Ring ring
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325143

Bình chọn: 10.00/10/514 lượt.

cả thành phố này ai cũng biết.

Lý Vi Nhiên vì Tang Tang già mồm nhà mình mà làm không biết bao nhiêu là chuyện mất mặt.

Còn hôm nay, câu chuyện “vong tình ở bến toilet” của Tần Tống vừa xuất hiện đã vang danh thiên hạ, cuối cùng cũng được sánh ngang hàng với Ngũ

thiếu Lương thị. Thật là quá viên mãn!

Lúc xong việc trở về đại

sảnh, mọi người đều nhìn họ cười cười mà không nói gì. Tần Tống thì vẫn

bình thường nhưng cô “kỹ sư thiết kế tâm hồn” bên cạnh anh thì không

được ổn cho lắm, gương mặt bé nhỏ đỏ bừng như sắp bị nấu chín đến nơi…

Khụ khụ, xin hãy tha thứ cho vốn từ vựng ít ỏi vào lúc này của một người nào đó mới chỉ được thưởng thức hương vị tươi mát ngon lành nhưng vẫn

chưa thật sự được nếm trải!

Tần Tống mất tự nhiên ho khan hai tiếng, quay đầu thấp giọng hỏi Đình Đình: “Em vẫn ổn chứ?”

Đình Đình trông có vẻ… không được ổn cho lắm! Đầu cúi thấp gần như tạo góc

vuông với mặt đất, khoác chiếc áo vest rộng thùng thình của Tần Tống, để lộ ra phần gáy trắng ngần. Cô ngước mắt nhìn Tần Tống, lại được một

phen nóng bừng cả người.

“Đi thôi, chúng ta về thôi!” Tần Tống kéo áo khoác, che chắn cho cô kín hơn nữa.

Hàn Đình Đình cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, mặt đầy vẻ kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi anh: “Có thể về rồi sao?”

Theo lẽ thường thì không thể… nhưng bộ dạng cô ngại ngùng xấu hổ như vậy, tự đáy lòng Tần Tống không muốn để cho bất kì người nào khác nhìn thấy, dù có là động vật giống đực hay giống cái, thành niên hay là chưa thành

niên gì đi chăng nữa!

“Không sao, đi thôi!” Tần Tống không tiện

giải thích, ôm lấy cô, trước ánh mắt dập dềnh làn sóng hiểu ngầm của mọi người, nhận đủ lời chúc tụng rồi rời đi. “Hàn Đình Đình, tôi…” Tần Tống hít vào một hơi, lấy hết dũng khí nói: “Tối hôm đó đã hôn em.”

***

Sau khi rời khỏi bữa tiệc, nụ hôn đó không được nhắc đến thêm lần nào nữa.

Đêm hôm đó Tần Tống trằn trọc thao thức, gần như là thức trắng, khó khăn

lắm mới gắng gượng được đến lúc trời hửng sáng, anh tung tăng đi xuống

nhà, quả nhiên là “bánh bao nhỏ quê mùa” đã dậy trước rồi.

Tần

Tống lượn tới lượn lui trong phòng khách. Đến khi bữa sáng được bày lên

bàn ăn, Đình Đình vừa sắp đặt bát đũa vừa nhìn Tần Tống bằng ánh mắt kỳ

quái: “Tần Tống, anh làm sao thế?”

Rất khó nhận ra mặt Tần Tống đã đỏ cả lên: “Sao là sao?” Anh cố kìm nén nhịp tim đang nhảy nhót khác thường, lập tức hỏi lại.

“Sao anh không mang dép?” Hàn Đình Đình nghi hoặc hỏi: “Không lạnh sao?”

Tần Tống cúi đầu nhìn, đờ người ra. Anh tung tẩy cả buổi sáng, chỉ bằng đôi chân trần…

“Tôi không thấy lạnh chút nào hết!” Anh trưng ra bộ mặt tỉnh bơ.

Hàn Đình Đình vừa xoay người, đầu các ngón chân của anh tức thì co quắp

lại, sàn nhà trời mùa thu lạnh thật đấy. Nhưng không lạnh bằng tim anh

được… Tần Tống âm thầm nằm xuống ghế sô-pha, một tay vắt ngang trán, cảm thấy rã rời và có phần uất ức…

Bị hôn rồi mà vẫn không chịu thừa nhận cái gì hết, đáng ghét!

***

Hàn Đình Đình nhảy chân sáo vào phòng rồi lại trở ra, Tần Tống vẫn nằm im, đợi cô gọi dậy ăn cơm.

“Tần Tống!” Giọng Đình Đình nhẹ nhàng bay tới.

Tần Tống xoay mặt vào trong, không thèm nhìn “bánh bao nhỏ quê mùa”.

“Tần Tống!” Hàn Đình Đình đã nhanh nhẹn bước tới trước ghế sô-pha, ngồi xổm xuống: “Này, cái này cho anh, quà sinh nhật đấy!”

Tần Tống phút chốc mở to hai mắt, cuối cùng thì cũng đến rồi!

“Thực ra tôi định đưa anh từ tối hôm qua nhưng anh uống say quá.” Hàn Đình

Đình đưa chiếc hộp trong tay cho anh: “Đây, chúc mừng sinh nhật! Chúc

anh năm nào cũng được như hôm nay, luôn luôn bình an!”

Tần Tống

ngồi thẳng dậy, cố gắng bày ra một bộ mặt cứng ngắc, giả bộ không hề để

tâm, ngạo mạn nhận lấy, khấp khởi mừng thầm mở quà ra: Là một chiếc đồng hồ đeo tay nam. Anh sững người: “Sao… lại là thứ này?”

Hàn Đình Đình hoang mang: “Anh không thích à?” Cô phải dành dụm những hai tháng lương đó!

Tại sao lại là đồng hồ đeo tay? Đầu lông mày Tần Tống nhíu chặt lại, lặng

thinh một hồi, đến lúc chịu không nổi mới hỏi: “Hàn Đình Đình! Đôi găng

tay cô đan cho ai?”

“Tôi có đan găng tay gì đâu…” Hàn Đình Đình sững sờ.

Còn chối! Rõ ràng là có! Tần Tống nổi giận, mấy đêm liền cô lén lén lút lút đan móc anh đều nhìn thấy hết.

“Ý anh là cái mà sợi len màu xanh đó hả?” Đầu óc Hàn Đình Đình chợt loé

lên: “Cái đó không phải găng tay! Đó là đồ tôi đan cho Phốc Phốc.”

Phốc Phốc… Có người nội thương đến mức suýt thổ huyết.

“Anh muốn găng tay hả?” Hàn Đình Đình tỏ ra tâm lý hỏi, Tần Tống sầm mặt

liếc xéo “bánh bao nhỏ quê mùa” một cái, thấy cô hơi ưu sầu nhíu mày:

“Nhưng tôi không biết đan… Ngày mai tôi mua cho anh một đôi nhé! Anh

thích màu gì?”

“Không cần!” Tần Tống nổi nóng đến mức tóc trên

đầu dựng đứng, hùng hổ đứng lên, đi được hai bước liền quay lại, giật

lấy đồng hồ cùng chiếc hộp trong tay Đình Đình, trừng mắt dữ dằn với cô

thêm lần nữa rồi mới bỏ đi.

***

Cứ như vậy, từ ngày thứ

hai sau buổi sinh nhật trở đi, Tần Tống đổi tên thành “Không Vui”, dù

Đình Đình có làm gì anh cũng không vui, ngày nào cái bản mặt đẹp trai đó cũng quạu cọ, Hàn Đình Đình có nịnh nọt k