o phía trên treo ba chữ “Lạc Phong
đình”. Mộ Dung Tư Duệ, người tiếp theo chính là ngươi.
Trong khi Dạ
Nguyệt Sắc đang vui vẻ trò chuyện với Lăng Tự Thủy, trong Hoàng thành ở
đế đô phía xa, Tiêu Lăng Thiên đang nhíu mày nhìn mấy bức mật báo. Những mật báo này đều đến từ phía ám vệ ở chỗ Dạ Nguyệt Sắc, mạng lưới tình
báo của hắn trên giang hồ và gián điệp hắn phái đi tiếp cận Lâm Vãn Y,
nhưng lúc này những mật báo này đều tập trung tại Tụ Nghĩa sơn trang. Cô gái nhỏ của hắn hiển nhiên đã bị cuốn vào tranh chấp giang hồ, mà
chuyện phức tạp đến mức chỉ sợ Thương Hải, Nguyệt Minh cùng những ám vệ
hắn phái đi có thể không ứng phó được, hiện giờ hắn có chút lo lắng về
sự an toàn của nàng.
Ngồi trên ngọc tọa suy nghĩ một chút, hắn phất
tay bảo nội thị gọi mấy hạ thần tâm phúc vào. Nha đầu này, vừa mới rời
khỏi tầm mắt của hắn mấy ngày đã bị cuốn vào chuyện nguy hiểm như vậy,
thật sự là một giây cũng không thể buông mà. Lá Phong khắp vườn chói lọi như mây ngũ sắc, tầng tầng lớp lớp vẽ ra màu sắc của lửa. Dưới tàng cây Phong kia là thiếu niên mặc hoa phục màu
tím, giống như một đám mây tím lạnh lùng đứng lặng trong bầu rời chìm
trong lửa, ánh mắt lạnh như băng cất giấu vẻ điên cuồng, khát máu.
Trong “Lạc Phong Đình”, cứ mấy bước lại có một thiếu niên mặc đồng phục, thắt lưng dắt trường kiếm canh chừng, thuần một màu oai hùng, ngay cả ánh
mắt cũng lạnh như chủ nhân của bọn họ, lạnh lùng nhìn Dạ Nguyệt Sắc đi
tới trước mặt Mộ Dung Tư Duệ.
Càng tới gần Mộ Dung Tư Duệ, Dạ Nguyệt
Sắc lại càng khẳng định hắn không phải Thẩm Thừa Hữu. Trên người hắn có
một loại cảm giác nham hiểm, tàn ác dù đã cố áp chế những vẫn lơ đãng lộ ra, hàm chứa sự tàn nhẫn và kiêu ngạo, điều này khác hẳn với Thẩm Thừa
Hữu tâm tính hướng nội mà nàng từ gặp, kết hợp với mật báo từ chỗ Tiêu
Lăng Thiên xác nhận Thẩm Thừa Hữu đã chết, thân phận của người trước mặt hẳn rất khả nghi.
“Tiểu thư hạ cố tới chơi, thật là vinh hạnh của Mộ Dung thế gia.” Mộ Dung Tư Duệ chiêu đãi Dạ Nguyệt Sắc trong “Hàm Chu
Đình”, một nơi nghỉ chân trong “Lạc Phong Đình”. Từ nơi này có thể thu
hết phong cảnh tươi đẹp màu đỏ vào tầm mắt, cũng là một nơi vô cùng cẩm
tú, chỉ tiếc bốn phía có không ít hộ vệ của Mộ Dung thế gia, phá hỏng
cảnh đẹp hiếm có này.
“Sắp xếp nhiều hộ vệ như vậy, phải chăng Mộ
Dung thiếu chủ đã quá cẩn thận rồi?” Dạ Nguyệt Sắc nhìn Thương Hải,
Nguyệt Minh bị chặn ở dưới đình, ngón tay khẽ nhúc nhích, ý bảo bọn họ
không cần tranh cãi, cười nhạt nhìn về phía Mộ Dung Tư Duệ.
Mộ Dung
Tư Duệ nhẹ nhàng cười một tiếng, gương mặt rõ ràng vô cùng tuấn tú lại
làm cho người ta cảm thấy rét lạnh: “Tô tiểu thư không phải người trong
giang hồ, đương nhiên không biết muốn sống sót trong giang hồ thì cần
thận là điều rất cần thiết, ở Mộ Dung thế gia lại càng quan trọng.”
“Sao? Mộ Dung thiếu chủ nói vậy không biết phải hiểu thế nào?” Ánh mắt Dạ Nguyệt Sắc nhìn hắn lộ ra chút hứng thú.
“Ha ha.” Mộ Dung Tư Duệ cười khẽ hai tiếng, thân thể hơi nghiêng về phía
trước, dựa sát vào Dạ Nguyệt Sắc, thấp giọng nói: “Tiểu thư nhất định
không biết trong Mộ Dung thế gia có bao nhiêu người muốn ta chết.”
Vừa dứt lời, hắn đột nhiên thẳng người dậy, cười lớn lên như thần kinh:
“Nhưng ta vẫn còn sống, ha ha, người người muốn ta chết lại gần như chết sạch, ha ha.”
Dạ Nguyệt Sắc nhìn Mộ Dung Tư Duệ không ngừng cười
lớn, âm thầm nhíu mày. Không có cảm giác an toàn, hơi thần kinh, nếu nói hơn nữa thì tàn nhẫn vô tình, hiểu được người này có thể sẽ khó khăn
hơn nàng đã tưởng tượng. Nhưng nếu những điều này chỉ là giả vờ trước
mặt nàng, vậy người này nhất định vô cùng nguy hiểm.
“Bằng bản lĩnh
của thiếu chủ đương nhiên có thể sống lâu dài.” Dạ Nguyệt Sắc nhìn hắn
còn đang cười điên cuồng, quyết định nói thẳng, “Chỉ là, thiếu chủ không tò mò vì sao ta tới chào hỏi ngươi?”
Tiếng cười đột nhiên ngừng lại, Mộ Dung Tư Duệ giống như trở lại bình thường trong nháy mắt, hắn chậm
rãi chỉnh lại phát quan vì cười lớn mà hơi tán loạn, từ từ nói: “Từ một
khắc kia trên yến tiệc, tại hạ vẫn luôn hiếu kỳ, điều gì khiến tiểu thư
lộ ra vẻ mặt như vậy? Vì vậy từ sáng nay tại hạ đã đứng chờ tiểu thư,
chỉ không ngờ lúc này tiểu thư mới tới.”
Rất nhạy cảm, đánh giá của
Dạ Nguyệt Sắc đối với hắn lại thêm một điều. Nàng biết hôm qua khi nhìn
thấy hắn mình có chút biến sắc, nhưng vẻ mặt của mình luôn nhạt nhẽo, vẻ bất ngờ đêm qua cũng rất nhỏ, vậy mà lại bị hắn bắt được.
“Đêm qua,
khi nhìn thấy công tử, quả thật làm ta kinh hãi, bởi vì diện mạo của
công tử và một vị cố nhân của ta giống nhau như đúc. Đột nhiên nhìn
thấy, ta còn tưởng hắn chết đi sống lại, vì vậy mới nhất thời thất lễ.”
“Giống nhau như đúc?” Hắn chậm rãi nhắc lại lời của nàng, từng chữ thật nặng,
thật rõ ràng, giống như có tình cảm căm hận gì đó bộc lộ ra. “Lại có
chuyện lạ như vậy sao?”
Tuy nói như vậy nhưng trên mặt hắn không có
vẻ gì kỳ quái, ngược lại giống như có chút thất thần, trong đôi mắt màu
đen của hắn phản chiếu hoa văn rực rỡ, xinh đẹp trên trang phục màu tím, một tia sáng