XtGem Forum catalog
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325552

Bình chọn: 8.00/10/555 lượt.

mạch. Thật là mất

mặt thôi rồi!

“Tôi không biết anh đợi tôi ở bên ngoài…”

“Trong thiệp có viết rõ ràng rồi đấy thôi!” Tần Tống phẫn nộ tới mức mắt tóe lửa.

Hàn Đình Đình càng nhỏ giọng trả lời: “Anh chỉ viết tám giờ, bữa tối… Tôi cứ tưởng ý anh là tám giờ sẽ về dùng bữa tối…”

“Cô… Cô có thể ngốc thêm được nữa không? Tần Tống tức giận đến mức bàn tay đang tóm lấy cô không ngừng run rẩy: “Tức chết mất!”

Hàn Đình Đình sợ sệt nhìn anh, không biết nên nói gì. Bao năm nay, nếu bố

cô hoặc Từ Từ lên cơn giận kiểu này, chỉ cần cô né qua tránh lại không

đả động tới thì sẽ không có chuyện gì, còn nếu là mẹ cô và người đó, thì bất luận là chuyện gì cũng không bao giờ nổi nóng với cô. Người cứ động tới đâu là bị cô chọc giận tới đó như Tần Tống, đây là lần đầu tiên cô

gặp phải.

Có người vì mình mà nổi giận hoặc tâm trạng không tốt

thật sự là một việc khiến người ta cảm thấy nặng nề, đặc biệt là với một người nhút nhát như Hàn Đình Đình. Vì thế cô rất sợ, rất sợ Tần Tống

không vui, nhưng anh lại luôn vì cô mà chẳng mấy khi vui vẻ. Sống bên

anh, lúc nào Đình Đình cũng phải cẩn thận, dè dặt, đắn đo suy nghĩ.

Cô không nói gì, vẻ mặt dường như không muốn đôi co với anh thêm nữa. Ban

đầu Tần Tống chỉ cảm thấy phải nén giận, hồi sau lại bị ánh mắt xa cách

muôn nghìn trùng của Đình Đình nhìn cho đến nỗi uất ức trào dâng. Bây

giờ một mình anh gánh vác hai đâu Lương Thị – Tần Thị, vừa bận bịu các

dự án đầu tư cho hai nhà, vừa phải đối phó với đám người khó chơi ở Tần

gia, đêm ngày phải hao tổn biết bao nhiêu là tâm trí. Để sắp xếp cuộc

hẹn với cô mà hôm nay ngay cả thời gian ăn trưa anh cũng phải làm việc.

Anh không mong chỉ trong một đêm cô có thể hồi tâm chuyển ý, nhưng chí

ít cũng phải có chút cảm động chứ!

Aaaaa, tên khốn khiếp Dung

Nhị! Cái gì mà lãng mạn đẹp đẽ cơ chứ? Cái gì mà bách phát bách trúng

hả? Cái gì mà chỉ cần là phụ nữ thì sẽ không kháng cự nổi? Anh trả xe,

trả xe lại cho tôi! Đồ lừa đảo! Aaaaa…

***

Tần Tống khóe

môi rũ xuống, gương mặt âm u bước ra ngoài, theo sau là gương mặt hoảng

loạn vô tội của Hàn Đình Đình, Trương Phác Ngọc nãy giờ đứng tựa cửa

nghe lỏm suýt chút nữa bị bắt quả tang, cuống cuồng rút về phòng khách,

nhảy lên ghế sô-pha vơ lấy laptop giả vờ giả vịt như đang lướt web.

Tần Tống mặt mũi ủ ê bước qua, hướng phía cầu thang đi lên tầng, bỗng đột

ngột dừng bước, xoay người lại, bộ dạng không thể tin nổi: “Mẹ… mẹ đang

lên mạng đấy à?”

“Ừ!” Trương Phác Ngọc cười tít mắt chỉ vào Hàn

Đình Đình: “Đình Đình dạy mẹ đó, chiều nay hai mẹ con mua quá trời thứ

qua mạng luôn! Mua cả cho con nữa đó!”

Tần Tống kinh ngạc sững sờ, lập tức chuyển hướng nhìn sang Hàn Đình Đình: “Đường dây mạng nhà ta sửa rồi à?”

Hàn Đình Đình không quay ra nhìn anh, lặng lẽ gật đầu.

Trương Phác Ngọc vội vàng tranh công: “Là mẹ gọi người đến đấy. Chỉ cần sửa một chút là được mà.”

“…” Tần Tống phút chốc cảm thấy trong lòng lạnh lẽo dần đều. Thôi xong! Lần này thì bị bại lộ thật rồi!

“Phải rồi, A Tống!” Trương Phác Ngọc nở nụ cười: “Nhân lúc bố con nằm viện

kiểm tra, mẹ định sửa sang lại nhà. Phòng của con mẹ đã đặt giấy dán

tường màu hồng rồi đó. Nhưng mà con thích màu hồng từ bao giờ thế? Từ

sau khi kết hôn à?”

Trái tim Tần Tống vốn đang hoang vu ảm đạm,

đúng lúc này một cơn gió Bắc bỗng lạnh lùng thổi tới, càng tăng thêm nỗi bi thương trong lòng anh… Những ngày tháng sau này không thể sống yên

ổn được rồi!

Tần Tống chẳng nói chẳng rằng, vật vờ như như một

hồn ma ai oán lượn lên tầng. Trương Phác Ngọc lập tức vẫy nàng dâu đến

hỏi: “Hai đưa cãi nhau hả?”

Hàn Đình Đình cười gượng, xua xua tay: “… Không có gì ạ.”

“Bởi vì con không đi hẹn hò hả?”

“Con… con không biết ý anh ấy là hẹn tám giờ ra ngoài ăn cơm.” Hàn Đình Đình cúi thấp đầu.

“A… Tại mẹ không tốt! Mẹ đoán được rồi nhưng lại cố tình không nói cho

con.” Trương Phác Ngọc cảm thấy có chút áy náy: “Ai bảo nó tặng hoa cho

con, còn hẹn mỗi mình con ra ngoài ăn tối, mẹ ghen tị chứ bộ…”

“Mẹ à…” Hàn Đình Đình nghẹ lời, an ủi ngược lại: “Không sao đâu, để con giải thích với anh ấy.’

“Ừ!” Trương Phác Ngọc cũng cho là nên như vậy, liền đẩy con dâu đi lên tầng: “Vậy con mau lên dỗ dành nó! Hai đứa ra ngoài ăn tối đi! Tối nay đừng

về nữa, cứ lãng mạn bên ngoài một đêm!”

Hàn Đình Đình bị đẩy một

mạch lên tầng. Sau khi quyết đoán gõ cửa, Trương Phác Ngọc cũng dứt

khoát rút lui, bỏ mặc cô một mình lúng túng bước vào phòng.

Tần Tống đang thay đồ, đã cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi vân chéo, cà vạt cũng đã nới lỏng, vắt hờ trên cổ.

“Cô vào đây làm gì?” Thấy Hàn Đình Đình, Tần Tống khẽ chau mày, dùng ngữ khí kém thân thiện để hỏi.

“Chúng… chúng ta ăn cơm thôi, tôi có làm cánh gà ướp rượu.”

“Không muốn ăn.” Tần Tống xị mặt, kéo ngăn tủ: “Tôi phải đi tắm, cô ra ngoài đi!”

Hàn Đình Đình lấy đồ của Tần Tống ra, xếp gọn gàng rồi đưa cho anh: “Vậy anh tắm xong rồi xuống ăn nhé! Tôi đợi anh.”

Nghe giọng nói nhu mì dịu dàng cất lên ba tiếng “tôi đợi anh”, Tần Tống sững người trong giây lát, hơi xoay mặt liếc nhìn cô.

“Tầ