ót cho tôi cốc nước
ấm, đặt lên bàn. “Em uống nước đi đã!”
Tôi ngồi xuống ghế, liếm đôi môi nứt nẻ, sau đó thản nhiên
nhìn chiếc cốc pha lê trong suốt. “Cám ơn anh! Không cần đâu, tôi nói vài câu
rồi đi ngay.”
Cảnh Mạc Vũ ngồi xuống chiếc ghế dài ở phía đối diện, lặng
lẽ nhìn tôi. Không đợi tôi mở miệng, anh lên tiếng trước: “Nếu em đến đây để
nhờ tôi giúp đỡ vụ Cảnh Thiên, tôi nghĩ, tôi thật sự không thể giúp em.”
Cảnh Mạc Vũ tỏ thái độ từ chối vô cùng kiên quyết nhưng tôi
không muốn từ bỏ tia hy vọng cuối cùng, cố gắng cất giọng mềm mỏng: “Tôi biết,
tôi và ba đã làm nhiều chuyện sai lầm. Nhưng dù sao ba cũng coi anh như con
trai ruột nuôi anh khôn lớn, anh thật sự hận ba như vậy sao?”
“Tôi không nên hận ông ấy à? Tôi vì Cảnh gia nhà em mà hy
sinh tất cả. Ông ấy bảo tôi làm gì tôi cũng làm theo, bảo tôi cưới ai tôi liền
cưới người đó, không một lời oán trách... Còn các người đối xử với tôi thế nào?
Đuổi tôi khỏi Cảnh Thiên, đuổi tôi ra khỏi nhà khiến tôi chỉ còn hai bàn tay
trắng, đến nhà cũng không có mà về...”
Cảnh Mạc Vũ đứng dậy, tiến lại gần tôi, đặt hai tay lên hai
thành ghế tôi ngồi, nhếch mép cười lạnh lùng. “Phải rồi, ông ấy nuôi tôi hai
mươi tư năm, ông ấy đối xử với tôi thế nào, ép tôi ra sao, tôi có thể không so
đo, tính toán. Nhưng mẹ ruột tôi bị nhốt trong viện điều dưỡng tám năm, không
thấy ánh mặt trời, ba ruột tôi chịu nỗi đau mất con suốt hai mươi tư năm. Những
chuyện này, ông ấy đều biết cả, vậy mà còn ngăn cản tôi đi tìm họ hết lần này
đến lần khác...”
“Cảnh... An... Ngôn!” Anh cúi người, áp sát tôi thêm một
chút, hơi thở của anh đầy mùi rượu. “Đổi lại là em, có thể không hận sao?”
Tôi khó nhọc gật đầu. “Hận! Có điều người anh nên hận là tôi
mới đúng. Là tôi ép anh cưới tôi, là tôi đòi ly hôn, cũng chính tôi bảo ba đuổi
anh ra khỏi Cảnh Thiên, đuổi anh rời khỏi Cảnh gia, khiến anh trắng tay...” Tôi
nuốt nước miếng, ngoảnh đầu né tránh ánh mắt anh. “Tôi cũng là người cầu xin ba
đừng cho anh biết sự thật. Tôi sợ sau khi biết ba mẹ ruột còn sống, anh sẽ rời
khỏi chúng tôi, tôi sợ mất anh...”
Cảnh Mạc Vũ bóp cằm tôi, ép tôi đối diện đôi mắt đã tê dại
bởi chất cồn. “Em nói gì? Em nhắc lại lần nữa xem nào!”
“Người lừa dối anh là tôi.” Tôi cắn răng, nhìn thẳng vào mắt
anh. “Nhiều năm trước, ba đã muốn cho anh biết sự thật nhưng tôi cầu xin ba
đừng nói với anh. Là tôi ích kỷ muốn giữ anh bên mình! Bây giờ, cũng chính tôi
gọi điện cho ba mẹ ruột của anh, bảo họ đưa anh đi bởi tôi không muốn gặp anh
nữa.”
“Em!” Ngón tay anh như muốn bóp nát cằm tôi, đau đến mức tôi
rên một tiếng.
Cảnh Mạc Vũ buông thõng tay, nới rộng khoảng cách. “Em đi
đi! Tôi không muốn nhìn thấy em...”
Tôi làm sao có thể bỏ đi, tôi đã chà đạp tình cảm đến mức
này, không đạt được mục đích, tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi kéo tay áo Cảnh Mạc Vũ,
để nước mắt tự do rơi xuống. “Tôi biết tôi sai rồi, tôi biết tôi đã sai, anh
muốn đối xử với tôi thế nào tôi đều chấp nhận... Tôi xin anh hãy cứu ba, ông đã
sáu mươi tuổi rồi, tôi không muốn ông chết trong tù...”
Cảnh Mạc Vũ cúi thấp đầu, nhìn nước mắt trên mặt tôi. “Tôi
đối xử với em thế nào, em cũng chấp nhận?”
“Đúng vậy.”
Yêu đến cực điểm, đau đến cực điểm, hận đến cực điểm, thất
vọng cũng đến cực điểm. Tâm trạng kìm nén trong lòng Cảnh Mạc Vũ dường như bùng
phát trong nháy mắt, ngọn lửa cháy bừng bừng phá hủy tất cả. Tôi nghĩ, nhất
định anh đã uống say bởi nếu anh không say, anh sẽ không làm như vậy.
Anh sẽ không ôm cơ thể cứng đờ của tôi, vừa xé áo tôi vừa
hôn lên làn da tôi. Anh sẽ không cắn mạnh vào vai tôi, nghe tiếng rên nhẹ mà
tôi đang cố kìm nén rồi mới nhả ra nhưng môi anh vẫn tiếp tục lướt trên da thịt
tôi.
Ở một thành phố xa lạ, dưới ánh đèn xa lạ, trước mắt vẫn là
gương mặt tuấn tú, phi phàm quen thuộc. Tôi bất giác nhớ đến cuộc hoan ái triền
miên, dịu dàng ở thành phố T. Nếm qua vị đắng, tôi mới nhận ra đêm đó ngọt ngào
biết bao. Cảnh Mạc Vũ ôm tôi rất chặt, hơi thở gấp gáp của anh phả vào làn môi
tôi. Tôi nghiêng mặt né tránh, anh cũng không cưỡng ép mà quay người lôi tôi
vào phòng ngủ, đẩy tôi nằm xuống giường.
Thân hình anh đè xuống người tôi. Tay anh ôm trọn bầu ngực
của tôi rồi cúi xuống ngoạm lấy như loài dã thú... Nụ hoa nhạy cảm bị anh kéo
mút đến ửng đỏ. Tôi không phản kháng cũng không nghênh hợp, nằm trên giường như
khúc gỗ. Tôi cố gắng nén đau đớn nhìn quần áo bị vò nát trong tay anh, nhìn
từng tấc da xuất hiện vết bầm tím do anh để lại. Cảnh Mạc Vũ dường như không
cần tôi phối hợp, anh chỉ muốn phát tiết.
Tôi hiểu, anh thật sự cần phát tiết. Bao nhiêu tâm trạng
phức tạp đã dồn nén trong lòng anh những ngày qua, anh lại là người không giỏi
biểu lộ ra ngoài. Có lẽ chỉ phương thức này mới giúp anh bộc lộ nỗi oán hận
trong lòng. Trên thực tế tôi cũng cần sự đau đớn này để có cảm giác mình vẫn
sống, vẫn có tri giác...
Hai chân tôi bị Cảnh Mạc Vũ tách ra, gập lại trước mặt anh.
Ngón tay anh thâm nhập vào trong, tận tình trêu đùa bất chấp sự run rẩy của
tôi, cho đến khi ngón tay anh ướt rượt. Nhì
