Snack's 1967
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325812

Bình chọn: 9.00/10/581 lượt.

u

ạ. Đều tại con không tốt, dạo này con bận quá nên không đến thăm hỏi bố

mẹ thường xuyên được.”

“Con đừng có việc gì cũng gánh hết lên

người thế, chuyện gì cũng phải lo lắng thì sao chịu nổi?” Mẹ Đình cực kỳ ưng ý chàng rể này nên cưng chiều hết mực, huống hồ bà cũng biết tình

trạng sức khỏe của bố Tần Tống không tốt, phận làm con chắc cũng phải

hao tâm tổn sức lắm, bà thật không nỡ lòng nào khiến con rể của mình mệt mỏi thêm nữa.

Tần Tống trở về phòng, vừa đẩy cửa ra liền đụng ngay phải cái người đang áp tai vào cửa nghe lén.

“Á…” Hàn Đình Đình ôm mặt lảo đảo lùi ra sau vài bước, Tần Tống vội vàng kéo cô lại, khẽ bật cười, cô bất mãn lườm anh một cái.

“Sao rồi anh?” Đình Đình vội vàng hỏi.

Tần Tống vênh mặt lên, đáp: “Chuyện nhỏ! Cứ để anh giải quyết, em đừng lo!”

Đình Đình lắc đầu: “Anh đừng làm vậy! Lúc trước ông nội em vì chuyện điều

động công tác của bố, chỉ gọi một cuộc điện thoại cho ông ngoại anh thôi mà cho đến giờ bố vẫn không chịu nói chuyện với ông đó. Tết năm nay bố

cũng nhất định không chịu về nhà. Anh tuyệt đối đừng làm chuyện gì giấu

bố, bố ghét nhất đó!”

“Vậy được rồi, anh không lo nữa, cứ để mặc đám người đó tiếp tục quấy nhiễu bố mẹ đi!” Tần Tống buông tay.

“Anh…” Hàn Đình Đình nghẹn lời, nước mắt lại bắt đầu trào dâng. Cô thương xót bố mẹ mình hơn bất kỳ người nào.

Mỗi khi Đình Đình rưng rưng nước mắt, bao giờ mi mắt cô cũng chuyển sang

màu hồng hồng, lúc này cô ngẩng mặt nhìn anh, trái tim Tần Tống bỗng

chốc mềm ra như dòng nước chảy, anh không nhẫn tâm trêu đùa cô tiếp nữa: “Anh đùa thôi mà, sao em chẳng có chút hài hước nào thế nhỉ!” Tần Tống

khẽ nói rồi véo mũi Đình Đình: “Em yên tâm, anh nhất định sẽ xử lý êm

đẹp, vừa không làm bố khó chịu lại vừa có thể giải quyết triệt để mọi

chuyện, như vậy đã được chưa nào?”

Hàn Đình Đình bán tín bán nghi, nhưng cũng chỉ còn cách tin tưởng Tần Tống: “Vậy thì tốt…”

“Nếu anh làm tốt em tính cảm ơn anh thế nào đây?” Tần Tống lại trêu chọc cô: “Để anh hôn em một cái? Hay là em hôn anh một cái?”

Hàn Đình Đình tưởng anh nói thật, nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi ngập

ngừng đáp: “… Đợi anh giải quyết xong việc… Em sẽ nói cho anh biết sau.”

Tần Tống như mở cờ trong bụng: “Anh đã nhớ kĩ rồi. Đến lúc đó em không được nuốt lời đâu đấy!”

Hàn Đình Đình lại nghiêng đầu ngẫm nghĩ, sau đó nghiêm túc gật đầu.

***

Tần Tống đi một vòng quanh cửa hàng tạp hóa, cuối cùng tìm thấy bố vợ đang hết sức phiền muộn ngồi xổm dưới một gốc cây.

“Bố!” Tần Tống cất tiếng gọi, đến ngồi xổm ngay cạnh ông: “Về nhà thôi bố, mẹ hết giận rồi!”

Hai hàng lông mày của bố Đình nhíu lại, ông lặng lẽ lắc đầu.

“Bố vừa đi khỏi mẹ đã bảo rằng bố không có nơi nào để đi, chắc chắn là đi

mua thuốc!” Tần Tống cố ý cười nói để bầu không khí bớt căng thẳng.

Ai ngờ sắc mặt bố Đình lại càng phiền muộn hơn, mãi sau mới buông ra một câu: “Trên người không mang theo tiền.”

©STE.NT

Điều này… Tần Tống hơi lúng túng, lập tức đứng dậy: “Để con đi mua!”

“Đừng!” Bố Đình cũng đứng phắt dậy, nhưng có lẽ vết thương cũ ở đùi vẫn chưa

khỏi hẳn nên ông hơi lảo đảo. Tần Tống lập tức đỡ lấy ông: “Bố, hay là

hai bố con mình làm vài ly đi! Dù sao thì tối nay bố cũng không phải

trực ban.”

Bố Đình do dự một hồi, nhưng trong lòng quả thực đang

bức bối đến mức sắp chịu không nổi, giọng điệu ông ngầm đồng ý: “Còn hai mẹ con bà ấy thì sao?”

“Lúc con ra ngoài có gọi cửa hàng đưa thức ăn đến rồi, một lát nữa là tới ngay thôi ạ.”

“… Vậy được, đi thôi!”

***

Tối hôm đó Tần Tống và bố Đình đều say khướt.

Hai người uống loại rượu trắng mạnh nhất, ban đầu còn uống bằng ly thủy

tinh be bé, đến khi nhập cuộc, “máy hát” cũng bắt đầu chạy, bố Đình đập

bàn, lớn tiếng kêu phục vụ mang tới hai cái bát. Bát vừa mới được đưa

đến, ông lập tức rót rượu đầy bát, ngửa cổ tu một hơi cạn sạch, nỗi buồn dường như cũng vơi đi phần nào.

Tần Tống ngồi bên thấy thế sững sờ.

Bố Đình uống cạn bát rượu của mình, sảng khoái ợ một hơi thật dài, rồi lại cầm bình rượu lên rót đầy bát Tần Tống, đẩy tới trước mặt con rể.

Tần Tống không dám không uống. Bàn tay anh run run cầm bát rượu lên, trong

lòng ngập tràn nước mắt: Bà xã, anh nguyện vì em “vào sinh ra tử”…

Tần Tống uống một hơi cạn bát rượu trắng, mặt không biến sắc, anh định thần lại, rót đầy bát rượu của hai bố con.

Bố Đình vốn thèm rượu, nhưng vì công việc và gia cảnh không cho phép nên

rất hiếm khi thoải mái uống hết mình như hôm nay. Thấy con rể “biết

điều” như thế, trong lòng ông thầm reo mừng.

“Nhóc con, khá lắm!” Uống đến lúc ngà ngà say, bố Đình vỗ vai Tần Tống một cái, lớn tiếng khen ngợi anh.

Đáng thương thay, cánh tay Tần Tống mới tháo bột cách đây không lâu, bị bố

vợ dùng sức vỗ mạnh như vậy, cánh tay anh đau đến mất cả cảm giác, bát

rượu trong tay đổ mất một nửa…

“Lần đầu gặp con bố đã nhìn ra

ngay rồi! Con rất giống ông ngoại con! Rất cứng rắn! Đàn ông là phải như thế! Trời không sợ, đất không sợ! Anh hùng!” Bố Đình thường ngày không

giỏi nói chuyện, bây giờ dù có chút rượu vào, tâm trạng tuy đang kích

động, trong lòng lại ấp