Tần Tống bỗng bật cười.
“Không sao…” Thanh âm Tần Tống có chút lao xao, thâm trầm mà nóng bỏng: “Chúng ta san bằng tỉ số đi!” Vừa dứt lời anh liền cúi đầu, nhanh chóng mà
chính xác cắn vào môi cô, rồi vừa gấp gáp vừa mạnh mẽ nuốt trọn đôi môi
ấy.
Nóng quá… Trời đất bỗng tối sầm trước mắt, anh như một ngọn
lửa đốt cháy cả vùng thảo nguyên, cô vùng vẫy trong biển lửa mù mịt mãi
vẫn không thể thoát ra được.
Hô hấp trở nên khó khăn, Hàn Đình
Đình nghe rõ tiếng thở gấp của hai cơ thể đang ép sát vào nhau, một của
anh, còn một là âm thanh lạ lẫm của chính bản thân mình.
Anh
khuấy đảo lên xuống giữa môi và lưỡi cô, như muốn nuốt luôn cả người cô. Đáng sợ nhất là vòng ôm của anh, rõ ràng ai cũng chỉ có hai tay hai
chân và một cái đầu, nhưng anh lại giống như một con rồng cuộn quanh,
khống chế cô hoàn toàn, cho dù trốn trái tránh phải cô vẫn nằm gọn trong lòng anh, để mặc anh tuỳ ý.
Cô càng lúc càng ngả người về sau,
Tần Tống càng lúc càng thấy không thoả mãn. “Bánh bao nhỏ quê mùa” này
mới nếm một chút thôi đã cảm thấy thật mềm mại mượt mà, dường như anh
chỉ cần dùng sức thêm chút nữa là cô sẽ tan chảy ngay được. Tần Tiểu Lục dốc hết toàn bộ tế bào bạo ngược có trong gen của mình ra, anh hung
hăng hôn cô đến sưng đỏ đôi môi, một tay kẹp chặt eo cô, một tay ấn chặt gáy cô, ra sức kéo cơ thể đang ngả về sau vào lòng mình, giày vò cô như muốn hoà tan cô vào trong người mình vậy!
Hương vị bạc hà vương vấn suốt nụ hôn dài triền miên, lúc đầu thì cay nóng, hồi lâu sau lại
chuyển thành vị ngọt nhàn nhạt, vị ngọt ấy mê hoặc khiến cho người ta
cảm thấy ở giây tiếp theo sẽ càng ngọt lịm hơn, vì thế càng khó dứt ra.
Cho đến rất nhiều năm về sau, Tần Tống nhất định chỉ dùng nước súc miệng của thương hiệu này.
***
Dung Nham xin được lấy dung
mạo hào hoa đệ nhất thiên hạ của mình ra để thề, anh thật sự chỉ muốn đi vệ sinh mà thôi! Đẩy cánh cửa đang khép hờ ra, anh có nằm mơ cũng chẳng thể ngờ được rằng, đập vào mắt mình lại là cảnh tượng hai bóng người
một đen một trắng đang quấn lấy nhau ngay trước bồn rửa mặt một cách mê
đắm, say sưa, triền miên đến chết không rời… Nhẹ nhàng khép lại cánh cửa bằng gỗ đào đặc ruột mạ vàng xa hoa, Dung Nhị thiếu kinh ngạc đờ đẫn vì sự bạo phát của Tần Tiểu Lục, trán bất ngờ bị va mạnh…
Tiếng
động ấy đã kinh động tới hai người nào đó đang quấn quýt không rời. Tần
Tống sực tỉnh, liếc thấy có người, cảm giác giận dữ vì bị phá đám còn
lớn hơn rất nhiều so với cảm giác bối rối lúng túng.
Bên dưới
anh, “bánh bao nhỏ quê mùa” đã mềm nhũn, ánh mắt rệu rã, lớp trang điểm
hỗn độn, đôi môi sưng mọng, bóng anh bao phủ lấy cô dưới ánh đèn, toát
ra hương vị quyến rũ mê hoặc lòng người. Tần Tống nhanh chóng giấu cô
vào lòng, xoay người che chắn ánh nhìn của cái người đang đứng ở cửa
kia.
***
Diệp Mộc đang đứng bên ngoài chờ Dung Nham, nghe tiếng động liền chạy đến: “Sao thế anh?”
Dung Nham – người lúc này đang “được” Tần Tống dùng ánh mắt ác liệt thăm hỏi mười tám đời tổ tông – uất ức xoay người, trưng ra gương mặt anh tuấn
bi thương với “tiểu cầm thú” nhà mình: “Bà xã, anh cũng muốn quà sinh
nhật như thế!”
Diệp Mộc lúc này đã trông thấy tình cảnh bối rối
bên trong, mặt hơi ửng đỏ, vội lôi người đàn ông không biết điều nhà
mình nhanh chóng rút lui.
***
Trong phòng vệ sinh bỗng chốc yên ắng, Tần Tống ép cằm lên đỉnh đầu Hàn Đình Đình nên cô không thể trông thấy gương mặt anh.
Tần Tống không nói gì, chỉ có khuôn ngực vẫn còn đang phập phồng, mùi hương nam tính nồng đượm, Hàn Đình Đình bị mùi hương này hun đến mức ngây
ngất choáng váng. Trong miệng toàn hương bạc hà mát lạnh, ý thức của cô
dần hồi phục, cảm nhận vị đắng nhẹ còn sót lại sau cùng, cô thất thần:
Nụ hôn đầu… mất rồi.
***
Trong Lương Thị Lục thiếu, Đại
boss từng nhân lúc tổ chức yến tiệc mừng phó tổng tài Vi Bác nhận chức
bắt cóc nhân vật chính, cùng trốn lên sân thượng hôn nhau, bị Cố Minh
Châu dẫn theo đoàn người dự tiệc bắt quả tang tại trận.
Thời
Dung Nham theo đuổi Diệp Mộc từng bị ép phải quay clip “trai đẹp cậy gỉ
mũi”, sau đó bị đăng tải trên khắp các trang web tám chuyện nổi tiếng,
khiến tất cả người dân trong thành phố C đều được dịp xem hài kịch.
Tam thiếu mặt lạnh Trần Ngộ Bạch, năm đó trong một buổi tiệc quan trọng,
trước bàn dân thiên hạ đã ngượng ngùng đàn bản “For Elise”[2'>, oanh oanh liệt liệt thổ lộ tấm chân tình với “đồ ngốc” nhà mình.
[2'> For
Elise: Bagatelle số 25 thuộc La thứ (WoO59 và Bia515) cho đàn piano,
thường được biết dưới tên gọi “Für Elise”, là một trong những bản nhạc
dành cho piano nổi tiếng nhất của Ludwig van Beethoven. Bản nhạc thường
được xếp vào loại khúc nhạc ngắn bagaten, nhưng đôi khi nó cũng được xem là một albumblatt (một tiêu đề chung cho các tác phẩm nhạc cổ điển,
thường là độc tấu piano, không xuất bản, ngắn gọn và không yêu cầu kỹ
thuật biểu diễn). Bản tổng phổ (score) không được công bố rộng rãi cho
đến tận năm 1867, 40 năm sau ngày mất của nhà soạn nhạc.
Chuyện Kỷ Tiểu tứ gái giả trai từ thời thơ ấu say đắm Dung Nham trong nhiều năm
