ảm thấy những thứ
đó thật xa vời.
Bỗng thấy sau lưng có gì đó khác thường, Đình
Đình bất giác quay đầu lại, bóng đen lù lù dưới ánh đèn vàng dọa cho cô
hồn bay phách tán, hoảng hốt kêu lên: “Tần Tống! Anh làm tôi sợ chết đi
được!”
“Không có tật thì đã chẳng phải giật mình!” Gương mặt Tần Tống lạnh lùng, giọng điệu của anh đầy mỉa mai: “Con gái nhà người ta
đã xem em như mẹ rồi cơ đấy, chúc mừng em!”
Đình Đình gấp thư lại, thấp giọng nói với vẻ không vui: “Sao anh lại… đọc trộm thư của người khác?”
Tần Tống bĩu môi, trầm mặc một hồi, giọng nói đột nhiên trở nên dữ dằn: “Tôi đói rồi!”
Đình Đình lập tức đứng lên đi nấu bữa khuya cho Tần Tống. Loay hoay hơn nửa
tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng làm xong bát mì thịt bò thơm ngào ngạt. Vẻ mặt Tần Tống vẫn rất xấu, ăn được vài miếng liền ngẩng đầu, quét ánh mắt lạnh lẽo khắp người “bánh bao nhỏ quê mùa” khiến cô cảm thấy không
thoải mái, vội trốn về phòng mình.
Đẩy cửa bước vào, Đình Đình
lập tức phát hiện ra Phốc Phốc đã không còn ở trên giường nữa, bức thư
hồi nãy cô đặt dưới chiếc lược trên bàn trang điểm cũng không cánh mà
bay.
“Tần Tống!” Cô vội vã chạy ra: “Trả lại đồ cho tôi!”
“Ném rồi.” Anh không hề phủ nhận, vừa đẩy bát mì ra vừa đáp thoải mái.
Cô cuống cuồng: “Sao anh có thể làm thế?”
“Tôi thế đấy, em có thể làm gì được tôi nào?” Tần Tống rất ngang ngược: “Ở
trong nhà tôi mà em còn giữ tín vật của tình cũ, em thấy tôi dễ ức hiếp
vậy sao?”
Hàn Đình Đình tức nổ đom đóm mắt, sao anh ta lại xấu xa đến mức này cơ chứ!
“Em đi đâu đấy?” Thấy cô quay người bước đi, Tần Tống vội vàng đứng lên.
“Về phòng ngủ!” Hai mắt cô đỏ hoe, giọng nói giận dỗi: “Mai tôi về nhà, không ở nhà anh nữa!”
“Em dám!” Tần Tống cuống lên, vòng qua bàn ăn nhào tới giữ Đình Đình lại:
“Đừng tưởng hắn ta là Trần Dịch Phong mà tôi sợ! Hàn Đình Đình, tôi nói
cho em biết: Tôi không bao giờ ly hôn! Không thả cho em đi với hắn ta
đâu! Dù cho hắn có là Trần Dịch Phong đi chăng nữa! Em – đừng – có – mà – mơ!”
Anh mà nổi giận thì vô lý không thể tả, tay Hàn Đình Đình
bị anh giữ chặt đến phát đau. Trong lòng vô cùng thất vọng về anh, không thể kiềm chế được nữa, nước mắt rơi lã chã.
Hàn Đình Đình khóc
khiến Tần Tống sững sờ, chầm chậm nới lỏng vòng tay, nhưng vẻ âm u trên
khuôn mặt anh thì vẫn y nguyên. Một lát sau, cuối cùng anh cũng buông cô ra, nhìn cô một lát rồi xoay đầu đi thẳng một mạch lên tầng.
***
Sau khi về phòng, Hàn Đình Đình trằn trọc cả một đêm.
Sáng sớm hôm sau, cô dậy sớm hơn thường ngày, vô thức đánh răng rửa mặt xong liền đi làm điểm tâm. Từ xa xa đã nhìn thấy bát mì tối qua còn chưa kịp dọn vẫn ở trên bàn ăn, cô nhớ đến chuyện hôm qua, trong lòng lại buồn
bã khôn nguôi.
Lúc đi qua phòng khách để vào dọn dẹp, Đình Đình
bỗng trông thấy Phốc Phốc nằm trên bàn trà cạnh ghế sô-pha. Cô thoáng
sững sờ, cầm lên xem thử. Cũ kỹ, trụi lủi, đúng là Phốc Phốc của cô thật rồi! Thư của Tiểu Đổng đặt ngay bên dưới Phốc Phốc, lúc cô ôm Phốc Phốc lên, lá thư liền rơi xuống cạnh ghế sô-pha.
Thực ra đối với cô, Phốc Phốc giống như một người bạn “thanh mai trúc mã”, là sự an ủi cũng như giới hạn cuối cùng của cô. Khi tất cả mọi người trên thế giới này
đều không hiểu cô, thật may vẫn còn có Phốc Phốc, Phốc Phốc sẽ chẳng bao giờ cười nhạo những “si tâm vọng tưởng” của cô. Điều nay không liên
quan gì đến Trần Dịch Phong, vấn đề chỉ là ở khoảng thời gian Phốc Phốc
gắn bó với cô mà thôi.
Tần Tống thật sự đã hiểu lầm cô rồi!
Đình Đình thở dài, cúi người nhặt lá thư lên. Ánh ban mai xuyên qua khung
cửa sổ, dịu dàng chiếu vào phòng. Trong lúc cô cúi người xuống, bỗng có
một vệt sáng lấp lóa, cô vươn tay nhặt lên xem, hóa ra là một chiếc
nhẫn.
Chiếc nhẫn… chiếc nhẫn! Đầu óc Hàn Đình Đình đột ngột lóe
sáng, nhớ đến lần Tần Tống bị gãy tay, giữa những ngón tay nắm chặt của
anh cũng phát ra ánh sáng như vậy. Sau đó, anh luôn miệng làu bàu rằng
không tìm thấy “đạo cụ ảo thuật” đâu cả, hỏi anh là thứ gì, anh lại ngắc ngứ nhất định không chịu nói… Thì ra là nó ư?
Anh học ảo thuật
để về biểu diễn cho cô xem, thứ đạo cụ mà dù mất điện anh vẫn kiên trì
sửa chữa để tiếp tục biến ra chính là nó ư?
“Khụ…” Sau lưng vang lên tiếng ho khan quen thuộc.
Tần Tống mặc quần ngủ bước xuống cầu thang, trông thấy cô đang lặng lẽ ngồi quay lưng về phía mình giữa phòng khách, trong lòng anh bỗng thấy vui
mừng, hớn ha hớn hở giả vờ đi rót nước uống.
Đình Đình thấy vậy cũng theo anh vào bếp.
“Thấy đồ rồi chứ?” Mặt anh lạnh tanh, đặt cốc nước xuống: “Tôi chẳng thèm vứt mấy cái thứ rách nát ấy đi đâu mà lo! Coi cái bộ dạng cuống quýt của em tối qua kìa…”
Cô vẫn chẳng cãi lại, chỉ im lặng nhìn anh. Tần Tống bị nhìn đến mức mất tự nhiên, “Hừ” lạnh một tiếng: “Sao hả?”
“Tối hôm qua… Xin lỗi anh, tôi không nên căng thẳng như vậy. A Tống, cho dù
Phốc Phốc là do ai tặng đi chăng nữa thì cũng đã ở bên cạnh tôi hơn mười năm nay rồi, nó rất quan trọng với tôi!” Cô cân nhắc từng câu từng chữ, thấy vẻ mặt Tần Tống vẫn không vui liền cuống quýt: “Cảm ơn anh đã trả
nó lại cho tôi!”
Tần