òng bàn tay cô toàn là máu…
Tiếng “vù vù”
khủng khiếp bên tai khiến cô dựng tóc gáy, vô số chai bia đang “bay
lượn” ở trước mặt và sau lưng Đình Đình, một số chai đập vào người cô,
phần lớn còn lại thì lao thẳng vào bức tường bên cạnh, sau đó vỡ vụn,
những mảnh thủy tinh sắc nhọn văng tung tóe. Lúc này cô mới hoàn hồn, ôm đầu ngồi thụp xuống đất, cô sợ đến mức phát run, vừa khóc vừa hét lớn:
“Cứu tôi với!”
***
Khi Hàn Đình Đình đang kêu khóc vì “sự
nổi loạn của những chai bia” thì Tần Tống vừa kết thúc một cuộc họp. Đám bô lão phiền phức đang ra sức ủng hộ đầu tư ba bên khiến anh cực kỳ đau đầu, anh phải hết sức kiềm chế giải tán hội nghị. Vừa vào đến văn
phòng, Tần Tống tức tối giơ chân đá mạnh vào bàn trà.
Sau đó,
không hiểu tại sao Tần Tống cứ cảm thấy trong lòng bất an. Văn bản trong tay rõ ràng là đã nghĩ ra phương án xử lý cũng như đã cân nhắc ổn thỏa
từng câu chữ, thế nhưng cứ bôi bôi xóa xóa mãi vẫn không tài nào viết
xong được.
Cuối cùng, Tần Tống bực bội ném thật mạnh cây bút máy
ra ngoài, đúng lúc Trần Dịch Phong đẩy cửa bước vào, may mà kịp né qua
một bên.
Cô trợ lý đang chạy theo phía sau gấp gáp giải thích: “Tần tổng! Trần tổng, ông ấy…”
“Không sao, cô ra ngoài đi!” Tần Tống lập tức lấy lại bình tĩnh, bình thản nói.
Trần Dịch Phong chẳng hề áy náy chút nào khi chưa được mới đã xông vào, anh
ta thoải mái ngồi xuống trước mặt Tần Tống, mỉm cười: “Thứ lỗi cho, thời gian của tôi quá gấp, không thể chờ cậu từ từ thu xếp thời gian triệu
kiến được, chỉ còn cách này thôi.”
Tần Tống cũng mỉm cười: “Đã mất công đến tận đây rồi thì cứ vào thẳng vấn đề luôn đi! Trần tổng tìm tôi có chuyện gì sao?”
“Tần Tiểu Lục, cậu đã trưởng thành hơn nhiều so với trước rồi đấy!” Trần
Dịch Phong cười, nói chuyện chẳng liên quan: “Trước đây khi Lương Thị
hợp tác với tôi, cậu tung tăng nhảy nhót đi tiên phong, mới bị tôi quay
cho mấy vòng đã mất kiên nhẫn quay đầu bỏ đi luôn, đẩy ngay cho Dung
Nhị, có lúc còn hất sang cho Trần Ngộ Bạch nữa. Nếu tôi nhớ không lầm,
chúng ta chưa bao giờ vui vẻ hợp tác tới cùng cả.”
Tần Tống ngồi thẳng lưng, ánh mắt không hề né tránh, nhìn thẳng Trần Dịch Phong.
“Đừng quanh co nữa!” Anh dửng dưng: “Trần Dịch Phong, chẳng phải anh vẫn luôn muốn tìm một dịp đấu đá với tôi đó sao? Sợ tôi kiếm trợ thủ anh đấu
không lại, nên chuyển sang kế khích tướng à? Chi bằng anh cứ trực tiếp
phất cờ chiến đi, thế mới giống bậc đại trượng phu!”
Trần Dịch Phong không tỏ thái độ gì, chỉ cúi đầu châm một điếu thuốc, ánh mắt nhìn Tần Tống khiêu khích: “Vậy cậu có dám không?”
“Tại sao lại không? Lần này tôi tuyệt đối không dựa dẫm vào Lương Thị dù chỉ một chút, chỉ cần anh khai chiến, tôi với anh một chọi một luôn!” Tần
Tống thoải mái ngả người dựa vào thành ghế, cười lạnh lùng: “Mặc dù việc thắng thua đã quá rõ ràng rồi, anh có làm như thế nào đi chăng nữa cũng chẳng thể thắng nổi tôi đâu, nhưng tôi vốn là người rộng lượng, tôi sẽ
cho anh cơ hội này!” Lời của Tần Tống tuy “ý tại ngôn ngoại” nhưng vẫn
ám chỉ một cách rõ ràng. Nghe vậy, ánh mắt Trần Dịch Phong càng thêm
phần lạnh lẽo, dường như giữa những vòng khói thuốc mờ ảo có lưỡi dao
găm đang lao thẳng về phía Tần Tống.
“Còn nữa…” Tần Tống nhoài
người về phía trước, đẩy một chiếc gạt tàn sạch sẽ sang: “Có thể phiền
anh tắt thuốc đi được không? Bà xã tôi không cho tôi hút thuốc, nếu buổi tối về nhà mà trên người có mùi thuốc lá thì tôi khó ăn nói lắm!” Anh
cười.
Trần Dịch Phong khựng lại, sau đó đưa tay dụi tắt điếu
thuốc trong tay, chỉ có điều trên gương mặt không hề xuất hiện thêm nụ
cười nào nữa.
Tần Tống còn chưa kịp ăn mừng chiến thắng nhỏ nhoi
này thì đã nhận được cuộc điện thoại “khóc không thành tiếng” của mẹ vợ, mới nói có vài câu mặt anh liền biến sắc, đứng dậy chạy bổ ra ngoài.
Lúc anh về đến nhà họ Hàn, Đình Đình vừa từ viện về. Tần Tống bước vào nhà
không trông thấy cô đâu, tim anh như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Anh níu bố vợ lại, cuống quýt hỏi: “Cô ấy đâu rồi ạ?”
Bố Đình trầm mặc khác thường, chỉ tay về phía phòng con gái, vẻ mặt đó càng khiến Tần Tống thêm hoang mang…
May mắn thay, “bánh bao nhỏ quê mùa” của anh đang ngồi bó gối ở trên giường, bọc chăn kín mít rồi nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.
Tần Tống sải bước dài đi về phía Đình Đình. Nghe thấy tiếng động, cô liền
quay đầu lại, thấy Tần Tống đến thì hai mắt ngập nước, nhào vào lòng
anh. Tần Tống nhanh nhẹn dang rộng vòng tay, hai người ôm nhau thắm
thiết.
Tần Tống ôm Hàn Đình Đình thật chặt, khi cảm nhận được cô
đang ở trong lòng mình, anh mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó mặt cô bị anh
xoay trái xoay phải để kiểm tra: “Em bị thương ở đâu?”
Hàn Đình Đình ấm ức chỉ gò má trái: “Anh xem nè…”
Trên mặt Đình Đình có ba – bốn vết thương, ngắn có mà dài cũng có, đều là vì bị mảnh thủy tinh cứa vào. Cũng may vỏ chai bia khá dày nên mảnh thủy
tinh cũng không sắc lẹm như dao, chỉ vì da mặt cô mỏng nên mới chảy
nhiều máu như thế, chứ thực ra vết thương cũng không sâu lắm, cầm máu
bôi thuốc xong là se lại ngay. Một nửa khuôn mặt cô chỗ thì v
