ả lời Đình Đình, nhưng anh đã đau đến mức giọng
nói cũng trở nên méo mó: “Em có bị đau ở đâu không?”
“Tôi không sao.” Hàn Đình Đình sờ nắn khắp người Tần Tống: “Anh bị va vào chỗ nào?”
“Á… đừng động đậy!” Tay phải đang quấn quanh eo cô siết lại, chuyển dịch
lên phía trên túm lấy cánh tay trái của cô, cố định thân trên của Đình
Đình: “Chắc tay trái của tôi bị gãy rồi… Em ngồi dậy cẩn thận, đừng chạm vào tôi, đi gọi xe cứu thương đi!”
***
Đêm đã khuya, có
người nào đó được xe cứu thương chở thẳng đến bệnh viện, chụp phim bó
bột rồi phải nằm viện quan sát, trong khi một người khác lại thoải mái
nằm ngâm mình trong bồn tắm mát-xa tại gia, nhắm mắt nghe nhạc, ngón tay thon dài thong thả gõ nhịp…
“Bố ơi!” Dung Nham đang ngâm mình
trong bồn tắm thơm ngát, hưởng thụ âm nhạc du dương, bỗng công chúa nhỏ
nhà anh tung tăng chạy tới.
“Ừ! Bảo bối, sao muộn thế này rồi mà con còn chưa đi ngủ?”
“Con không buồn ngủ.” Dung Đậu Đậu hiên ngang đáp lời: “Bố, có điện thoại. Là chú Lục gọi đến ạ.”
“Bố đang tắm, đưa cho mẹ con nghe đi!” Dung Nham tựa đầu vào chồng khăn tắm dày cộm bên thành bồn, khép hờ đôi mắt đào hoa, lười biếng nói.
“Mẹ đã nghe rồi ạ. Mẹ cười đến đau cả bụng, đến giờ vẫn còn đang lăn lộn
trên giường.” Dung Đậu Đậu nghiêng đầu, mở to đôi mắt tròn xoe.
“Í! Mau đưa cho bố nào, bảo bối!” Vừa thấy có chuyện hài để nghe, Dung Nham lập tức tích cực hẳn.
Dung Đậu Đậu cười tít mắt đưa điện thoại cho bố, rồi tiện tay hớt một vốc
bong bong xà phòng xoa lên mặt Dung Nham. Trò đùa đã thành công, cô bé
cười “Ha ha” rồi chạy mất.
Dung Nham cười cười xoa mặt, đưa điện
thoại lên nghe, vừa mới “Ừm” một tiếng đã thấy trong tiếng ầm ĩ huyên
náo ở đầu dây bên kia có tiếng gào thét kinh thiên động địa, cuồn cuộn
như tiếng sấm vọng về: “Đồ đểu! Trả xe lại cho tôi!”
Tõm… Chiếc
điện thoại xa xỉ có mức giá “đắt cắt cổ” của người nào đó đã “được” ngâm mình trong bồn nước đầy xà phòng tắm cùng chủ nhân của nó.
Đã lâu không gặp, rõ ràng là cô với người đó.
***
Tay trái của Tần Tống chính thức… bị gãy.
Trương Phác Ngọc vẽ một con gà con lên lớp bột rắn đanh bó chặt trên cánh tay
của con trai, vừa vẽ vừa hỏi anh đến lần thứ tám mươi mấy: “A Tống, rốt
cuộc con làm ảo thuật gì cho Đình Đình xem mà gãy luôn cả tay thế này?”
Tần Tống nằm trên ghế sô-pha, cánh tay phải lành lặn vắt ngang mắt, giả bộ chết.
Tần Uẩn khẽ kéo vợ: “Phác Ngọc… Đừng hỏi nữa!”
Trương Phác Ngọc tỏ vẻ tiếc nuối: “Em cũng muốn nó làm ảo thuật cho em xem mà.”
Tần Uẩn ngoảnh mặt, thở dài bất lực: “Em muốn cánh tay phải của con trai bảo bối gãy nốt hay sao?”
Trương Phác Ngọc lắc mạnh đầu, lúc này mới chịu nhả Tần Tống ra, không hỏi đông hỏi tây gì thêm nữa.
Hàn Đình Đình tiễn thợ điện ra cửa rồi quay vào nói: “Cầu dao điện đã sửa xong rồi ạ.”
“Sửa nhanh vậy hả?” Trương Phác Ngọc hoàn toàn vô tâm nhả ra một câu.
Người nói vô tâm nhưng người nghe hữu ý, gương mặt Tần Tống đột nhiên tối sầm lại, đôi chân dài thõng xuống, anh ngồi dậy xỏ chân vào đôi dép lê đi
trong nhà. Trương Phác Ngọc ở đằng sau thấy vậy hớt hải gọi: “A Tống!
Con đi đâu thế?”
“Đi vệ sinh!” Anh bực bội đáp.
“Một tay không tiện đâu!” Trương Phác Ngọc chuyển hướng sang con dâu: “Đình Đình, con mau vào giúp nó đi!”
Hàn Đình Đình đang uống nước táo, suýt chút nữa thì sặc lên cả mũi.
***
“Khụ… Tần Tống!” Ở ngoài phòng vệ sinh, mặt Hàn Đình Đình còn đỏ hơn cả trái táo: “Anh… đã xong chưa?”
“Làm gì?” Tần Tống cáu gắt.
“Mẹ bảo tôi hỏi anh… có cần giúp không…” Dứt lời, Đình Đình đưa hai tay lên bưng mặt, nóng quá đi à!
Phía trong yên ắng một hồi, lát sau cửa đột ngột mở ra… Hàn Đình Đình kinh
ngạc nhìn anh một tay đang kéo quần, uy phong thần vũ đứng ở trước mặt
mình… Thảm rồi, mặt cô sắp bị nướng chín luôn rồi!
Tần Tống đanh mặt lại, vốn định một tay kéo cô vào trong, thế nhưng một tay bó bột
đang treo ở trước ngực, còn tay kia thì đang bận cài thắt lưng, anh đành trợn mắt nhìn “bánh bao nhỏ quê mùa”: “Vào đi!”
Hàn Đình Đình
theo phản xạ có điều kiện, ngoan ngoãn bước sau anh vào nhà vệ sinh.
Thực ra căn phòng cũng không nhỏ lắm, có điều hai người vừa bước vào
trong đó, không gian lập tức trở nên chật chội.
Tần Tống chỉ chỉ thắt lưng của mình: “Cài giúp tôi!” Anh không quen chỉ dùng một tay, hồi nãy chật vật mãi vẫn không cài được.
Hàn Đình Đình nhận lệnh, vội vàng ra tay. Ánh mắt lia đến chỗ đó của anh,
cô bỗng nhớ đến lần Tần Tống ném di động của mình đi, cô và Từ Từ lúc đó đang nhắn tin cho nhau… “Kích cỡ ra sao?” – “Một bọc… bự lắm!”
Gương mặt Đình Đình bỗng đỏ ửng lên, lần này thì bị nướng chín thật rồi!
Chương trình biểu diễn ảo thuật của Tần Tống bị “bể show”, “đạo cụ” anh mất
bao công sức chuẩn bị không biết văng đi đâu mất, đường dây điện thì
không sửa được, lại còn bị gãy tay, thể diện của mình trước mặt Đình
Đình sụt giảm nghiêm trọng, vì thế mà anh luôn cảm thấy khó chịu, bực
bội trong lòng mãi không thôi. Bây giờ lại thấy cô đang đỏ bừng mặt cẩn
thận cài thắt lưng cho mình, bộ dạng xấu hổ bối rối này đã phần nào bù
đắp cho lòng tự tôn
