n Tống… anh đừng giận nữa mà, không phải tôi cố ý không đi.” Hàn Đình
Đình khẽ cúi đầu, giọng nói càng nhỏ nhưng cực kỳ dễ nghe: “Bởi vì… bởi
vì trước giờ chưa từng có ai tặng hoa hồng cho tôi, cũng chưa từng có ai hẹn tôi như thế, vì vậy tôi không biết anh có ý hẹn tôi tám giờ tối ra
ngoài dùng bữa. Tôi cứ tưởng anh tám giờ về nhà ăn tối nên mới chuẩn bị
cơm canh sẵn sàng đợi anh về.”
Cô trước giờ bất kể là nói hay làm gì cũng đều rất nghiêm túc chân thành, đặc biệt là lúc giải thích với Tần Tống như thế này.
Tần Tống bỗng nhiên cảm thấy… vô cùng cảm động.
“Khụ…” Anh xoay mặt đi, giả vờ tiếp tục kéo ngăn tủ, hỏi bâng quơ: “Nếu biết thì sao?”
“Nếu biết… tôi sẽ đi.” Cô dường như cũng thoáng đỏ mặt.
Phòng thay đồ bỗng trở nên chật hẹp, không khí không còn lưu thông được nữa,
Tần Tống cứ kéo ngăn tủ mãi, như thể sắp vùi luôn đầu vào trong hộc tủ.
Hàn Đình Đình đứng yên một chỗ kể từ lúc ban đầu dồn hết dũng khí cho
đến tận bây giờ khi sắc hồng đã phủ đầy mặt, cuối cùng cô chỉ còn biết
bối rối đỏ mặt cắn chặt răng.
Hai người cực kỳ mất tự nhiên hưởng thụ sự không thoải mái này.
“… Quần áo để ở đây nhé!” Hàn Đình Đình phá vỡ sự im lặng ngột ngạt đó.
Trông thấy Tần Tống vùi đầu vào hộc đựng tất, phần gáy để lộ ra ngoài đã đỏ ửng lên, cô thực tình không nhẫn tâm thấy anh tiếp tục chết ngạt
trong đó: “Anh đi tắm đi, tôi xuống nhà trước.” Nói xong cô định lập tức chạy ra ngoài.
“À này…” Vào thời điểm mấu chốt, bản chất cầm thú trong Tần Tống cuối cùng cũng trỗi dậy, nhanh chóng nhô đầu ra khỏi
đống tất, vội vàng chụp lấy tay cô: “Chúng… chúng ta cùng xuống, tôi đói rồi!”
Tay cô lập tức nóng lên, còn anh ra sức nắm chặt.
Mặt Hàn Đình Đình càng đỏ, mất tự nhiên chuyển hướng nhìn về phía trước.
Tần Tống hít vào một hơi thật sâu rồi lại thở ra nhẹ nhõm, ngập tràn
sung sướng. Đôi tai của “bánh bao nhỏ quê mùa” cũng dần chuyển sang màu
hồng.
Tần Tống thầm quyết định, từ hôm nay trở đi, anh sẽ trở thành “fan cuồng” của màu hồng…
***
Trương Phác Ngọc thấy con trai lượn lên rồi lại lượn xuống, không rõ tình hình thế nào, vội nói: “A Tống, con đừng giận nữa, là mẹ cố ý khiến Đình
Đình hiểu lầm, ở nhà làm cơm đợi con về ăn đó! Ai bảo con chỉ tặng hoa
cho mỗi vợ thôi!”
“Ừm… Không sao!” Tần Tống dễ chịu một cách lạ
thường, thậm chí không trừng mắt với mẹ, trên mặt còn treo thêm một nụ
cười hòa nhã: “Mẹ, ngày khác con mua hoa tặng mẹ.”
Trương Phác
Ngọc sững sờ, kinh ngạc nhìn con trai bảo bối của bà ngoan ngoãn ngồi
xuống bàn ăn, ánh mắt chỉ dõi theo bóng hình của nàng dâu bảo bối, mỉm
cười nhận bát cơm vợ xới cho, hai người còn nhìn nhau tình tứ… Xì xì,
tên nhóc này, hèn gì mà lại đi thích màu hồng!
“Đình Đình, Từ Từ
nói đã gửi hàng rồi đó!” Trương Phác Ngọc gập laptop lại, đứng dậy: “Nó
còn tặng cho chúng ta một món quà nhỏ nữa.”
Tần Tống – yêu –màu – hồng nghe thấy vậy, bàn tay đang cầm bát canh bất giác run lên. Hàn
Đình Đình nhìn anh, đáp bừa một tiếng “Ừm” qua loa, lập tức chuyển chủ
đề: “Mẹ, chúng ta ăn cơm thôi!”
Trương Phác Ngọc tung tăng chạy tới, cười tít mắt: “Mẹ không ăn ở nhà đâu, mẹ sang bệnh viện ăn với bố con.”
“Vậy để con đi kiếm cái hộp giữ ấm.” Hàn Đình Đình lập tức đứng dậy.
“Mẹ bảo cô phụ bếp làm rồi, con ngồi xuống ăn cơm đi!” Trương Phác Ngọc ấn
vai Đình Đình xuống rồi lại vỗ vỗ Tần Tống đang ngồi cạnh: “Con trai, vì con không tặng hoa cho mẹ nên mẹ mới làm càn, xin lỗi con nha! Thời
gian còn lại là dành riêng cho hai đứa đấy! Vui vẻ hưởng thụ nhé!”
Nói xong, Trương Phác Ngọc dẫn cô phụ bếp ra ngoài. Trên bàn ăn bỗng chốc
im lặng như tờ, gương mặt khó khăn lắm mới chui ra khỏi núi tất bây giờ
lại đang muốn vùi vào trong chén cơm.
Hàn Đình Đình cũng cảm thấy không thoải mái. Lúc đầu Tần Tống không vui, cô cũng cảm thấy tâm trạng không tốt, vốn nghĩ gom hết dũng khí giải thích rõ ràng suy nghĩ trong
lòng mình thì tình hình sẽ tốt hơn, nhưng sao bây giờ thậm chí còn lúng
túng, bối rối hơn thế này cơ chứ…
“Khụ khụ…” Cuối cùng trước khi
chết ngộp, Tần Tống cũng ngẩng đầu lên, anh với cô đang ngồi sát vai bên một phía bàn ăn, vừa hay không cần nhìn cô, chỉ cần nhìn thẳng về phía
không khí oi bức trước mặt là được: “Di động của em… là do tôi ném.”
Hàn Đình Đình chậm rãi đặt đũa xuống.
“Tôi thấy tin nhắn của em với Tư Đồ Từ Từ, nhất thời mất kiềm chế nhắn lại
một cái tin cho cô ấy… Sợ em phát hiện, trong lúc hốt hoảng tôi đã ném
di động đi. Đường dây mạng và điện thoại cũng do tôi phá hỏng.” Anh hơi
xoay mặt lại nhìn cô: “Xin lỗi em!”
Hàn Đình Đình lại cười: “Mấy
ngày trước tôi đã biết rồi… Di động anh tặng tôi có thể lên mạng, tôi
với Từ Từ liên lạc được với nhau rồi.”
Di động có thể lên mạng…
Tần Tống sững người, xoay mặt lại cúi đầu ra sức húp canh, không ngừng
tự nguyền rủa bản thân hàng trăm hàng ngàn lần.
“Thật ra là do
tôi không đúng, tôi không nên tám chuyện với Từ Từ về… anh.” Nghĩ đến
nội dung buôn chuyện, Hàn Đình Đình im bặt, mặt đỏ tía tai không thốt
nên lời.
Trong nhà chỉ còn lại hai người, Tần Tống không ngừng
húp canh, còn Đì