Polly po-cket
Ngâm Vịnh Phong Ca

Ngâm Vịnh Phong Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211695

Bình chọn: 9.5.00/10/1169 lượt.

lạnh thoáng vụt qua.

“Đã chết sao, thật là đáng tiếc. Nếu còn sống, thật hy vọng có thể gặp vị công tử kia một lần.”

“Quả thật đáng tiếc. Nếu hắn còn sống, bằng phong thái của hai người, nếu đi cùng nhau sẽ thật sự trở thành một đoạn giai thoại song châu liên bích, sợ là sẽ rụng động toàn thành.”

“Đế đô rộng lớn, sao có thể rung

động vì chút chuyện nhỏ này. Nhưng nghe đồn, đương kim nhiếp chính vương điện hạ thiên nhân tuyệt sắc, phong tư tuyệt luân, không biết là thật

hay giả.”

Dạ Nguyệt Sắc thoáng động trong lòng, vì sao lại nói tới

Tiêu Lăng Thiên? Mấy ngày nay, thân ảnh kia vẫn bồi hồi trong lòng, ngày càng sinh động, ánh mắt gương mặt người kia ngày càng rõ ràng trước

mắt, trong lòng có một đóa hoa thơm ngát đua nở, nỗi nhớ tới như nước

chảy.

“Từng nghe qua, chưa từng gặp.” Nàng cười thản nhiên, trong đôi mắt trong trẻo ẩn chứa kiêu ngạo, đó là người đàn ông của nàng.

“Hình như tiểu thư rất có cảm tình với nhiếp chính vương điện hạ, chỉ là ta

nghe nói vị điện hạ này khống chế thiên tử, trở thành quyền thần đệ nhất triều đình, tiểu thư sống trong kinh thành, có từng nghe qua lời đồn

như vậy hay chưa?”

Dạ Nguyệt Sắc nghe vậy, ý cười vụt tắt, dưới gương mặt bình tĩnh ẩn chứa vẻ lạnh lùng: “Có lẽ Mộ Dung thiếu chủ không

biết, nói bừa chính sự là trọng tội, thiếu chủ vẫn nên cẩn thận lời nói

thì tốt hơn. Sắc trời không còn sớm, ta không quấy rầy thiếu chủ nữa,

cáo từ.”

Dạ Nguyệt Sắc nói xong liền xoay người bỏ đi, làn váy xanh

tung bay trong gió vẽ ra độ cong tuyệt đẹp, hợp với lá Phong màu đỏ

trong viện càng lộ ra vẻ trầm tĩnh. Mộ Dung Tư Duệ vẫn không nhúc nhích, ngồi trong đình nhìn theo thiếu nữ đang rời đi, sống lưng nàng thẳng

tắp, kiên định, cần cổ thật dài ưu nhã ngẩng cao, cái đầu cao quý kia

giống như sẽ không bao giờ cúi thấp xuống với bất cứ ai. Đôi mắt Mộ Dung Tư Duệ lại càng tối tăm, khóe môi từ từ cong lên một nụ cười hứng thú.

Bước ra khỏi cửa “Lạc Phong Đình”, Dạ Nguyệt Sắc thở dài một hơi, lập tức

bước nhanh hơn. Tên Mộ Dung Tư Duệ này là một tên điên tỉnh táo, tiếp

xúc với hắn làm cho nàng cảm giác không tốt, giống như đến gần một con

rắn, vô cùng không thoái mái.

Nhận thấy sự bất an của nàng, Nguyệt Minh ở phía sau nhẹ giọng hỏi:

“Tiểu thư, người sao vậy?”

Dạ Nguyệt Sắc không đáp lời, sau khi bước nhanh trở lại Tùng Lam viện,

ngồi vào chỗ mới dặn dò: “Lập tức thông báo cho điện hạ, Mộ Dung Tư Duệ

nhất định là con cháu nhà họ Thẩm, hơn nữa chính hắn cũng đã biết chuyện này. Người này rất nguy hiểm, bảo điện hạ nhất định phải cẩn thận chú ý hắn.”

Nguyệt Minh không biết hai người đã nói gì trong đình, chỉ

thấy Mộ Dung Tư Duệ cười to một cách thất thường, lúc ấy nàng đã cảm

thấy người này hết sức quỷ dị. Nay nghe Dạ Nguyệt Sắc dặn dò, lập tức đi thông báo.

Nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối, trói gà không chặt,

chuyện có thể làm thật ra không nhiều, đối phó với Mộ Dung Tư Duệ thế

nào là chuyện Tiêu Lăng Thiên cần xử lý, chuyện nàng có thể làm chỉ là

bảo vệ mình thật tốt, không để thân phận bại lộ, không để mình trở thành con cờ để đối thủ kiềm chế Tiêu Lăng Thiên trong thời khắc mấu chốt.

Mạch nước ngầm trong Tụ Nghĩa sơn trang lúc này đã bắt đầu chuyển động,

nơi đây đã trở thành một nơi vô cùng nguy hiểm, bằng thân phận của nàng

bây giờ thật sự không thích hợp ở lại nơi này, sau khi lễ tế Phong Thần

qua đi, nhất định phải rời đi.

Trong một ngày làm quá nhiều chuyện,

từ khi xuất cung đến nay, Dạ Nguyệt Sắc đã quen nhàn hạ nên cảm thấy hơi mệt, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tiếng chuông gió làm từ gỗ thông

phát ra lanh lảnh, núi rừng xa xa nhuộm đầy sắc thu. Lững thững bước ra

ngoài, bảo Thương Hải theo xa phía sau, nàng ngẩng đầu nhìn lên hàng cây cô độc lẳng lặng đón gió, nỗi nhớ từ đáy lòng đối với người kia làm cho nàng không còn cô đơn nữa.

Nàng chưa từng biết, nhớ thương một người lại là chuyện hạnh phúc như thế. Nhắm mắt lại, xoay quanh là giọng nói

người kia, nụ cười của người kia, hiện giờ, chàng đang làm gì? Đang dùng ngón tay thật dài, mạnh mẽ lật xem tấu chương, hay đang dùng ánh mắt

lạnh lùng nhìn các vị thần tử đến khi bọn họ bị mồ hôi lạnh làm ướt áo?

Hay là cũng giống như nàng, nhìn lên bầu trời rộng lớn vô tận này, khắc

họa dung nhan của nàng trong lòng?

Giống như bài thơ kia: minh nguyệt trang sức liễu nhĩ đích song tử, nhĩ trang sức liễu biệt nhân đích

mộng*. Khi nàng đang nhìn lên trời cao, Lâm Vãn Y đang ngẩn người nhìn

nàng. Thân ảnh bé nhỏ kia đứng thẳng trong gió, rõ ràng ở trước mặt lại

như xa cách thiên thượng nhân gian, muốn đưa tay ra lại sợ đây chỉ là hư ảo. Một hơi thở dài sâu kín quanh quẩn trong lòng cũng không dám thở

ra, sợ làm vị tiên tử này ngạc nhiên bay đi, suốt đời không gặp lại nữa.

* Dịch nghĩa: Trăng sáng tô điểm cảnh vật ngoài cửa sổ, ngươi tô điểm cho giấc mộng của ai kia.

“Công tử.”

Giọng nói mềm mại yếu mềm, không giống âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng

của tiên tử kia. Lâm Vãn Y quay đầu, đón nhận một đôi mắt xấu hổ, mang

chút e sợ. Nàng mềm mại như đóa hoa trong gió, làm sao có thể k