pacman, rainbows, and roller s
Nếu Như…

Nếu Như…

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325031

Bình chọn: 7.5.00/10/503 lượt.

i thì cô tới cái nơi xa hoa này làm gì

nữa. Cô thầm trách Diệp Ngọc không nói rõ với đối tượng. Lần giới thiệu này vớ

vẩn quá, toàn gặp trục trặc.

- À chưa.- Vũ Hân lấy lại tinh thần rồi lắc đầu.

- Thật sao?- Tuấn vui sướng.- À, còn một điều nữa anh muốn hỏi…

- Ừ anh hỏi đi.

- Em học trường nào vậy?- Tuấn cười.- Anh là sinh viên năm thứ 4, Đại Học

Ngoại Thương khoa Kinh tế quốc tế.

Boong…

Đầu Vũ Hân như bị giáng cho một cú đánh tê tái. Anh chàng này… kém tuổi cô

ư?

Bình thường Vũ Hân nghe mọi người khen mình trẻ thì thấy rất vui và sướng.

Hôm nay thì… ngược lại. Cô cúi đầu nhìn vào bộ đồ mình đang mặc xem nó có vấn đề

gì không.

Hôm nay Vũ Hân diện style khá cá tính. Mái tóc nâu vàng được búi gọn lại ở

trên cao. Cô mặc một chiếc áo phông trắng, khoác ngoài là chiếc áo sơ mi kẻ ca

rô. Diện một chiếc quần đùi rách và đi đôi giày sandal da bò khá ton sui ton.

Hình như là quần áo cô mặc khá trẻ trung nhưng nó không tới mức biến cô thành…

một cô sinh viên chứ.

“Ơ mà chắc gì người ta kém tuổi mình. Nhỡ chàng này kiên trì thi cử thì

sao??” Vũ Hân tự nhủ rồi bản thân phấn chấn lên chút ít. Cô ngồi thẳng dậy và

nói.

- Anh… nói anh học năm thứ 4 Đại Học Ngoại Thương?- Chàng trai gật đầu.- Vậy

năm nay anh bao nhiêu tuổi vậy?

- Tất nhiên là 22 tuổi rồi.- Chàng trai gật đầu cái rụp.

Uỳnh… câu nói vừa rồi chính là ngòi nổ châm vào sự hy vọng mong manh của Vũ

Hân.

- Sao bà Diệp Ngọc có thể đối xử với mình như vậy được nhỉ?

Vũ Hân giận dữ, nghiến răng, nắm chặt tay lại. Những gì là hy vọng, mộng đẹp

đều biến mất ngay trước mặt. Đôi mắt đang cong như vầng trăng bỗng được mở banh

ra, trợn lên toàn lòng trắng khiến anh chàng Tuấn phát hoảng. Con đường đi tới

hạnh phúc chẳng nhẽ lại chông gai tới mức ấy? Đang băn khoăn không biết nên đá

đít tên nhóc này đi không thì “bà mối” đã xuất hiện.

- Hân, em tới sớm vậy?

Vũ Hân lừ mắt thấy Diệp Ngọc đang bước vào, cô liền phóng tia nhìn đáng sợ về

phía bà chị xã hội đáng ghét. Diệp Ngọc khưng người lại đề phòng xem con nhỏ

trước mặt mình có vấn đề gì không mà sao trông… ánh mắt ấy lại nhìn mình đắm

đuối dữ vậy.

- Ê, ê.- Diệp Ngọc ấp úng.- Chị tới muộn có 10 phút thôi, gì mà mày ghê vậy

hả?

- Chị nghĩ em thích chơi với phi công à?- Vũ Hân nghiễn răng kèn kẹt.

- Phi công?- Diệp Ngọc trố mắt nhìn.

- Nhìn em vậy mà nghĩ em thích cặp với giai trẻ hơn em 3 tuổi sao?- Vũ Hân

giận dữ trừng mắt nhìn Diệp Ngọc làm cô nàng hồn bay đi tận nơi nào. Tay Vũ Hân

chỉ thẳng vào Tuấn, người đang há hốc mồm vì sốc.

- Em… hơn anh 3 tuổi ư?- Tuấn ngây ngốc hỏi.

- Chị… LÀ CHỊ NGHE RÕ CHƯA?- Vũ Hân quay sang nhấn mạnh từng chữ.

- Thằng nhóc này là ai?- Diệp Ngọc nhìn Tuấn với bộ mặt không hiểu.- Không

phải bạn em à?

- Hở? Gì cơ??

Vũ Hân bắt đầu rơi vào trạng thái u mê. Cô hết quay sang nhìn Tuấn rồi lại

nhìn Diệp Ngọc chằm chặp.

- Cái đó…- Vũ Hân cắn môi.- Chị không quen cậu ta sao?

- Sao chị quen được. Mà thằng nhóc này ở đâu chui ra thế?

Tên đồng bóng thấy Diệp Ngọc chỉ mình liền chu mỏ lên cãi.

- Này này, ai là thằng nhóc? Thằng nhóc này, thằng nhóc kia cái gì??- Hắn

nhìn Vũ Hân rồi tiếp tục chỉ trỏ.- Tại Tuấn đẹp trai nhà tôi thấy em này xinh

quá nên muốn làm quen thôi. Tưởng mình ngon lắm hả?

Vũ Hân sốc toàn tập. Hai bàn tay cô nắm chặt thành quyền, đã vận đủ sức để

cho cái tên trước mặt một chưởng biến mất ngay lập tức. Mắt cô nhìn hắn trừng

trừng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy. Cái tên ấy thấy bị nhìn kinh dị quá

nhìn rụt cô lại, thu mỏ núp núp đằng sau lưng bạn.

- Đừng giận… mình… em…- Tuấn ấp úng.

- Giờ thì biến ngay cho tôi. Mang theo cả tên cả dớ, xăng pha mỡ này nữa.

MAU…

Phải mất tới mấy phút, Diệp Ngọc mới có thể hiểu chuyện gì đang diễn ra. Liếc

nhìn bộ quần áo mang tính trẻ trung của Vũ Hân là cô cười một cái và an tọa ở

chiếc ghế phía đối diện. Vũ Hân hờ hững ngửa ra sau, mặt khẽ nhắm lại rồi nghĩ

tới mấy cuộc hẹn hò, gặp mặt lần trước của mình mà suýt ói máu vì hận.

- Thôi, uống cốc nước cho hạ hỏa đi.- Diệp Ngọc nói, cố kiềm chế không bật

cười lớn.

- Cái số em nó sao ý, sao xem mặt mà toàn gặp sự cố thế không biết.

- Cô xem mặt mấy lần rồi?- Diệp Ngọc ngậm cái ống hút, hút nước ừng ực.

- Lần này là lần thứ 4 rồi.

Diệp Ngọc suýt sặc, cô mở mắt nhìn Vũ Hân thương cảm.

- 4 lần… thì cũng hơi nhiều đó.

Diệp Ngọc cũng tự hỏi sao đứa em này của mình đã 25 tuổi mà chưa có người

yêu. Vũ Hân trong mặt mọi người là một cô gái năng động, xinh xắn, trẻ trung.

Đúng, là xinh xắn và rất dễ thương vậy mà tới giờ vấn chưa có giai nào nhìn tới.

Cơ hồ, Vũ Hân cũng không phải người kén chọn, thế mà không lần nào chọn được cho

mình một chàng trai ưng ý.

Những

cuộc hẹn xem mặt của Vũ Hân đều diễn ra đầy tính dở khóc dở cười. Vì

Vũ Hân nói mình không quan trọng vấn đề ngoại hình, chỉ cần gia cảnh ổn, công ăn

việc làm ổn định thì cô đồng ý gặp. Ai đời, một chị ở công ty giới thiệu cho cô

một anh chàng thành đạt, nhà to cửa lớn. Vũ Hân hớn hở lắm, cứ nghĩ số mình tốt

câu được con cá lớn. Nhưng không hiểu sao bà chị kia lại giới t