iểu nữa. Giờ đã có tiếng nói và tiếng cười của Thành Nam khiến Vũ
Hân không đặt nhiều suy nghĩ tới Mạnh Nguyên nhiều quá. Tâm trạng cũng tốt hơn
nhiều. Nhưng có một lần, cô bất chợt gặp ánh mắt của Mạnh Nguyên nhìn mình qua
gương chiếu hậu. Ánh mắt đó cô mãi mãi cũng không thể quên được… ánh mắt của anh
lúc này giống ánh mắt của cái đêm cô và anh ở bãi biển…
…
- Tổng giám đốc Phan Mạnh Nguyên và giám đốc Nguyễn Thành Nam hôm nay cũng
tới dự sao?
Một người đàn ông tiến lại chỗ Mạnh Nguyên và Thành Nam, anh ta tay bắt mặt
mừng niềm nở chào hỏi xã giao với hai sếp của Vũ Hân. Nhưng ánh mắt lại cứ nhìn
về phía bên cạnh họ một cách len lút. Tất nhiên thái độ mờ ám đó không thoát
khỏi tầm nhìn của cả Mạnh Nguyên lẫn Thành Nam. Thậm chí tới Vũ Hân cũng cảm
nhận được là người đó đang nhìn mình.
- Một bữa tiệc lớn như vậy, tôi có thể không đi sao?- Mạnh Nguyên khách sáo
nói.
- Phải đó Đỗ tổng. Đây là ngày hội tụ các anh tài mà!
Thành Nam nhếch môi cười rồi hơi dịch chuyển để Vũ Hân như hiện ra rõ ràng
hơn.
- Cô đây là…- Khi nhìn rõ được đối tượng, anh ta lên tiếng.
- Cô ấy là Dương Vũ Hân, trực thuộc Red Ocean.- Nói rồi anh quay sang.- Đỗ
Hoàng, Tổng tài của công ty kinh doanh địa ốc A.
Mạnh Nguyên và Thành Nam không hẹn mà lại đứng sang hai bên của Vũ Hân. Hành
động khó hiểu ấy đã khiến Đỗ Hoàng chú ý. Ánh mắt của Mạnh Nguyên và Thành Nam
rất dè chừng như muốn nói cô gái này là không thể động tới, không ai được vô lễ
với cô ấy.
Vũ Hân đưa tay bắt bàn tay của Đỗ Hoàng rồi chân mày cô khẽ nhíu lại. Nguyên
nhân là do Mạnh Nguyên. Dù thần thái anh vẫn bình thường nhưng cả người lại đang
tỏa ra sát khí lạnh tới thấu xương. Thành Nam nghiêng nghiêng đầu nhìn Mạnh
Nguyên, mắt cong cong như đang cười. Đỗ Hoàng cũng cảm nhận được tia ớn lạnh đó
nên đã vội buông tay Vũ Hân ra nhưng anh ta vẫn gặng hỏi vài câu.
- Cô Vũ Hân đây thật xinh đẹp.- Ánh mắt Đỗ Hoàng không tránh khỏi sự ngưỡng
mộ.- Sao Phan tổng lại giấu cô kĩ như vậy chứ?
- Cái đó…- Vũ Hân cười.- Có lẽ sếp tôi coi tôi là báu vật nên mới cất kĩ như
vậy.
Sự đối đáp mạnh bạo của Vũ Hân làm mấy vị giám đốc đứng đó được một phen
thích thú. Họ trầm trồ nhìn cô ngưỡng mộ lại mong chờ sự phản hồi lại từ Đỗ
Hoàng hay ít ra là một câu biện minh của Mạnh Nguyên. Mạnh Nguyên thì đanh mặt
lại, một nụ cười anh cũng không cười nổi. Anh càng lúc càng không hiểu những
hành động và lời nói này của Vũ Hân.
Thành Nam thì hoàn toàn trái ngược với Mạnh Nguyên. Anh cứ cười cười như
không có chuyện gì cả hay như đang thích thú xem một vở kịch. Từ lâu anh đã nghi
ngờ quan hệ giữa Mạnh Nguyên và Vũ Hân, cũng có thể là chỉ có mình Mạnh Nguyên.
Mạnh Nguyên là người lạnh lùng, bá đạo, không có lý gì lại đổ ầm trước cô nhân
viên mới ngay từ buổi đầu tiên gặp mặt được. Nhưng hành động của anh luôn khiến
Thành Nam thấy khó hiểu. Thành Nam tự nhủ, nhất định mình sẽ tìm ra bằng được
cái điều bí mật mà Mạnh Nguyên đang giấu kín kia. Anh sẽ lôi nó ra ánh sáng để
cậu bạn của anh không thể cao ngạo trước anh được nữa.
- Haha, quả thực là một báu vật hiếm có.- Đỗ Hoàng cười giòn.- Mạnh Nguyên à,
sẽ không ai biết cô ấy là báu vật nếu anh cứ giữ khư khư như vậy đâu.
- Vì để khẳng định giá trị của báu vật.- Thành Nam liếc nhìn Mạnh Nguyên đang
nhìn mình.- Hôm nay cậu ấy đã đã mạo hiểm đưa Vũ Hân tới đây. Có lẽ là… “giá
trị” của cô ấy thật sự được công nhận.
- Nhưng báu vật có thể bị người ta cướp mất, anh không rõ điều đó sao Phan
tổng.
Giọng nói ấy vang lên ngay sau lưng Vũ Hân nhưng cô không hề quay lại. Chỉ có
những con mắt của những người đàn ông ngoái lại nhìn mà thôi.
- Một khi người ta biết được giá trị của báu vật rồi, thì người ta sẽ có lòng
tham muốn chiếm đoạt…- Người đó tiếp tục nói và cười ra đằng mũi.- Anh đang đi
một nước cờ mạo hiểm đấy, Phan tổng.
- Hôm nay quả là ngày hội tụ các anh tài.- Đỗ Hoàng vỗ tay.- Nhưng Minh Huy
à, à không nên gọi là Nghiêm tổng thì hơn. Nghiêm tổng, anh chưa thấy mặt “báu
vật” của Phan tổng, cớ chi nói cô ấy là báu vật? Chúng tôi công nhận vẻ đẹp của
cô ấy, nhưng anh cũng cùng quan điểm với chúng tôi sao?
Xưa nay con mắt nhìn phụ nữ của Minh Huy rất tốt. Một người phụ nữ đáng trân
trọng đối với anh không chỉ đẹp về vẻ ngoài mà con phải có bản lĩnh và một tầm
nhìn tốt. Nhưng đối với những tổng tài ở đây, họ công nhận vẻ đẹp thánh thiện,
trẻ trung nhưng đầy quyến rũ của Vũ Hân. Họ công nhận bản lĩnh của cô khi cô
bình tĩnh đối diện, ánh mắt không chút rụt rè trước những ánh mắt thăm dò của
họ. Cô dám nhìn thẳng, dám khẳng định mình. Đó quả là một sự tự tin mà hiếm
người có được.
- Dương Vũ Hân, sao tôi có thể không nhớ cô ấy.
Vũ Hân biết mình không trốn được và dù cô không muốn nhìn thấy con người ấy
thì cô vẫn phải đối mặt với anh ta. Dù rằng tên cô vang lên từ người đàn ông đó
khiến cô tự cảm thấy rùng mình thì vẫn phải đối mặt.
Vũ Hân quay lại với sắc thái cao ngạo và tự tin tràn đầy. Cô mỉm cười và đưa
tay ra trước mặt Minh Huy.
- Tổng giám đốc Nghiêm, lâu rồi không gặp anh.
Minh Huy n