vãn vô
ích. Mặc dù trắng tay nhưng anh vẫn kiêu ngạo như thường lệ, vẫn không chịu cúi
đầu, hạ giọng khẩn cầu.
Tôi quay người bỏ đi, không muốn ở lại dù chỉ một giây.
“... Những thứ tôi đã mất, rồi cũng có ngày tôi sẽ đòi về
toàn bộ.” Giọng nói trầm thấp của Cảnh Mạc Vũ vang lên sau lưng tôi.
Tôi quay đầu, cười khinh thường. “Cảnh Mạc Vũ! Đợi đến ngày
có bản lĩnh đòi về, anh hãy đến nói với tôi câu này.”
Ô tô lướt qua người Cảnh Mạc Vũ, làn gió thổi bay vạt áo
mỏng của anh. Nhất định anh đang rất lạnh bởi sắc mặt anh nhợt nhạt hơn tuyết
trắng.
Điện thoại di động đổ chuông, trên màn hình không hiện số.
Tôi bắt máy, đầu kia truyền tới giọng nói nôn nóng nhưng không mất đi sự trầm
ổn: “Xin c