n Đình Đình đỡ lấy theo quán tính, rồi để anh tự nhiên ngồi xuống ghế sô-pha.
“Căn hộ này không tồi!” Anh nhìn tứ phía, phong cách phù phiếm của Tần Tống
trong lối thiết kế và sự ấm áp của Hàn Đình Đình toát lên trong từng món đồ, mỉm cười nhận xét.
Hàn Đình Đình treo áo khoác của Trần Dịch Phong lên rồi hỏi: “Anh uống cà phê nhé? Trong nhà không có loại trà anh hay uống.”
“Không cần đâu, tôi không khát.” Trần Dịch Phong nói: “Em qua đây ngồi, tôi hỏi chuyện!”
Hàn Đình Đình nhẹ nhàng bước đến, ngồi lên ghế sô-pha bên cạnh anh.
“Đình Đình, em nói cho tôi biết, cuộc sống hôn nhân quá mỹ mãn nên cảm thấy
không cần thiết phải liên lạc với tôi nữa, hay là cuộc hôn nhân này
không ổn nên em không muốn cho tôi hay?” Anh hỏi.
Hàn Đình Đình trầm ngâm hồi lâu, khẽ trả lời anh: “Đều không phải.”
“Đều không phải?” Anh cười: “Vậy tại sao chỉ gọi điện đến trường Tiểu Đổng mà không thèm nhận điện thoại của tôi?”
“Em…” Đã sắp đến mùa đông lạnh giá rồi, thế mà trên lưng Hàn Đình Đình đẫm mồ hôi: “Gần đây xảy ra rất nhiều việc, bận bịu quá… Em không có thời
gian.”
“Vì chuyện của Tần gia à?”
“… Có một phần.”
“Chứ không phải vì nguyên nhân nào khác, ví dụ như không muốn nói chuyện với tôi?” Giọng anh nhẹ bẫng, cứ như là đang đùa cợt vậy.
Hàn Đình Đình phản bội lương tâm, gật gật đầu.
“Vậy thì tốt!” Trần Dịch Phong ngả người ra sau, mỉm cười nhìn cô, một nụ
cười thật khó đoán ý. Một lúc lâu sau, anh đứng dậy, lấy từ túi áo ra
một phong thư màu sắc sặc sỡ đưa cho cô: “Tiểu Đổng đã giao nhiệm vụ cho tôi, khi gặp nhất định phải đưa tận tay cho em.”
Hàn Đình Đình
nhận lấy. Dịch Phong ngồi xuống, lại thuận tay xoa xoa tóc cô, chân
thành lên tiếng: “Dạo gần đây Tần gia phát sinh rất nhiều chuyện phiền
phức, lần này tôi đến cũng là vì việc đó. Bản thân em cần phải cẩn thận
một chút, mấy cuộc chiến tranh giành quyền lực trong gia tộc kiểu này em không kham nổi đâu, không được tham dự vào, sẽ rất nguy hiểm đấy!”
Hàn Đình Đình không bình luận gì cả. Có Tần Tống ở đó, bảo cô không tham dự sao được? Có Tần Tống ở đó thì cô còn có thể gặp nguy hiểm gì nữa?
“Được rồi, mục đích tôi tìm đến tận đây là để nói với em mấy lời này. Con
người Tần Tống rất được, nhưng nếu cậu ta có làm gì không phải với em,
em cứ nói với tôi, cho dù ở cách xa em, tôi cũng vẫn có cách thay em dạy dỗ cậu ta.” Anh cười sảng khoái, Hàn Đình Đình cũng cười theo. Cô nghe
Trần Dịch Phong nói chuyện, ngắm nhìn anh, trong lòng bỗng thấy dần bình lặng.
Dẫu cho anh vẫn còn khả năng tác động đến tâm trạng của
cô, vừa xuất hiện đã khiến cô lúng túng rối bời, chỉ hỏi đôi ba câu bâng quơ thôi đã khiến cô toát mồ hôi, nhưng đã không còn khiến cô mê muội
như trước nữa.
Anh nói chuyện với cô vẫn như trước, chẳng hề có
chút kiêng dè, xem cô như… đứa em gái thân thiết nhất, quan tâm lo lắng
mọi thứ cho cô.
Chỉ có điều, trước đây cô luôn vì sự quan tâm đó mà cảm động, mà chờ đợi, mà sợ được sợ mất, nhưng bây giờ cô đã nhận ra rằng: Đó chỉ đơn thuần là sự ân cần của anh mà thôi, cho dù cô có yêu
hay không, anh vẫn không hề thay đổi, điều thay đổi chính là những rung
động trong trái tim cô.
Ngay cả lúc này, khi đang ngồi cạnh anh, Đình Đình biết anh vẫn như trước, không hề thay đổi, nhưng trái tim cô
đã không còn đập thình thịch như hồi thiếu nữ nữa rồi.
Đúng vậy, cô đã không còn thấy rung động vì anh nữa.
“Khụ khụ!” Tần Tống quay lại rất nhanh, anh sải bước đến ngồi bên cạnh Hàn Đình Đình.
“Sao chưa bẻ cổ áo đàng hoàng thế này?” Đình Đình khẽ nói, rồi dịu dàng vươn tay giúp anh bẻ cổ áo. Tần Tống rất biết hưởng thụ, khẽ ngẩng đầu lên,
còn Trần Dịch Phong thì giả vờ uống nước để rời ánh mắt đi nơi khác.
Ngồi chưa được bao lâu, Trần Dịch Phong đã phải đi, Tần Tống và Hàn Đình
Đình tiễn anh ra tận cửa. Lúc thay giày, ánh mắt Trần Dịch Phong đột
ngột khựng lại. Hôm qua Tiểu Đào đến nhà, lôi Phốc Phốc ra chơi rồi quên không trả về chỗ cũ, nên hiện tại Phốc Phốc vẫn đang ngoan ngoãn nằm
trên tủ để giày cạnh cửa.
“Đã cũ như vậy rồi mà em vẫn còn giữ
à?” Trần Dịch Phong ngoảnh lại mỉm cười. Phốc Phốc là món quà anh đã
tặng cô từ nhiều năm về trước.
Mặt Tần Tống đột nhiên biến sắc.
Hàn Đình Đình liếc nhìn Tần Tống, trong lòng có chút lo lắng. Đúng lúc
này, Trần Dịch Phong nói lời từ biệt.
Anh ấy đi rồi, Tần Tống
cũng khóa chặt cửa nhốt mình trong phòng, tới giờ ăn cơm mặc cho Hàn
Đình Đình gọi thế nào cũng không chịu ra.
***
Đêm khuya
thanh vắng, Hàn Đình Đình trở người mãi mà không tài nào chợp mắt nổi,
liền ngồi dậy đi rót nước uống rồi ngồi một mình trong phòng khách đọc
thư Tiểu Đổng viết cho cô.
Tiểu Đổng và cô trước giờ vốn luôn
thân thiết, trong lá thư dày cộm ấy kể lể rất nhiều tâm sự bí mật giữa
con gái với nhau, cuối thư vẫn nhấn mạnh một câu nói quen thuộc: “Thực
ra cô chính là người mẹ trong lòng cháu.”
Hàn Đình Đình không
kiềm chế được cảm xúc, mắt hơi ươn ướt. Chuyện xưa như giấc mộng thoáng
qua, nếu là một năm trước đây, khi nghe được những lời này, không biết
là cô sẽ kích động đến mức nào, nhưng bây giờ cô chỉ c
