iểu gì Tần Tống cũng làm mặt
lạnh cứng ngắc.
Mẹ Đình nhận ra sự bất thường đó, nhân lúc xào
rau mới kéo con gái lại hỏi nhỏ: “Đình Đình, con với A Tống có phải là
đang cãi nhau không?”
“Không có ạ!” Hàn Đình Đình mặt ngây thơ,
vươn đầu tới xem nước trong nồi đã sôi chưa: “Thỉnh thoảng công việc mệt nhọc quá, anh ấy không muốn nói chuyện… Không sao đâu mẹ à!”
Thực ra anh ấy chắc đang tức giận vì bức tranh một nhà hoà thuận êm ấm của
đại mỹ nhân trong buổi tiệc sinh nhật đấy nhỉ? Hàn Đình Đình thầm nghĩ,
cũng chẳng trách được anh ấy sao lại giận đến thế, người mình yêu hôm
nào cũng ngủ trong nhà người khác, sinh con cho người ta, lại còn là một cô nàng xinh đẹp đáng yêu đến nhường đó nữa chứ…
“Đình Bảo!
Nước! Nước! Đừng đổ thêm nữa!” Tiếng hét của mẹ Đình đã lôi kéo “cái mặt chảy dài” ở bên ngoài thủng thẳng bước vào: “Sao vậy?” Anh ló đầu vào
hỏi.
Mẹ Đình phiền não nhấc nồi lên: “Hay rồi! Mau cho thêm ít bột mì vào đây! Phía trên tủ bếp ấy!”
Hàn Đình Đình vừa nãy mải nghĩ chuyện của Tần Tống với đại mỹ nhân, tay đổ
nước tay thêm mì, đổ hết cả nước vào trong nồi khiến đám mì chìm nghỉm
trong nước thành một cục nhão nhoét, cô vội vàng kiễng chân mở tủ lấy
thêm bột mì.
Hàn Đình Đình vừa với tay, áo cũng bị kéo lên theo,
để lộ ra một khoảng eo trần, trên làn da mịn màng trắng trẻo ấy hằn rõ
mấy vết ngón tay xanh tím, mẹ Đình vừa trông thấy liền kinh hoàng thất
sắc.
Tần Tống cũng nhìn thấy, vội bước tới trước, kéo cô xuống: “Khụ… Để anh lấy!”
Bất ngờ bị Tần Tống tựa sát vào, Hàn Đình Đình khó chịu đẩy anh ra: “Không cần đâu! Anh ra ngoài xem ti vi đi!”
Tần Tống căng mặt, một tay lấy bột mì, tay kia kéo mép áo của cô xuống,
trong lòng không ngừng than khổ. Lúc đang thoái thác, bỗng di động của
Hàn Đình Đình đổ chuông, thấy gương mặt “đâm lê” của ai đó đổi sắc, cô
liền vội vàng chạy ra nghe điện thoại, chỉ còn lại mình Tần Tống đứng
trong bếp đối diện với ánh mắt “muôn lời muốn nói lại thôi” của mẹ vợ.
“A Tống à…” Mẹ Đình đắn đo hồi lâu, mới tế nhị úp mở: “Da Đình Đình từ nhỏ đã mỏng, chỉ cần chạm nhẹ một chút thôi là để lại dấu liền, con… các
con… nên nhẹ nhàng một chút!”
Lời khuyên chân thành “ý nặng tình
sâu” của mẹ Đình vừa dứt, hai tai Tần Tống đã đỏ ửng đến mức sắp bốc
khói, anh luống cuống gật đầu: “Mẹ… Con biết rồi ạ!”
***
“A lô!” Ngọn gió đêm thu xào xạc khiến lòng người lạnh lẽo.
“Đình Bảo?” Tiếng gọi trầm thấp của người ấy từ đầu dây bên kia vọng đến,
trái tim lạnh lẽo của Hàn Đình Đình phút chốc trở nên ấm nóng, cô “Ừm”
bừa một tiếng mơ hồ.
“Tiểu nha đầu! Sao tôi mới đi Mỹ có một
chuyến mà khi trở về em chẳng nói chẳng rằng đã dọn đi mất rồi, lại còn
đi lấy chồng nữa chứ!” Tiếng cười của người ấy vừa dày dặn, vừa ấm áp:
“Sao không nói với tôi một tiếng? Ngày em kết hôn tôi nên có mặt mới
phải chứ!”
Cổ họng Hàn Đình Đình như bị nghẹn lại, thanh âm nhỏ
mà ngắt quãng, giải thích một hồi rồi chẳng hiểu bản thân mình đang nói
gì liền hỏi lại anh: “Anh… sao lại biết số điện thoại của em?”
“Chuyện này thì có gì là khó!” Anh không mấy để tâm, cười cười: “Sao rồi? Kết hôn có tốt không?”
Người ấy chắc đang hút thuốc, lúc nói chuyện điện thoại với người khác anh có thói quen châm một điếu thuốc, nói vài câu thì ngẩng đầu nhả ra từng
vòng khói thuốc, gương mặt đầy sảng khoái… Hàn Đình Đình nghĩ đến dáng
vẻ tươi vui thoải mái của anh, trong lòng bỗng thấy như bị kim chích.
Những điều ấy cô quá đỗi quen thuộc, những điều ấy cô chưa từng lãng quên.
Thì ra, những ký ức mà cô cho rằng mình đã “phong toả” cực kỳ cẩn mật đó kỳ thực không hề xa vời, chúng trốn sâu dưới đáy lòng cô, chỉ chờ một
tiếng gọi bâng quơ của anh như lúc này liền phá tan mọi sự kìm hãm, gào
thét đòi chui ra, giằng xé trong cô, bất kể là cô có trốn chạy tới nơi
chân trời góc bể nào đi chăng nữa.
“Đình Bảo?” Anh đợi hồi lâu không thấy cô nói gì, hoài nghi lên tiếng: “Sao thế?”
“Không sao…” Hàn Đình Đình lấy lại tinh thần: “Tiểu Đổng vẫn tốt chứ?”
“Rất tốt! Ầy, sao em chẳng thèm hỏi thăm tôi có ổn hay không? Tôi đi công
tác lâu vậy cũng chẳng thấy em gọi điện hỏi thăm an ủi. Con bé này, hồi
nhỏ thấy tốt bụng lắm mà, mới kết hôn một cái là lật mặt không nhận
người quen liền!” Anh vừa nói vừa cười, như một vị huynh trưởng đã dõi
theo cô từ bé cho tới lúc trưởng thành, nhiệt tình quan tâm đến hạnh
phúc của cô.
Hàn Đình Đình không thể chịu đựng thêm nữa, cô bất đắc dĩ ngắt máy, tay run run tháo pin điện thoại ra nhét vào túi áo.
Đã gần bảy giờ tối, ánh đèn ấm áp từ những căn hộ trong khu nhà dần sáng,
một mình cô đứng lẻ loi trong lớp gió đêm thu lạnh lẽo trên sân thượng,
trong thoáng chốc bỗng cảm thấy mọi hy vọng đều tan thành mây khói. Anh
ấy nói ngày cô kết hôn anh nên có mặt mới phải. Kỳ thực khi cô quyết
định cưới Tần Tống cũng muốn gọi điện thoại thông báo cho anh, nhưng
ngón tay đặt trên phím bấm do dự mấy tiếng đồng hồ rồi đến cuối cùng vẫn lại buông lơi…
Anh ấy chẳng biết gì cả! Anh ấy cũng sẽ không
vượt ngàn dặm xa để về ngăn cản cô. Anh ấy sẽ chỉ giống như vừa rồi, mỉm cườ