hiệu cho cô một
“anh chàng” hơn cô chục tuổi. Mà tuổi tác cũng không thành vấn đề, vấn đề ở đây
là so với Vũ Hân, anh ta không khác gì… chú cô. Dáng người lùn lùn, mập mập, mặt
mày… nhìn đã thấy tham ô (vì làm bên tài chính mà). Vừa đặt mông ngồi chưa nóng
ghế, 5 phút sau Vũ Hân gọi cứu viện tới đón về ngay lập tức. Cũng may là cô chưa
cho anh ta số di động, không thì có mà khủng bố.
Lần thứ 2 là do ba của Vũ Hân giới thiệu. Nói là giới thiệu cũng không hẳn vì
người đó là con trai của ông bạn chơi với ba Vũ Hân. Mà bác ấy thì rất quý cô,
từ bé đã trêu đùa muốn cô làm con dâu bác. Cứ gặp ba cô lúc nào là bác đều nói
muốn Vũ Hân và con trai bác kết duyên. Thế là thấy Vũ Hân giờ đã 25 tuổi mà chưa
có người yêu nên bác đã giục ba cô cho cô đi coi mặt con trai bác. Cuối cùng sau
vài ngày đấu tranh tư tưởng, ba cô đã đồng ý.
Vũ Hân biết nhà bạn ba mình rất khá giả, nếu không nói là giàu. Ông kinh
doanh bất động sản, nhà có mấy cái khách sạn trải từ Bắc vào tới Nam, còn là chủ
của khu resort trong Nha Trang nữa. Nên về vấn đề tài chính và độ vững mạnh, cô
không thể tìm ra được điểm nào không ưng cả. Hơn nữa anh chàng đó cũng không có
gì là không được có điều… anh ta nói thẳng với Vũ Hân là rất ghét yêu nhau như
thế này (tức là có sắp đặt, và theo ý ba mẹ). Hơn nữa giọng điệu và thái độ của
anh ta rất ngạo mạn khiến Vũ Hân có chút không hài lòng và thậm chí là khinh
thường. Trong đầu anh ta có lẽ đang nghĩ Vũ Hân thấy nhà anh ta giàu có nên mới
chấp nhận cuộc xem mặt này cũng nên. Vũ Hân không có ý kiến gì cả vì cô cũng
không có cảm giác tiếc nuối gì. Cô chỉ mỉm cười rồi gật đầu đồng tình. Đây vốn
dĩ là cuộc gặp miễn cường vì ba cô nên cô mới đi mà thôi. Hơn nữa đối tượng đã
không muốn thì cô cũng không việc gì mà phải níu kéo cả.
Lần thứ 3 cũng là lần mà Vũ Hân cảm thấy ức chế và bị tổn thương nhất. Đó là
người quen của bạn, của bạn chị họ Vũ Hân. Nghe đồn sự nghiệp của anh chàng đó
rất vững chắc. Hôm đó không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, chị họ cô lại đặt chỗ
hẹn cho hai người ở… T bar. Vũ Hân cũng không thắc mắc gì nhiều chỉ có suy nghĩ
lạ lùng là sao lại hẹn ở đó. Thế là cô tới nơi và ngồi ở quầy rượu đợi chàng
trai tới. Cô chưa từng nhìn mặt anh chàng kia, nhưng anh ta thì đã biết cô vì
chị họ cô có đưa ảnh cô cho anh ta. Vì thế Vũ Hân chỉ có thể đợi người đó tới
tìm mình mà thôi.
Vũ Hân là người khá kiên nhẫn nhưng… là hẹn gặp mặt mà tới muộn thì thật là
mất điểm. Đang bực tức vì đợi mãi không thấy đối tượng thì một người đàn ông đi
tới và bắt chuyện với cô. Người đó tướng tá đạo mạo, cao lớn, phong độ nhưng…
ánh mắt thì nhìn cô quá thô thiển làm cô hơi rợn người. Cười nói chẳng được bao
lâu thì người đàn ông kia đã hiện nguyên hình và giở trò đồi bại ngay trong
quán. Vũ Hân không nể nang đó là bạn hay là gì gì của chị họ mình mà tặng anh ta
cả một ly rượu mạnh vào giữa mặt. Không những thế cô còn mạnh tay, thụi một đấm
vào bụng anh ta làm anh ta nhăn mày khổ sở. Cô quay người đi thẳng ra khỏi quán
mà không nói thêm một tiếng nào.
Kể từ lần đó, Vũ Hân khá thận trọng với những lần gặp mặt. Không ngờ sau gần
1 năm, cô quyết định sống mái một phen thì lại gặp tình cảnh này. Đúng là cái
số.
- Người ta nói quá tam ba bận.- Vũ Hân ủ rũ.- Em tới 4 bận rồi đó.
- Thôi được rồi.- Diệp Ngọc gật gù rồi gác máy điện thoại. Cô vừa nhận điện
từ ai đó.- Hân à, bạn chị bị tắc đường, đợi chút nhé!
Không nói không rằng Vũ Hân đứng dậy, khoác túi lên vai rồi nhìn Diệp Ngọc
với ánh mắt kiên định và chắc chắn.
- Em về đây.
- Hể?- Diệp Ngọc giật mình vội vàng níu kéo tay Vũ Hân.- Thôi, đợi tí đi mà,
bạn chị tới ngay đây mà.
- Thôi, em không xem mặt nữa đâu.- Vũ Hân nói.- Cứ để thuận theo tự nhiên
thôi. Nếu không có ai ngó ngàng tới thì… em sẽ ở vậy rồi nhận con nuôi.
Vũ Hân đi qua Diệp Ngọc đang thần người rồi đi thẳng ra cửa và không để cô
nàng kia nói gì thêm.
Vũ Hân ngước mắt lên nhìn người đang đứng tựa vào bàn làm việc, đôi mắt đang
chăm chú nhìn và tập tài liệu trên tay thì cô lại thở dài. Người đó có phong
thái nho nhã, cao sang và đặc biệt là rất đàn ông. Càng nhìn càng thấy cuốn hút.
Vũ Hân thu mắt lại rồi cúi mặt nhìn chân mình.
- Sao thế?- Người đó nhướn mày, khóe môi khẽ nhếch lên.- Mới sáng thứ hai đã
ủ rũ rồi.
- Sếp!- Vũ Hân vẫn nhìn chân, giọng vang lên có chút thê thảm.- Hình như lời
anh tiên đoán thành sự thật rồi.
- Xem mặt thất bại à?- Anh buông tập tài liệu rồi tiến lại tới chỗ Vũ Hân và
ngồi xuống trước mặt cô.
- Haizzz…
Vũ Hân thở dài thượt, chẳng buồn ngẩng mặt lên sợ sếp sẽ cười thẳng vào mặt
mình. Cô đã đi làm hơn một năm, cũng đã ở bên cạnh sếp hơn một năm rồi. Dù anh
là người nghiêm nghị trong công việc nhưng khi rời công việc ra, anh lại rất
thoải mái, rất tâm lý trong các vấn đề. Chính vì vậy mà Vũ Hân lại luôn buột
miệng kể lể sự tình “gặp mặt” của mình cho sếp nghe. Thực ra anh luôn cười khi
nghe Vũ Hân nói, anh cũng không hề đả kích hay trách Vũ Hân ngốc nghếch. Duy chỉ
có một lần anh nói: “Anh không nghĩ em kiếm chồng được
