uôn nhớ anh…”
Nhắc đến ba tôi, ánh mắt anh trở nên u tối. “Đợi khi nào có
thời gian, tôi sẽ về.”
Đương nhiên tôi nhận ra đây là câu trả lời lấy lệ, tôi biết
nói nhiều cũng vô ích. “Ừm, được thôi!”
Cảnh Mạc Vũ vừa định mở miệng liền bị Tề Lâm cắt ngang:
“Ngôn Ngôn… Hai anh em đang nói chuyện à? Vậy anh không làm phiền, hai người cứ
tiếp tục đi!”
“Tề Lâm, em hơi mệt, anh đưa em về nhà được không?”
“Bây giờ? ... Ừ, được thôi!”
Trên đường về nhà, tôi hỏi Tề Lâm: “Tại sao anh không nói
sớm cho em biết tối nay có cả Cảnh Mạc Vũ?”
“Nếu nói với em, liệu em có đi không?”
“…”
“Sao thế? Em vẫn không thể tha thứ cho anh ta à?”
Tôi lắc đầu. “Có gì mà tha thứ với không tha thứ, em chưa
bao giờ trách anh ấy. Tề Lâm, anh biết không, từ trái nghĩa với “yêu” không
phải là “hận” mà là “dửng dưng”, bởi còn hận có nghĩa vẫn còn yêu. Em và Cảnh
Mạc Vũ đã là chuyện của quá khứ, không còn tình yêu, làm sao có thể nói là
hận…”
Tề Lâm liếc xéo tôi, cười cười. “Nếu như em không còn chút
tình cảm với anh ta, chi bằng em hãy nghĩ đến chuyện bao năm qua anh khổ sở giữ
gìn, nhận lời lấy anh đi!”
“Khổ sở giữ gìn? Mấy ngày trước em còn nhìn thấy anh và một
mỹ nhân ôm nhau thắm thiết. Nếu đây chính là “khổ sở giữ gìn”, em nghĩ chắc anh
chỉ mong khổ sở cả đời.”
“Ngôn Ngôn, vẫn là em hiểu anh nhất!”
Chương 27: Đêm dài
Hai ngày sau đó, vì thủ tục chuyển nhượng núi đất đỏ tương
đối phức tạp, nhiều lúc cần sự có mặt của tôi nên tôi thường xuyên gặp Cảnh Mạc
Vũ. Nhưng tôi không nói với anh một câu thừa thãi, hoàn tất nhưng việc cần làm,
tôi lập tức rời khỏi đó.
Có lúc, tôi cũng cảm thấy bản thân hơi quá đáng. Dù đã ly
hôn nhưng dù sao chúng tôi cũng từng là anh em, không đến nỗi như người dưng,
có điều tôi thật sự sợ hãi, sợ thường xuyên gặp anh, thường xuyên nói chuyện
với anh, tôi sẽ nhớ đến những chuyện trước kia, nhớ đến mỗi giây phút tôi trải
qua trong nhớ nhung và đau khổ khi anh ra đi.
Tôi chỉ còn cách trốn tránh, cách ly anh ở bên ngoài thế
giới của tôi.
Tôi tưởng một khi lánh mặt Cảnh Mạc Vũ, anh sẽ nhận ra ý đồ
của tôi, không cưỡng ép tôi. Nào ngờ, chuyện không nên xảy ra vẫn cứ xảy ra.
Hôm đó, tôi đột nhiên nhận được điện thoại của thư ký của
Cảnh Mạc Vũ khi đang vui vẻ trò chuyện với Bill. Cô thư ký nói, Cảnh Mạc Vũ mời
tôi ăn cơm ở phòng VIP của câu lạc bộ tư nhân Hội Hiên. Trước khi tắt điện
thoại, cô ta còn cố ý nhấn mạnh Cảnh Mạc Vũ chỉ đặt hai chỗ ngồi, hình như sợ
tôi dẫn người khác đi cùng để xem trò vui.
Tôi đi một vòng quanh trung tâm thương mại, chọn một bộ đồ
phù hợp với gu thẩm mỹ của anh, sau đó làm tóc và trang điểm nhẹ nhàng. Tôi
đứng trước gương quan sát mình thật kĩ, xác định dấu vết của việc đêm qua mất
ngủ đã được che giấu hoàn toàn, tôi mới xuất phát tới Hội Hiên.
Tôi theo cô lễ tân xinh đẹp đi qua đại sảnh tới hành lang
nước. Cô lễ tân đưa tôi đến phòng VIP cuối cùng, gõ cửa hai tiếng rồi giúp tôi
đẩy cửa.
“Cảnh tiểu thư, mời!”
“Cảm ơn!”
Bên ngoài, trời vẫn mưa tầm tã, gian phòng được trang trí
một màu gỗ trắc, Cảnh Mạc Vũ đang đứng trước khung cửa sổ hé mở. Anh đặt tay
lên thành cửa sổ, trên tay là điếu thuốc cháy dở, khói thuốc nhàn nhạt bị khí
lạnh thổi tan, không lưu lại chút dấu vết.
Trong ký ức của tôi, anh không bao giờ hút thuốc.
Thấy tôi đi vào, Cảnh Mạc Vũ dập điếu thuốc, nhẹ nhàng đóng
cửa sổ. Hình như anh ngày càng biết cách che giấu tâm tư của mình, tôi không
nắm bắt được một tia vui buồn, hài lòng hay tức giận trên gương mặt anh. Vì vậy
tôi không thể ngờ anh hẹn tôi đến nơi này với ý đồ khác, càng không ngờ anh lại
ôm tôi lên giường lúc tôi uống say. Tôi còn có ý định nhân cơ hội này khuyên
anh về nhà thăm ba, vì vậy tôi mới chủ động nâng cốc với anh, uống hết ly này
đến ly khác.
Sau đó, tôi say khướt, đầu óc hỗn độn. Không biết Cảnh Mạc
Vũ tới ngồi bên cạnh tôi từ lúc nào. Mùi hương quen thuộc pha lẫn mùi rượu
brandy xộc vào mũi tôi, đó là mùi hương có sức quyến rũ tôi nhất. Tôi thật sự
say rồi, ngất ngây vì mùi đàn ông của anh.
“Gần đây sức khỏe của ba không tốt lắm. Ông thường nhắc đến
anh…” Tôi thành khẩn nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ muốn khuyên anh về nhà mà quên
mất ở khoảng cách này, dùng ánh mắt như vậy có sức quyến rũ đối với người đàn
ông thế nào.
“Vậy à?” Giọng anh vẫn lạnh nhạt như ngày nào, tôi không
nhận ra tâm tình của anh.
“Ba rất nhớ anh… Dù trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì, anh
mãi mãi vẫn là con trai ông.”
Cảnh Mạc Vũ trầm mặc, cúi đầu nhìn ly rượu.
“Ba luôn coi anh là con trai ruột, ông còn muốn giao cả sản
nghiệp của Cảnh gia cho anh… Mấy ngày trước, ông bị đột quỵ. Lúc rời khỏi phòng
cấp cứu, tinh thần không tỉnh táo, ông không ngừng gọi tên anh…” Nhớ đến gương
mặt trắng bệch và ánh mắt đờ đẫn, mất hồn của ba khi rời khỏi phòng cấp cứu,
giọng tôi nghẹn ngào. “Anh… hãy về nhà thăm ba đi!”
“Về nhà?” Cảnh Mạc Vũ giơ tay về phía tôi, ngón tay lạnh giá
của anh chạm vào giọt nước mắt nóng hổi trên mặt tôi. “Em đang cầu xin tôi về
nhà sao, Ngôn Ngôn?”
Tôi gật đầu. “Vâng, coi như tôi cầu xin anh.”