o anh.
Cố Nam
gần như không chống đỡ lại được mong muốn của cô, anh hơi hưng phấn, cũng hơi
cảm thấy sợ hãi.
Khi nằm
ép lên người cô, bỗng nhiên anh nhớ tới Duyệt Tâm, nhớ đến sự dâng hiến không
do dự của cô dành cho anh.
“Duyệt
Tâm…” Anh thốt lên một câu khiến dục tình của hai người tắt ngấm.
Cơ thể
đang căng lên của Lưu Bảo thả lỏng ra, cô thở dài.
Cố Nam
đã tỉnh rượu, anh xoa tay bóp trán, nói lời xin lỗi rồi mặc quần áo và bỏ đi.
Anh
phải về nhà.
Phòng
Duyệt Tâm vẫn sáng đèn, Cố Nam nhẹ nhàng mở cửa nhìn vào trong.
Cô dựa
người vào đầu giường, tay cầm sách, hình như đã ngủ rồi.
Anh
ngắm nhìn cô ngủ, đôi môi đỏ hồng hơi hé mở, lông mi dài và dày rất đẹp che đôi
mắt. Duyệt Tâm không những rất xinh đẹp, ngay cả dáng vẻ lúc cô ngủ cũng rất
đáng yêu.
Dục
vọng trong lòng Cố Nam càng lúc càng mãnh liệt, vừa rồi không làm chuỵên đó với
Lưu Bảo nên anh mong muốn được gần gũi với Duyệt Tâm.
Anh
thay quần áo, đến trước giường của Duyệt Tâm, gỡ cuốn sách trong tay cô.
Rõ ràng
đọc 500 mẩu chuyện cười, vì
sao cô lại khóc? Anh giúp cô lau khô vệt nước mắt trên khóe mắt.
Cố Nam
nằm lên người cô, muốn cởi áo ngủ của cô, Duyệt Tâm bỗng thức dậy.
Những
ngày này, cô thường xuyên ngủ không ngon, chỉ cần hơi có tiếng động là tỉnh
giấc.
Nhìn thấy
khuôn mặt của Cố Nam trước mặt mình, cô vẫn nghĩ rằng mình đang mơ. Nhưng ngay
lập tức cô cảm nhận được cơ thể của anh, cô biết những điều này là sự thật.
Duyệt
Tâm không có vẻ mong đợi chờ đón như Cố Nam tưởng tượng mà nhẹ nhàng đẩy anh ra
rồi nói: “Em mệt”
Cố Nam
nghĩ cô xấu hổ nên vẫn vuốt ve cơ thể cô: “Duyệt Tâm, đây là nghĩa vụ vợ
chồng.”
Duyệt
Tâm cựa người muốn Cố Nam xuống.
Nhưng
Cố Nam vẫn dùng lực giữ chặt lấy cô khiến cô không động đậy được đành ngoan
ngoãn chịu đựng anh.
Duyệt
Tâm không khỏe, không có cách nào thoát khỏi trọng lượng cơ thể anh, chỉ có thể
khóc và hét lên: “Cố Nam, anh xuống ngay.”
Lúc này
Cố Nam đâu dễ dàng dừng lại, anh không để tâm đến tiếng khóc và sự từ chối của
Duyệt Tâm, tiếp tục khám phá cơ thể cô.
Cô không
có cảm xúc, lúc anh đi vào cơ thể cô anh cảm thấy rõ ràng cô đau đớn đến mức
rên rỉ.
Anh
dừng lại nữa giây rồi tiếp tục, cảm thấy cơ thể như sắp vỡ tan ra, từng đợt
sóng cuộn dâng, anh không thể dừng lại, anh cần cảm nhận được khoái lạc.
Nhưng
Duyệt Tâm lại ghét Cố Nam như vậy. Anh không quan tâm đến cảm xúc của cô, cưỡng
ép cô.
Cô cảm
thấy khắp người đau đớn, tim cô đau đớn gấp vạn lần.
Có lẽ
vì đã lâu không làm chuỵên đó nên Cố Nam cảm thấy lên đỉnh rất nhanh, anh gọi
tên Duyệt Tâm rồi mệt nhọc nằm xuống thở dốc.
Cuối
cùng Duyệt Tâm cũng đẩy được anh ra.
Ánh mắt
lạnh lùng của cô khiến Cố Nam giật mình: “Duyệt Tâm, em sao thế?” Sau khi yêu,
anh muốn ôm hôn cô để xóa tan khoảng cách nhiều ngày nay giữa họ.
Nhưng
anh có thể nhận ra Duyệt Tâm không muốn.
Duyệt
Tâm lạnh lùng, nhìn anh với vẻ trách móc, dường như anh là một người xa lạ: “Cố
Nam, em nghĩ anh không thể bắt ép em làm những chuyện này, anh nên biết có một
cách nói là cưỡng bức tình dục trong hôn nhân.”
Bỗng
nhiên cô nói với anh về cưỡng bức tình dục trong hôn nhân? Rốt cuộc Duyệt Tâm
của anh làm sao? Duyệt Tâm luôn nhẹ nhàng hiền thục, Duyệt Tâm luôn ngoan ngoãn
nghe lời, Duyệt Tâm luôn yêu anh…
Cố Nam
cảm thấy có thứ gì đó vuột ra khỏi ngón tay anh, đó chính là tình yêu và sự
trân trọng mà anh không còn cách nào nắm giữ.
Duyệt
Tâm không hút thuốc, nhưng gần đây cô thường muốn mượn thuốc để được giải thoát
khỏi sự giày vò.
Buổi
tối, lúc Cố Nam không ở nhà, cô ngồi một mình trên ban công, hút thuốc liên
tục, một điếu hai điếu…cho đến khi khói thuốc nồng nặc khiến cô ho sặc sụa và
chảy nước mắt.
Những
ngày này Duyệt Tâm suy nghĩ rất nhiều, cô nghĩ đến sự kiêu hãnh và ấu trĩ của
Cố Nam, sự dịu dàng và trẻ con của anh…
Cô và
Cố Nam luôn yêu thương nhau, nhưng hôn nhân không phải chỉ cần có tình yêu để
duy trì.
Hơn
nữa, điều đáng sợ hơn là trong thời gian chiến tranh lạnh với Cố Nam, Duyệt Tâm
nhận ra Cố Nam không yêu cô như cô vẫn tưởng tượng.
Anh để
ý đến quá khứ của cô, anh để ý đến những người đàn ông tiếp xúc với cô, đến bạn
bè khác giới của cô. Anh muốn cô là của riêng anh, đây là dục vọng chiếm hữu
của một người đàn ông như Cố Nam.
Nhưng
cô không phải là đồ vật, cô là người, cô cũng có tình cảm, cũng cần có bạn bè.
Không
phải Cố Nam cũng có rất nhiều bạn khác giới sao? Những vết son trên áo anh,
hương nước hoa trên áo vest của anh…Lẽ nào cô không cảm thấy gì? Cô chỉ không
muốn nhắc đến những chuyện này, thật ra cô cũng bận tâm, dù sao cô cũng là một
người phụ nữ.
Duyệt
Tâm lại nghĩ đến mẹ của Cố Nam, nghĩ đến quá khứ của mình, nghĩ đến Viên Nhược
Hồng, nghĩ đến bố mẹ và em trai mình…
Càng
nghĩ cô càng cảm thấy lòng lạnh lẽo và buồn bã, bỗng nhiên cô nhận ra mình luôn
lực bất tòng tâm trước mọi vấn đề.
Có lẽ,
cô nên nói chuyện với Cố Nam.
Gần đây
việc ở công ty càng ngày càng ít, nhóm của cô chỉ phụ trách một dự án, phải đến
Thượng Hải làm CASE mới, v
