vội vàng đưa tay trái của mình
lên: “Tôi bảo đảm!”
Thấy “bánh bao nhỏ quê mùa” nghiêm chỉnh
tuyên thệ, Tần Tống bỗng bật cười, vươn tay ra véo má cô. Biểu hiện vừa
rồi của cô cứ như là đang nhõng nhẽo với anh vậy, điều này đã khiến cho
tâm trạng của anh bỗng trở nên rất tốt, cực kỳ tốt!
Đáng tiếc, sự thực đã chứng minh, sự bảo đảm của Hàn Đình Đình chẳng đáng tin chút nào!
Đó là một buổi chiều thứ sáu hiếm hoi Tần Tống được về sớm, anh dừng xe
trước cổng nhà trẻ, đợi cô cùng về nhà. Xe đạp điện quá bé lại quá thấp, Tần Tống ngồi đằng sau, đôi chân dài đang không biết để vào đâu ấy liền duỗi thẳng ra trước áp lên chân Hàn Đình Đình. Hàn Đình Đình dịch chân
ra tỏ ý kháng nghị, anh lại dứt khoát vươn tay phải lên vòng quanh eo
cô, thoải mái dựa vào lưng cô, ôm chặt lấy cô.
“Tần Tống!” Ban ngày ban mặt, Hàn Đình Đình xấu hổ đỏ mặt.
Tần Tống có vẻ uể oải: “Hử?”
“Bỏ tay ra đi!”
Tần Tống dụi dụi mặt vào lưng cô, gương mặt thỏa mãn cười tít mắt: “Không đấy!”
“Đẩy anh xuống xe bây giờ!”
“Em có thể thử xem!”
Kít… Chiếc xe đạp điện màu hồng nhỏ xinh đột ngột phanh gấp, cả hai người
theo quán tính chồm về phía trước, Tần Tống siết chặt cánh tay đang quấn quanh người cô, nhanh nhẹn ôm “bánh bao nhỏ quê mùa” đứng lên. Chiếc xe đổ cái “rầm” vào chân anh, anh đau đớn la oai oái: “Hàn Đình Đình! Em
làm thật sao?”
Hàn Đình Đình im lặng không phản ứng.
Tần Tống ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cô, không biết trên mặt “bánh bao nhỏ
quê mùa” là biểu cảm gì, cứ đứng thẫn thờ nhìn về phía trước, không hề
chớp mắt. Một chiếc Mercedes 350 sáng loáng đang đỗ ngay trước cửa nhà
họ, một người đàn ông cao to, khoác chiếc áo măng tô màu xám đang tựa
vào thân xe. Anh ta đi đôi găng tay da màu đen, đang hơi cúi đầu châm
thuốc, chiếc bật lửa được mở ra rồi đóng lại rất nhanh, điếu thuốc cũng
lập tức bén lửa, khói thuốc dần lan tỏa, vây quanh gương mặt nhìn
nghiêng đầy góc cạnh của người ấy, thật đàn ông biết bao, nam tính biết
nhường nào! Lúc này, người ấy cũng đã nhìn thấy Tần Tống và Hàn Đình
Đình, liền mỉm cười dập tắt điếu thuốc, sải bước về phía hai người, tà
áo khoác dài tung bay trong gió, khiến Tần Tống nhớ lại hình ảnh “đạp
gió bước đến, tà áo phấp phới” mà Hàn Đình Đình đã từng miêu tả.
Ánh mắt Tần Tống đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
***
Trần Dịch Phong tới gần, toàn thân Hàn Đình Đình cứng ngắc như bị khóa chặt, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn. Nhưng anh không nhìn về hướng cô
trước mà quay ra thụi một đấm vào người đang đứng ngay sau cô, cười nói: “Tần Tiểu Lục, đã lâu không gặp!”
Tần Tống rắn rỏi đỡ lấy cú
đấm khá mạnh của Trần Dịch Phong, trong lòng chấn động đến mức suýt thổ
huyết nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra rất bình thản, nhàn nhạt cười: “Đã lâu
không gặp, Trần tổng!”
Trần Dịch Phong cười sảng khoái, chào hỏi Tần Tống xong, rất tự nhiên cúi người xoa đầu cô gái đang ở trong vòng
tay Tần Tống, khẽ gọi: “Đình Bảo!”
Hàn Đình Đình cúi đầu không
nhìn anh, khẽ “Vâng” một tiếng, trong giọng nói ẩn chứa đầy sự run rẩy
mà Tần Tống chưa bao giờ thấy.
Trần Dịch Phong nhéo mũi cô: “Thân già tôi lặn lội đường xa đến đây, nha đầu này sau không thèm tiếp đón gì thế hả?”
“Em không có.” Hàn Đình Đình vội vàng ngẩng đầu, nụ cười xa xăm của anh đâm thẳng vào mắt cô thật nhức nhối, hốc mắt cô nóng rẫy, suýt chút nữa thì bật khóc.
Đã lâu không gặp, rõ ràng là anh đây mà!
***
Tần Tống đứng một bên im lặng nãy giờ, lúc này mới mỉm cười nói: “Bà xã à,
mời khách vào nhà ngồi đi!” Anh vừa nói vừa âm thầm siết chặt, cả người
Hàn Đình Đình bị kéo sát vào người anh, cô lặng lẽ gật đầu.
Trần Dịch Phong cười nói: “Không cần đâu, tôi nói vài câu với Đình Đình rồi
đi liền, chuyện công việc để mai đến Tần Thị hẵng bàn!”
Hàn Đình Đình không biết giữa hai người bọn họ có công việc gì, nhưng nghe anh
từ chối Tần Tống thẳng thừng như vậy, suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong
đầu cô là A Tống nhất định sẽ không vui.
“Vào nhà ngồi một lát đi!” Cô nói với Trần Dịch Phong: “Dù gì thì cũng đã đến rồi!”
Cô vừa mở lời, Trần Dịch Phong liền gật đầu: “Được.”
***
“Cứ tự nhiên, đừng khách sáo!” Tần Tống vừa nhiệt tình tiếp đãi Trần Dịch
Phong, vừa thân mật ôm lấy Hàn Đình Đình: “Bà xã, tối nay chúng ta ra
ngoài ăn cơm nhé?”
Hàn Đình Đình chưa kịp trả lời, Trần Dịch Phong đã lắc đầu: “Khỏi đi, tối nay tôi thật sự có hẹn mất rồi.”
“Tôi hiểu.” Tần Tống cười khách sáo: “Nhưng trước khi đi Trần tổng cũng nể
mặt dùng chung với chúng tôi bữa cơm chứ! Đình Đình vẫn hay kể với tôi
trước đây hai người là hàng xóm sát vách, thân tình lắm.”
Trần Dịch Phong nhìn Hàn Đình Đình mỉm cười: “Tôi hay phiền cô ấy chăm sóc hộ Tiểu Đổng.”
“Không sao!” Tần Tống tỏ vẻ vô cùng độ lượng: “Bà xã tôi vốn thích trẻ con mà. Bà xã…”
Anh ở trước mặt Trần Dịch Phong cứ nói câu nào là chèn chữ “bà xã” vào câu
đó, Hàn Đình Đình không phải đồ ngốc, càng nghe càng thấy chói tai, liền lật đật ngắt lời anh: “Anh lên nhà thay đồ đi!”
“… Ờ!” Tần Tống thầm nghiến răng: “Vậy anh lên trước, hai người nói chuyện đi!”
Trần Dịch Phong cởi áo khoác ngoài, Hà