Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325605

Bình chọn: 9.5.00/10/560 lượt.

o cũng chẳng gấp gáp, những người xung quanh

không tài nào hiểu rõ được nội tình. Cuộc họp lại tiếp tục, Tần Tống vừa tập trung tinh thần ứng chiến, trong bụng lại vừa thầm tính xem làm

cách nào để đối phó với tên khó nhằn Trần Dịch Phong kia.

Theo

tin tức ban đầu của Kỷ Nam, Trần Dịch Phong được mời đến đây, Trần Ngộ

Bạch cũng thấy có gì đó không ổn: “Dựa vào mối kết giao bao nhiêu năm

nay giữa chúng ta với Trần Dịch Phong, anh ta không thể đi giúp đám

người đó đối phó với Tiểu Lục được! Nhưng anh ta lại không từ chối, cũng chẳng hề báo trước cho chúng ta biết, rốt cuộc thì anh ta muốn làm gì?”

Tần Tống khi ấy cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhưng nghĩ đến sự hợp tác làm

ăn lớn giữa Trần Dịch Phong với Lương Thị, anh hoàn toàn không cho rằng

Trần Dịch Phong sẽ mạo hiểm đối đầu với mình.

Đáng tiếc, anh có

suy đi tính lại thế nào cũng chẳng thể ngờ được rằng Trần Dịch Phong

đang có âm mưu biến “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh trở thành mẹ kế của

con hắn.

Bước ra khỏi phòng họp, đi ngang qua Trần Dịch Phong

cùng với đám bô lão, Tần Tiểu Lục mắt vẫn nhìn thẳng, vẻ mặt hiên ngang

dửng dưng, nhưng kỳ thực trong lòng đang hết sức ngứa ngáy khó chịu.

Xét về cả công lẫn tư, anh đều phải đối đầu với cái tên Trần Dịch Phong đáng ghét này.

***

Đầu đông ở thành phố C, nhiệt độ ngày một thấp.

Tần Tống về thấy trong nhà còn lạnh hơn cả bãi để xe. Anh vừa cởi giày vừa gọi: “Bà xã ơi! Bà xã!”

Hàn Đình Đình đang ở trong bếp ló đầu ra: “Hả?”

“Sao không bật máy sưởi lên vậy?” Tần Tống khẽ trách. Anh đi làm cả ngày mệt mỏi, về nhà vừa lạnh lại vừa đói, tâm trạng thật sự rất tệ.

“Vẫn chưa đến lúc lạnh nhất mà, phòng rộng thế này cứ bật máy sưởi suốt thì lãng phí lắm!”

Tần Tống quăng đôi giày xuống đất: “Vậy em muốn để anh chết cóng chứ gì?”

Lại nổi cáu rồi… Hàn Đình Đình vội vàng chạy đi bật máy sưởi, nhặt giày của anh lên để ngay ngắn vào trong tủ giày, rồi đứng trước mặt anh hỏi:

“Anh thật sự nghĩ rằng em muốn anh chết cóng à?”

Tần Tống ngoảnh mặt, “Hừ” một tiếng, lại bị cô kéo lại: “Anh nói gì đi chứ! Chẳng phải vừa nãy rất dữ dằn đó sao?”

“Tại em làm anh giận quá chứ bộ! Làm gì có nhà ai đến mùa đông mà không bật

máy sưởi cơ chứ? Đã nói với em bao nhiêu lần rồi mà lần nào về nhà cũng

lạnh ngắt…” Tần Tống thấp giọng oán trách, thái độ đã mềm mỏng đi rất

nhiều.

“Được rồi mà, sau này trước khi anh về em nhất định sẽ

nhớ bật cho anh!” Hàn Đình Đình dịu dàng nói: “Chỗ em sống trước kia mùa đông còn mưa lạnh hơn ở đây nhiều mà cũng có dùng máy sưởi bao giờ đâu. Một năm có bốn mùa, vốn dĩ là xuân ấm đông lạnh, vậy mà mùa nào anh

cũng để nhiệt độ như thế, mùa nào cũng mặc đồ mỏng manh như nhau chẳng

phải là rất kỳ cục sao?”

“Em đừng có dạy bảo anh như dạy mấy đứa nhóc ở lớp em có được không?” Tần Tống khẽ lẩm bẩm.

Hàn Đình Đình không nhịn được, giơ tay véo má anh: “Anh không lớn nổi mà, đúng là trẻ con!”

Lòng bàn tay cô rất ấm, ngữ khí lại càng ấm áp hơn, khiến mọi giận hờn trong lòng Tần Tống phút chốc đều tan biến, mặt chẳng bí xị nổi. Anh nắm tay

cô không hề có ý định thả ra, mân mê mãi, như muốn tiện tay ôm cô vào

lòng để sưởi ấm…

“Đừng quậy nữa!” Hàn Đình Đình cảm thấy không

thoải mái, xấu hổ né tránh bàn tay của Tần Tống: “Em phải đi làm cơm

rồi, tối nay có cánh gà cho anh đó. Anh mau lên tầng thay quần áo đi! Em có mua một cái áo khoác lông vũ treo trong tủ quần áo của anh đấy!”

“Em mua áo cho anh sao?” Người nào đó khi nãy còn mặt mày nhăn nhó, nổi

quạu ầm ĩ, vậy mà bây giờ đột nhiên lại tươi cười hớn hở.

Hàn

Đình Đình thẹn thùng gật đầu: “Em dọn tủ quần áo, thấy anh không có áo

lông vũ nên mua cho anh một cái… Anh lên mặc thử xem! Nếu anh không

thích cũng không sao, em mang sang cho bố mặc cũng được.”

“Anh thích!” Tần Tống vô cùng phấn khích, mặt tươi như hoa, “soạt” một tiếng bay vù lên tầng thử đồ.

***

Ngày hôm sau, tại Lương Thị.

Đại boss kéo chặt áo khoác, nhấn nút gọi nội tuyến: “Máy sưởi hỏng rồi à?”

Thư ký dè dặt đáp: “Dạ, không… Là Lục thiếu gia đặc biệt dặn dò phải tắt đi ạ…”

“Tại sao?” Đại boss đầu đầy hắc tuyền, cái tên Tần Tiểu Lục này từ sau khi kết hôn càng ngày càng ấu trĩ!

“… Chúng tôi cũng có hỏi rồi ạ, nói là tiết kiệm điện bảo vệ môi trường…”

“… Ừ!”

Gắng gượng đến trước buổi họp, mũi của năm con người đẹp đẽ chỉnh tề ấy đều

đỏ ửng, ai nấy mặt mày cũng đều u ám, ngồi nghiến răng nghiến lợi.

Lý Vi Nhiên gương mặt cứng đờ như khúc gỗ, quay sang Dung Nham: “Dung Nhị, xe của tôi anh cứ chọn lấy một cái, anh thích cái nào cũng được, nhưng

đừng có dạy thêm bất cứ chiêu gì cho Tiểu Lục nữa có được không?”

Đôi mắt đào hoa của Dung Nham cóng đến mức không nhấc nổi mí lên: “Lần này thật sự không phải tại tôi…”

Đại boss trầm ngâm hồi lâu, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn: “Lão tam, cậu có sáng kiến gì không?”

Trần Ngộ Bạch nãy giờ không hề tham gia thảo luận, cứ cắm đầu cắm cổ chuyên tâm làm bảng biểu.

Kỷ Nam khịt khịt mũi, ngó nghiêng: “Tam ca, làm gì mà gấp gáp thế?”

“Bảng kế hoạch vốn đầu tư!” Trần Ngộ Bạch ngẩng đầu khỏi mớ giấy tờ hỗn độn,

đẩy nhẹ gọng k


XtGem Forum catalog