của anh. Nhìn một hồi vẫn thấy Đình Đình đang cúi
đầu mò mẫm ở “chỗ đó” của mình, Tần Tống bất giác cảm thấy có gì đó
không được ổn cho lắm… Anh cảm thấy có chút bất thường, còn Hàn Đình
Đình thì ngày càng căng thẳng hơn, kéo lên kéo xuống mãi cái mặt thắt
lưng của anh mà vẫn không được, cô lo lắng giải thích: “Kéo… kéo… kéo…”
Kéo không nổi!
Tần Tống nổi điên! Dù gì thì anh cũng là vì bảo vệ cô nên mới ngã gãy tay, cô đã không giúp đỡ lại còn “là lá la”[1'>?
[1'> Trong tiếng Trung, từ “kéo” phát âm là “la”, đồng âm với từ tượng thanh.
Anh hùng hổ cúi đầu, chẳng nói chẳng rằng cắn lấy đôi môi đỏ mọng của cô.
Hàn Đình Đình thất kinh, còn chưa kịp giãy giụa đã bị anh ép sát vào
lòng, đôi môi bị ngậm chặt, cổ họng cô phát ra âm thanh mỏng manh yếu
ớt, thế là càng bị chiếc lưỡi của Tần Tống xông vào điên cuồng càn quấy.
Cô thẹn thùng rên lên một tiếng rồi mềm nhũn trong lòng anh, cả người Tần
Tống nóng bừng. Anh ôm cô, ép cả người cô sát vào thân thể rắn chắc của
mình, cảm giác như… đột nhiên chìm vào giữa đám mây bồng bềnh, ngón tay
đưa đến đâu liền thấy mềm mại đến đó. Đôi môi anh đang ngậm trong miệng
khẽ run lên, rồi cả người cô cũng bắt đầu run rẩy trong lòng anh, thế là Tần Tống lại càng siết chặt vòng ôm, hô hấp khó khăn… Vậy thì để cho
tất cả mọi người đều khỏi cần hít thở luôn đi!
Hàn Đình Đình bị
thiếu khí đến mức gần ngất, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ, cả người mềm
nhũn, trong khi vòng ôm của Tần Tống lại ngày càng siết chặt. Cuối cùng, đến khi vòng tay đó hơi nới lỏng ra một chút, cô như choàng tỉnh cơn
mê, ánh mắt đờ đẫn dựa vào lòng anh thở dốc. Tần Tống cụng trán vào cô,
cũng thở dốc liên hồi. Mới “nghỉ giải lao” được khoảng năm giây, Hàn
Đình Đình vừa tỉnh táo được đôi chút, Tần Tống lại lập tức ép xuống…
Người cô ấy thật nóng! Tần Tống vừa hôn ngấu nghiến vừa điên đảo thần hồn.
Khi hôn cô, anh không thể kiềm chế được, luồn ngón tay vào trong lớp áo
của cô, mân mê vùng da mềm mại mịn màng ở eo cô, rồi dần dần đưa tay lên cao hơn nữa. Ngón tay anh lướt đến đâu, làn da non mềm lại nổi da gà
hết sức đáng yêu tới đó. Trong cơn điên đảo anh bỗng phát hiện, càng lúc bản thân mình càng hứng thú đến mức không thể kiềm chế nổi, không biết
làm sao để diễn tả hết được sự kích động này! Anh chỉ còn cách điên
cuồng quấn lấy lưỡi cô, rồi không suy nghĩ gì cắn mạnh một miếng… “Đau…
á!” Hàn Đình Đình đau đến mức mồ hôi rịn ra đầy trán, trong khoảnh khắc
cảm nhận lưỡi mình chắc đã bị Tần Tống cắn đứt lìa, cô liền đẩy mạnh anh ra, mở cửa đánh “rầm” một tiếng, rồi tựa lưng vào cửa bưng miệng không
ngừng thở dốc. Tần Tống vẫn còn đang trong cơn mơ màng, đôi mắt anh vẫn
hết sức nóng bỏng, anh giơ tay định kéo Đình Đình lại, nhưng cô nhanh
nhẹn cúi người tránh đi, mở cửa chạy mất…
***
Trương
Phác Ngọc nghe thấy tiếng động, một lát sau thấy cô con dâu ngoan hiền
bỗng chạy bổ ra ngoài, dường như có dã thú đang đuổi theo phía sau, liền hỏi: “Sao thế con?”
Hàn Đình Đình định lên tiếng trả lời nhưng
lưỡi đau như bị rút gân, chỉ có thể phát ra những âm thanh ú a ú ớ.
Trương Phác Ngọc nhướng mắt cẩn thận quan sát, thấy con dâu mặt mày đỏ
bừng, mồm miệng thì sưng vù, là một người từng trải nên bà lập tức hiểu
ra, nở nụ cười hết sức mờ ám…
Tần Tống ở trong phòng vệ sinh
không ngừng xoay vòng vòng. Sau khi bình tĩnh lại, anh dùng một tay thần tốc gài chặt thắt lưng, không chút chần chừ đuổi theo cô ngay lập tức.
Hàn Đình Đình bê cốc nước táo hồi nãy đang uống dở lên tu ừng ực, thấy anh đi đến liền cuống cuồng ngoảnh mặt sang chỗ khác.
Tần Tống ngông nghênh đi đến ngồi trên ghế sô-pha ngay cạnh cô, như cười
như không nghiêng đầu nhìn cô, nhìn chằm chằm cho đến lúc nhiệt độ nóng
bỏng mà cô khó khăn lắm mới làm dịu đi được trong chốc lát lại rực lên,
anh đắc ý quay đầu nói với cô giúp việc: “Cho tôi một cốc nước ép táo!”
Trương Phác Ngọc thấy kỳ lạ, liền hỏi: “Ô! A Tống, con bắt đầu thích nước táo từ khi nào vậy?”
Tần Tống ngắm “bánh bao nhỏ quê mùa” đang đỏ mặt cúi đầu lảng tránh, cười
tà ác liếm khóe môi, nhớ lại việc thú vị ban nãy, vẻ mặt anh thích thú
vô cùng: “Vừa xong…”
***
Tần Tống từ hồi bị ngã gãy tay
không thể lái xe, đi làm hay tan sở đều có tài xế đưa đi đón về. Hàn
Đình Đình ngại làm phiền người ta chạy đường vòng, nên mỗi ngày đều kiên trì cuốc bộ hai mươi phút đến nhà trẻ, Tần Tống cảm thấy rất chướng
mắt. Một ngày đẹp trời, lúc tan sở anh lại đột nhiên xách theo một chiếc xe đạp điện màu hồng về nhà. Màu hồng phấn xinh xắn, khỏi phải nói là
đáng yêu đến mức nào! Hàn Đình Đình sung sướng đạp xe quanh phòng khách
mấy vòng, lúc Tần Tống từ trong bếp rót nước đi ra, không chú ý nên bị
cô va phải.
Hàn Đình Đình cuống quýt nhảy xuống xe, chạy đến
trước mặt Tần Tống vừa xin lỗi vừa chùi nước, Tần Tống chau mày: “Kỹ
thuật của em tệ quá! Thế này sao tôi có thể yên tâm để em ra đường được? Không được, tịch thu xe!”
Hàn Đình Đình nghe vậy liền nở nụ
cười nịnh nọt, càng ra sức chùi mạnh tay hơn nữa: “Tôi sẽ cẩn thận mà!”
Tần Tống liếc mắt nhìn sang, Đình Đình