n vân một lúc, tôi quyết
định đổi thành số điện thoại của Tề Lâm. Vì không chắc chắn anh ta ngủ hay thức
nên tôi gửi tin nhắn: “Anh ngủ chưa?”
Tề Lâm nhanh chóng gọi điện cho tôi, đầu máy bên anh ta rất
ồn ào, trái ngược căn phòng tĩnh mịch của tôi: “Ngôn Ngôn, ngày tân hôn mà em
còn có thời gian quan tâm đến anh, quả thực khiến anh vừa mừng vừa lo quá đấy.”
Tôi hít một hơi, cố gắng đè nén sự bực bội muốn đạp cho anh
ta một phát: “Tề Lâm, anh có thể giúp tôi một việc không?”
“Giúp gì cơ?”
“Anh giúp tôi điều tra xem cô gái có mặt ở lễ cưới là ai?
Còn nữa, anh giúp tôi tìm hiểu xem, ai đang sống trong ngôi biệt thự Dương
Sơn?”
“Cảnh gia nhà em đầy người, điều tra việc cỏn con thế này dễ
như trở lòng bàn tay, sao phải nhờ anh giúp đỡ?”
“Anh thử nói xem.” Anh ta rõ ràng biết rồi còn hỏi. Bây giờ,
ai mà chẳng biết người nắm thực quyền ở Cảnh gia là Cảnh Mạc Vũ, ai dám ăn no
rảnh rỗi đi giúp tôi điều tra anh? Dù có người chịu giúp tôi đi chăng nữa, tin
tức chắc chắn sẽ bay đến tai anh ngay lập tức.
“Rốt cuộc anh có định giúp không thì bảo?”
“Giúp, tất nhiên là giúp rồi. Em cứ ở đó chờ tin đi!”
“Được!” Cuối cùng tôi nói thêm một câu: “Cám ơn anh!”
“Em cám ơn trong lòng là được rồi.”
Tôi đang định nói “tạm biệt”, Tề Lâm đột ngột lên tiếng: “Em
một mình giữ căn phòng trống có phải cô độc lắm không. Hay là anh đến với em
nhé.”
“Nếu anh không sợ ba tôi đánh gãy chân thì đến đây đi!”
“Được.”
Từ lúc Tề Lâm nói “được” rồi quả quyết cúp điện thoại, mí
mắt tôi không ngừng giật giật.
Về lý mà nói, tuy Tề Lâm không đáng tin cậy, nhưng anh ta
chắc không đến nỗi nhân lúc chồng tôi không ở nhà, nửa đêm mò vào phòng tôi.
Anh ta không phải không biết tính ba tôi. Nhỡ bị ba tôi phát hiện, đánh gãy
chân anh ta còn được coi là nể mặt Tề gia. Bằng không, ông có khả năng băm vằm
anh ta ấy chứ.
Thế nhưng, từ trước đến nay Tề Lâm không bao giờ hành động
theo lẽ thường tình.
Tôi đang ôm chăn suy tư, cửa sổ đột nhiên có tiếng động nhẹ.
Tôi hiếu kỳ đưa mắt qua bên đó, thấy một bóng đen động đậy đằng sau tấm rèm cửa
màu gạo. Vài giây sau, Tề Lâm trèo qua cửa sổ vào bên trong. Anh ta nở nụ cười
rạng rỡ như ánh mặt trời. “Ngôn Ngôn, em bảo anh đến là anh đến ngay. Dù có bị
ba em đánh gãy chân, anh cũng đến với em.”
Tôi vội vàng nhảy xuống giường, huyệt thái dương giật giật
đau nhức: “Tôi… tôi bảo anh đến lúc nào?”
“Vừa rồi em chẳng nói qua điện thoại là gì?”
“Tôi đâu có…” Tôi phản bác một cách yếu ớt. Được rồi, tôi
thừa nhận, câu từ chối của tôi không rõ ràng, đáng lẽ tôi nên nói: Nếu anh
không sợ bị tôi đánh gãy chân thì đến đây đi!
Tề Lâm phủi bụi trên người, tiện tay cởi áo khoác ngoài. Mùi
rượu, thuốc lá xen lẫn mùi nước hoa đàn bà xộc vào mũi tôi, tôi bịt mũi lùi lại
phía sau mấy bước: “Anh lại đi hộp đêm ăn chơi trác táng phải không?”
“Ờ, người phụ nữ anh yêu lấy người đàn ông khác, anh không
đi hộp đêm mượn rượu giải sầu còn có thể đi đâu?” Từ ngữ khí tùy tiện của Tề
Lâm, tôi không hề nghe ra anh ta cần mượn rượu giải sầu. Nhưng lời nói của anh
ta khiến tôi ít nhiều cảm thấy áy náy.
“Anh có muốn uống ly trà giải rượu không?”
“Cũng được, em nhớ bỏ mật ong nhiều một chút.”
Tôi ngây người, một lúc mới bừng tỉnh. Cảnh Mạc Vũ mỗi lần
uống rượu say về nhà, tôi đều pha cho anh ly trà giải rượu. Lần nào anh cũng bổ
sung một câu: “Em nhớ bỏ nhiều mật ong một chút.” Tôi rón rén đi xuống bếp,
nhanh chóng pha một ly trà giải rượu rồi mang về phòng. Người nào đó rất tự
nhiên nằm trên giường của tôi, đắp chăn của tôi và nghịch máy tính bảng của
tôi, cơ hồ không rõ ông chủ của căn phòng này là ai.
“Cám ơn em!” Tề Lâm nhận ly trà uống một ngụm, lim dim
thưởng thức: “Không tồi, Cảnh thiếu quả nhiên không nói dối, mùi vị rất tuyệt.”
“Vậy sao?” Cảnh Mạc Vũ dường như chưa bao giờ khen trước mặt
tôi: “Anh ấy còn nói gì với anh?”
“Tất nhiên là nói em tốt rồi, anh ta chỉ hận không thể tâng
bốc em lên tận mây xanh, làm anh cả ngày muốn cưới em về nhà, để nâng niu như
một nữ thần. Kết quả…” Tề Lâm bĩu môi: “Nhân lúc anh đi nước ngoài theo đuổi
giấc mơ nghệ thuật, anh ta liền cưới em. Cưới xong, để em một mình cô đơn ôm
căn phòng trống.”
Tôi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường: “Cũng
không thể trách anh ấy, anh ấy bị ép buộc.”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tề Lâm truy vấn thẳng thừng.
Quen Tề Lâm từ nhỏ, tôi quá hiểu tính tình của anh ta. Nửa
đêm nửa hôm anh ta mạo hiểm đến nhà tôi, tất nhiên không phải định yêu đương
vụng trộm với tôi. Anh ta muốn biết một đáp án, đáp án khiến anh ta có thể yên
tâm từ bỏ tình cảm, tiếp tục cuộc sống phong lưu của anh ta.
Tôi thở dài một hơi, ánh mắt trở nên xa xăm: “Chúng tôi…đã
lên giường…thật đấy…Tối hôm đó anh ấy uống rất nhiều rượu…”
Một cảm giác lạnh buốt vào tận cốt tủy, tôi bất giác ôm chặt
bản thân. Tôi không muốn nói tiếp, nhưng đầu óc vô ý thức nhớ đến đêm mê loạn
đó, nhớ đến câu lạnh lẽo như băng tuyết: “Ngày mai đi làm thủ tục kết hôn.”
“Ngôn Ngôn…” Đến khi ngón tay ấm áp lướt qua khóe mắt tôi,
tôi mới phát hiện cảnh vật
